Em sắp 'gục ngã' trước kỳ thi THPT vì phải học từ sáng sớm tới nửa đêm
Em học liên tục, học không ngừng, học đến khi mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng.
Em 18 tuổi. Chỉ còn vài tháng nữa, em bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, kỳ thi mà người lớn vẫn nói là "bước ngoặt quan trọng nhất của đời học sinh". Lẽ ra ở tuổi 18, em nên cảm thấy háo hức, nên có chút hồi hộp pha lẫn hy vọng. Nhưng thay vào đó, điều em cảm nhận rõ nhất mỗi ngày là sự căng thẳng, mệt mỏi và áp lực đè nặng trong lòng. Em viết những dòng này với mong muốn được tư vấn, được lắng nghe và biết đâu tìm ra một cách nào đó để cân bằng lại chính mình trước khi quá muộn.
Bố mẹ em luôn nói rằng mọi điều họ làm đều vì tương lai của em. Em biết điều đó. Em biết bố mẹ đã vất vả nuôi em khôn lớn, đã hy sinh nhiều thứ để em được học hành đầy đủ. Ước mơ của bố mẹ là em có thể đỗ vào một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, để sau này "có tương lai", "có chỗ đứng trong xã hội", "không phải vất vả như bố mẹ". Mỗi lần nghe những câu nói ấy, em vừa thương bố mẹ, vừa thấy lòng mình nặng trĩu.
Từ đầu năm lớp 12 đến nay, cuộc sống của em gần như chỉ xoay quanh hai chữ: học tập. Mỗi ngày em đi học ở trường, học thêm buổi tối. Về đến nhà, việc đầu tiên không phải là nghỉ ngơi mà là ngồi vào bàn học: học bài cũ, làm đề, luyện thêm bài tập nâng cao. Em học liên tục, học không ngừng, học đến khi mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng. Có những hôm, em chỉ được ngủ khi đã hoàn thành hết số bài bố mẹ yêu cầu.
Cuối tuần - khoảng thời gian lẽ ra để nghỉ ngơi - với em lại là những ngày học từ 8 giờ sáng đến tận đêm. Em hầu như không được ra ngoài, không được đi chơi cùng gia đình hay bạn bè. Có những lần gia đình có việc, em vẫn phải ở nhà một mình để học. Em nhìn qua cửa sổ, thấy mọi người vui vẻ ra ngoài, còn mình thì ngồi trước chồng sách vở cao ngất, lòng trống rỗng.
Em không phủ nhận rằng việc học là quan trọng. Em cũng có ước mơ của riêng mình. Nhưng em cảm thấy mình đang học trong trạng thái bị dồn ép hơn là tự nguyện. Mỗi ngày trôi qua như một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Nếu em lỡ cầm điện thoại lướt Facebook vài phút để thư giãn, bố mẹ sẽ mắng em ngay. Có hôm, chỉ vì em xem điện thoại chưa đến 10 phút mà bị trách móc gay gắt rằng: "Không lo học thì sau này đừng trách ai".
Những lời mắng ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến em dần cảm thấy mình lúc nào cũng sai, lúc nào cũng chưa đủ cố gắng. Em bắt đầu sợ những tiếng bước chân của bố mẹ khi đi ngang qua phòng. Em sợ bị hỏi: "Học xong chưa?", "Làm được bao nhiêu đề rồi?", "Điểm thử thế nào?". Em cảm thấy như mình đang sống trong một vòng lặp của áp lực và kỳ vọng.
Có những đêm, em nằm trên giường mà tim vẫn đập nhanh vì lo lắng. Em nghĩ đến kỳ thi sắp tới, nghĩ đến viễn cảnh nếu mình không đạt kết quả như mong muốn. Em sợ làm bố mẹ thất vọng, sợ ánh mắt buồn của họ. Nhưng càng sợ, em càng mất tập trung. Có những hôm ngồi trước trang đề thi mà đầu óc trống rỗng, chữ nghĩa nhảy múa trước mắt.
Em nhận ra mình đang stress thật sự. Em dễ cáu gắt hơn, dễ bật khóc hơn. Có lúc em chỉ muốn được ngủ một giấc thật dài mà không phải nghĩ đến bài vở. Có lúc em ước mình được nói với bố mẹ rằng em mệt rồi, rằng em cần nghỉ một chút. Nhưng rồi em lại im lặng vì sợ bị cho là lười biếng, là không biết quý trọng cơ hội.
Em hiểu bố mẹ không có ý xấu. Họ chỉ muốn tốt cho em nhưng cách họ dồn ép khiến em cảm thấy mình như một chiếc lò xo bị nén quá mức. Em không còn cảm nhận được niềm vui trong việc học. Những môn học từng khiến em thích thú giờ trở thành nỗi ám ảnh. Mỗi lần cầm bút lên là một lần tim em thắt lại.
Em tự hỏi: liệu học nhiều như vậy có thực sự giúp em thi tốt hơn không, hay chỉ khiến em kiệt sức trước khi bước vào phòng thi? Em đọc ở đâu đó rằng khi tinh thần căng thẳng kéo dài, hiệu suất học tập cũng giảm đi. Nhưng em không biết làm sao để thuyết phục bố mẹ hiểu điều đó.
Em ước gì mình có thể giảm thiểu áp lực để bước vào kỳ thi này với tâm thế nhẹ nhàng hơn. Em không mong được bỏ học, không mong được chơi bời vô tư. Em chỉ mong có một khoảng thời gian ngắn trong ngày để thở, để đi dạo, để nói chuyện với bạn bè, để xem một bộ phim mà không phải lo sợ bị trách mắng. Em mong cuối tuần có thể nghỉ ngơi vài tiếng thay vì học từ sáng đến đêm.
Em cũng tự hỏi liệu có cách nào để nói chuyện với bố mẹ một cách bình tĩnh và hiệu quả hơn không. Em nên chia sẻ cảm xúc của mình như thế nào để bố mẹ không hiểu lầm rằng em đang chống đối? Em nên làm sao để bố mẹ tin rằng em vẫn nghiêm túc với kỳ thi, nhưng em cần một nhịp độ học phù hợp hơn?
Hiện tại, em cảm thấy mình đứng giữa hai áp lực: một bên là kỳ thi quan trọng, một bên là kỳ vọng của bố mẹ. Em sợ nếu mình không cố hết sức sẽ hối hận. Nhưng em cũng sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, em sẽ kiệt quệ trước khi kỳ thi diễn ra.
Em viết bài này không phải để trách móc bố mẹ, mà để tìm một lời khuyên. Làm thế nào để em có thể cân bằng giữa học tập và sức khỏe tinh thần? Làm thế nào để em giảm bớt cảm giác bị ép buộc và tìm lại động lực từ bên trong? Và làm thế nào để bố mẹ hiểu rằng áp lực quá mức đôi khi không tạo ra kết quả tốt hơn, mà chỉ khiến con cái thêm mệt mỏi?
Em thực sự mong nhận được sự tư vấn. Em muốn bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT với sự tự tin và bình tĩnh, chứ không phải trong trạng thái căng thẳng đến nghẹt thở. Em tin rằng một tâm lý ổn định sẽ giúp em làm bài tốt hơn rất nhiều so với việc học đến kiệt sức.
Ở tuổi 18, em vẫn còn nhiều điều phải học, không chỉ kiến thức sách vở mà còn cách quản lý cảm xúc và áp lực. Em hy vọng mình có thể tìm được cách tháo gỡ nút thắt này trước khi kỳ thi đến gần hơn. Em không muốn kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh của mình bị phủ bóng bởi stress và nước mắt.
Em chỉ mong được học trong sự động viên thay vì sợ hãi, được cố gắng vì ước mơ của mình thay vì vì nỗi lo làm người khác thất vọng. Và trên hết, em mong mình đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn này một cách lành mạnh và trưởng thành hơn.
Hương Nhi 01/04/2026Một mình nuôi con, nhiều lúc tôi muốn gục ngã
"Mẹ ơi, mẹ là siêu nhân của con!", câu nói ngây ngô ấy là động lực lớn nhất để tôi tiếp tục cố gắng.
Đêm khuya, khi con thiu thiu ngủ, tôi lại ngồi một mình bên tách trà nguội. Những suy nghĩ cứ thế ùa về, về hành trình làm mẹ đơn thân không hề dễ dàng. Có những ngày mệt mỏi đến mức chỉ muốn gục xuống, khi vừa lo cơm áo gạo tiền, vừa phải làm bạn, làm thầy của con. Nhìn...
Đọc thêmVợ ham vui với đồng nghiệp tới nửa đêm, để con ngủ thiếp đi vì đói
Đến 0 giờ 5 phút, vợ mới về, hai đứa nhỏ đã ngủ thiếp đi vì đói và chờ đợi, tôi cũng ngủ thiếp đi vì chờ cửa.
Tôi không muốn kể câu chuyện này để than thở hay chỉ trích ai, chỉ muốn nói một điều rằng đôi khi người đàn ông không nói không phải vì không đau, mà là đau quá nên chẳng biết nói gì. Và có những đứa trẻ đã ngủ quên trong đói và chờ đợi -những điều không...
Đọc thêmChồng nhắn tin với nữ đồng nghiệp từ 5h sáng tới 12h đêm
Theo dòng tin nhắn tôi đọc được từ giữa tháng 8/2024, hai chị em thân thiết lắm, đồng điệu về tâm hồn và chung sở thích.
Chồng tôi sinh năm 1988, làm cùng cơ quan với một chị sinh năm 1984 (khác phòng ban). Do tính chất công việc nên hai bộ phận thường kết hợp với nhau để tư vấn giải pháp, dịch vụ chuyển đổi số cho khách hàng. Đó cũng là cơ duyên để hai chị em làm việc cùng nhau và...
Đọc thêmMuốn chồng gánh mỗi tháng 13 triệu đồng, anh 'gục' ngay tháng thứ ba
Anh 35 tuổi, không sự nghiệp, không nhà cửa, thu nhập không cao, không hề áp lực, vẫn có thể chơi game như đứa con nít.
Tôi 31 tuổi, chồng 35 tuổi, kết hôn được 5 năm và có bé gái 4 tuổi. Kết hôn xong chúng tôi sống cùng gia đình chị gái trong nhà của anh hai (anh cho ở nhờ). Tôi làm cho công ty tư nhân, lương 20 triệu đồng một tháng, thu nhập ngoài tương đương lương. Ngoài ra tôi đang góp cổ...
Đọc thêmKhi tôi ham chơi thì gặp kẻ quán bar, khi tu sửa thì gặp chân ái
Những năm tháng của tuổi trẻ, tôi là một chàng trai thiếu suy nghĩ, hời hợt, kém cỏi.
Tôi không phải là người thông minh bẩm sinh hay tài năng vượt trội. Mọi thứ tôi tích lũy và trưởng thành trong con người hôm nay là do những vấp ngã, đau khổ, những ngày rất tối tăm mà bản thân đã nếm trải đủ vị đắng của nó, rồi trở nên mạnh mẽ và sáng suốt hơn. Tôi 9x, nhận thấy tình cảm mà...
Đọc thêm