Home
Menu

Mong ngày nhận kết quả kỳ thi THPT, bố mẹ sẽ ôm con vào lòng

Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: "Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé". Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT - kỳ thi được coi là "bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh" - em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: "Hôm nay học thế nào?", "Có làm được bài không?", "Điểm thử được bao nhiêu?",... Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: "Con phải cố hơn nữa", "Người ta còn học được, sao con lại không?". Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: "Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi", "Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc". Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Hương Nhi 04/04/2026

Em sắp 'gục ngã' trước kỳ thi THPT vì phải học từ sáng sớm tới nửa đêm

Em học liên tục, học không ngừng, học đến khi mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng.
Em 18 tuổi. Chỉ còn vài tháng nữa, em bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, kỳ thi mà người lớn vẫn nói là "bước ngoặt quan trọng nhất của đời học sinh". Lẽ ra ở tuổi 18, em nên cảm thấy háo hức, nên có chút hồi hộp pha lẫn hy vọng. Nhưng thay vào đó, điều em cảm nhận rõ nhất mỗi ngày là sự căng thẳng,... Đọc thêm

Bỏ mọi thứ về quê yêu anh, tôi nhận lại cái kết không mong muốn

Anh không hơn những người từng theo đuổi tôi, nhưng khi yêu rồi, với tôi anh là tất cả; tôi yêu anh rất chân thành.
Tôi 26 tuổi, bố mất sớm, gia đình không khá giả nên sớm tự lập, tự lo cho cuộc sống của mình. Khi bạn bè còn cắp sách đến trường, tôi đã bắt đầu đi làm, bươn chải mưu sinh. Là cô gái tỉnh lẻ, một mình vào Nam ra Bắc lập nghiệp, cuộc sống nhiều vất vả, luôn ý... Đọc thêm

Cô giúp việc chăm chỉ, vợ chồng tôi 'bỏ thì vương, thương thì tội'

Chúng tôi phát hiện cô bị nhiễm vi khuẩn HP dạ dày, muốn cho cô nghỉ nhưng lại thương cho hoàn cảnh gia đình cô.
Vợ chồng tôi có bé trai gần hai tuổi. Do chỉ có vợ chồng lại không có sự hỗ trợ của ông bà nội ngoại hai bên (hai bên đều ở quê) nên từ khi bé vừa sinh con, tôi đã thuê người giúp việc. Nay con gần 23 tháng, chúng tôi đã thay đổi qua 6 người giúp việc. Sở dĩ thay đổi... Đọc thêm

Khi tôi ham chơi thì gặp kẻ quán bar, khi tu sửa thì gặp chân ái

Những năm tháng của tuổi trẻ, tôi là một chàng trai thiếu suy nghĩ, hời hợt, kém cỏi.
Tôi không phải là người thông minh bẩm sinh hay tài năng vượt trội. Mọi thứ tôi tích lũy và trưởng thành trong con người hôm nay là do những vấp ngã, đau khổ, những ngày rất tối tăm mà bản thân đã nếm trải đủ vị đắng của nó, rồi trở nên mạnh mẽ và sáng suốt hơn. Tôi 9x, nhận thấy tình cảm mà... Đọc thêm

Ngày nào tôi cũng vào xem Facebook em dù đã bị hủy kết bạn

Cậu bạn rất lo tôi sẽ khổ sau này, nên quên hẳn em, làm mọi thứ để bận rộn và không nghĩ về em nữa.
Tôi là tác giả bài: "Em từ chối lời tỏ tình khi biết hai năm nữa tôi mới mua nhà". Trước tiên, tôi xin cảm ơn mọi người đã góp ý, động viên và chia sẻ chân thành. Tôi đã dành thời gian đọc hết từng bình luận, suy nghĩ về những điều mọi người góp ý nhưng vẫn nhớ em đến quay... Đọc thêm