Home
Menu

Tôi không thương bố và chị

Tôi thật sự không ghét nhưng không có tình thương với bố và chị, không nỡ bỏ lơ họ nhưng yêu thương, chăm sóc không làm tôi thoải mái.
Tôi lớn lên trong gia đình nghèo. Từ bé đã chứng kiến việc bố suốt ngày chơi bời, bài bạc, gia trưởng đánh vợ. Khi nào cuộc đối thoại của bố mẹ tôi cũng là chửi thề, mày tao, lớn tiếng. Mẹ là người phụ nữ thời xưa, có sự nhanh nhẹn, lanh trí, tâm hiền lành, vì con. Mẹ không quá nhẫn nhịn bố, vẫn cãi nhau, phản kháng bố nếu rất quá đáng, nhưng kết cục chỉ đánh chửi nhau.
Năm tôi 10 tuổi, cả nhà vào Nam, bố tôi tính tình vẫn thế. Nhà nghèo, không biết bao lần tôi phải chạy đi trốn với mẹ vì bị bố đánh, rồi bao lần mẹ khóc giữa đêm vì bố đi đánh bài cầm xe, vay nợ. Chúng tôi thì nheo nhóc, đi học 500 đồng gửi xe cũng không có. Bố chưa bao giờ quan tâm con cái học ra sao, ông cũng kiếm được tiền nhờ buôn bán vặt nhưng tính tiêu hoang với bài bạc nên cũng chả có đồng nào dư mà còn nợ nần thêm. Ông rất tự hào rằng việc đánh bài là do tiền mình tự kiếm ra, dù có vay nợ nhưng tự trả, chưa bao giờ nghĩ tới việc lo cho vợ con ăn học.
Bố ích kỷ, chỉ chăm chăm lo cho sở thích cá nhân của mình. Nếu sở thích của mình có ảnh hưởng tới học hành, sức khỏe của con với vợ cũng không quan tâm. Mẹ đáng thương, tôi thương mẹ rất nhiều, tôi có nói mẹ ly dị nhưng mẹ không chịu. Cách mẹ yêu thương và dạy tôi cũng là sự hy sinh giống mẹ, phải khổ như vậy. Rằng con phải cố vì người này người kia, cảm xúc của con không quá quan trọng...
Tôi có một chị gái, nghỉ học từ khi chưa hết cấp ba, không suy nghĩ sâu xa như người ta, không giao du với ai, đi làm công nhân nhưng cũng nghỉ suốt. Ngang bướng không chịu nghe lời mẹ hay lời khuyên từ ai. Lúc không vừa ý, chị chửi um mọi thứ, nói không hề suy nghĩ. Ưu điểm là tiết kiệm, không chơi bời. Mẹ phải lo cho chị từ việc xin việc, chỉ cách sống từng bước một, mua đất xây nhà cho. Đến giờ, chị cũng chưa biết xử lý các tình huống đến với mình. Tôi nói mẹ nếu không buông chị ra, để chị tự lập, sau này mẹ chết, con không thay thế mẹ làm như vậy được. Mẹ nói đã thử buông ra cho học nghề nhưng chị không đi, chỉ ở nhà ru rú, không có hoạt động gì.
Về phần tôi, tôi may mắn học hết đại học, có công việc ổn định. Tôi phụ mẹ trả nợ tiền đất và xây nhà cho chị và đang tự trả góp miếng đất của riêng mình. Tôi đã trải qua nhiều năm buồn bã vì không có sự yêu thương của gia đình ấm áp. Mẹ vì quá khổ nên không biết yêu thương chính mình và cách yêu con cũng cơ bản như vậy. Tôi có suy nghĩ thà ở một mình cô độc còn hơn khổ như mẹ. Tôi sợ lấy phải người chồng như bố, rồi trở thành người vợ như mẹ và con mình sẽ khổ về cả vật chất lẫn tinh thần. Nó thật sự ám ảnh tôi.
Ở nhà tôi, ngoài mẹ, tôi không nói chuyện với ai, vẫn giữ trách nhiệm làm con với bố, làm em với chị nhưng hời hợt, chắc 3-6 tháng nói dăm ba câu hỏi thăm. Nếu bố hay chị bệnh cần khám gần chỗ tôi, tôi vẫn đưa đi, cần giúp gì có thể giúp tôi vẫn giúp, nhưng thái độ của tôi lạnh băng, chẳng cảm xúc gì. Tôi đi làm có tiền có mua đồ cho mẹ, bố với chị, nhưng đa số chỉ muốn làm cho mẹ, dẫn mẹ đi chơi, đi ăn ngon, chứ không hứng thú với bố và chị lắm.
Tôi chỉ lo sau này mẹ già mất đi, liệu tôi có đủ tình thương để lo cho bố và chị? Nhà tôi nếu không có mẹ, các thành viên không hề có kết nối. Tôi thật sự không ghét nhưng không có tình thương với bố và chị, không nỡ bỏ lơ họ nhưng yêu thương, chăm sóc không làm tôi thoải mái. Tôi không biết có phải mình là người sợ trách nhiệm, ích kỷ nếu sống như vậy không?
Tú Anh 06/04/2024

Thường đưa đối tác đi 'karaoke tay vịn' nên tôi thấy bình thường

Tôi đưa khách đi karaoke và có gọi gái vào vài lần rồi; các em vào cũng chỉ rót bia, chọn bài, hát song ca và ôm thôi.
Tôi mới chuyển công tác sang phòng kinh doanh nên việc đi công tác, nhậu, tiếp khách diễn ra thường xuyên, tháng trung bình một hai lần, mọi chi phí công ty chi trả. Tôi không uống được nhiều và cũng không thích nhậu lắm nhưng là công việc nên cũng chấp nhận. Thi thoảng nhậu xong... Đọc thêm

Ở rể, tôi được bố mẹ vợ thương nhưng bị anh vợ xem thường

Tôi làm công việc bình thường, thu nhập đủ sống, không giàu sang nhưng chưa bao giờ để vợ con thiếu thốn.
Tôi lấy vợ được hơn ba năm, đang ở cùng bố mẹ vợ. Ban đầu, tôi không nghĩ mình sẽ ở rể, nhưng vợ là con út, bố mẹ đã có tuổi, nên khi bàn chuyện cưới, ông bà mong hai đứa ở chung để tiện chăm sóc và cũng gần nơi làm việc của chúng tôi. Tôi thương vợ, lại thấy bố mẹ... Đọc thêm

Vợ không đi làm, chỉ ở nhà ngủ nhưng luôn coi thường tôi

Vợ không hài lòng, nhiều lần tỏ thái độ coi thường tôi, dù tôi luôn nỗ lực làm lụng, không chơi bời gì.
Tôi 33 tuổi, lấy vợ xa quê, gia đình tôi cho một ít đất làm của để dành. Lúc đầu, hai vợ chồng sống gần nhà tôi, nhưng vì không hòa hợp với gia đình bên chồng nên vợ muốn về quê cô ấy sinh sống. Thương vợ, tôi nghe theo.
Từ khi về quê vợ, tôi chăm chỉ làm lụng, cố gắng... Đọc thêm

Tôi không thương bố và chị

Tôi thật sự không ghét nhưng không có tình thương với bố và chị, không nỡ bỏ lơ họ nhưng yêu thương, chăm sóc không làm tôi thoải mái.
Tôi lớn lên trong gia đình nghèo. Từ bé đã chứng kiến việc bố suốt ngày chơi bời, bài bạc, gia trưởng đánh vợ. Khi nào cuộc đối thoại của bố mẹ tôi cũng là chửi thề, mày tao, lớn tiếng. Mẹ là người phụ nữ thời xưa, có sự nhanh nhẹn, lanh trí,... Đọc thêm

Chị tôi thương con gái út hơn vì bé lớn không được hoàn hảo

Tôi thương bé lớn vì sinh ra không được xinh đẹp, hoàn hảo như mẹ muốn mà phải chịu tổn thương thế nhưng chẳng làm được gì cho bé.
Tôi có một người chị họ có hai bé gái nhỏ. Tôi và chị khá thân vì tuổi tương đương, hiện tại sống cũng gần nhau nên hay sang nhà chơi. Hồi chị bầu bé đầu, bất ngờ trở dạ sinh non đúng lúc chồng đi lấy hàng xa, tôi ở gần nhất nên chạy qua đưa... Đọc thêm