Lúc nào chúng tôi cũng thiếu thốn, nợ nần dù nhiều nhà đất
Chúng tôi có một căn nhà đang ở ngay trung tâm thành phố và năm mảnh đất ở các khu vực khác nhau, chủ yếu là vùng ven.
Tôi lấy chồng được gần 18 năm. Từ ngày cưới nhau đến giờ, điều khiến tôi vừa nể vừa mệt ở anh là niềm tin gần như tuyệt đối vào đất đai. Anh không rượu chè, không cờ bạc, không tiêu xài hoang phí. Mỗi đồng kiếm được, anh chỉ nghĩ đến hai chữ tích sản. Hễ nghe đâu có mảnh đất giá còn mềm, vị trí "có tương lai" là anh lại tính chuyện vay mượn để mua.
Ban đầu, tôi cũng đồng tình. Vợ chồng trẻ có tầm nhìn dài hạn, nghĩ cho tương lai con cái là điều đáng quý. Nhờ vậy mà đến giờ, chúng tôi có một căn nhà đang ở ngay trung tâm thành phố. Ngoài ra, chúng tôi còn năm mảnh đất ở các khu vực khác nhau, chủ yếu là vùng ven, nơi dân cư còn thưa thớt, đường sá chưa hoàn chỉnh. Nhìn vào danh sách tài sản, ai cũng khen vợ chồng tôi mát tay, làm ăn giỏi.
Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu cảm giác mang tiếng nhiều tài sản mà lúc nào cũng thiếu tiền mặt. Mỗi tháng, khoản nợ ngân hàng như cái đồng hồ treo trên đầu. Lương vừa về đã phải chia ngay cho các khoản vay. Có tháng con ốm, nhà phát sinh việc, tôi phải tính toán từng triệu, thậm chí vay bạn bè, đồng nghiệp để chi tiêu. Tôi không dám nghỉ việc, cũng không dám ốm, vì chỉ cần chậm một nhịp là cả guồng quay tài chính lại căng như dây đàn.
Tôi từng đề nghị anh bán bớt hai, ba mảnh đất ở xa, nơi nhiều năm nữa chưa chắc có người ở đông, dùng tiền đó xây nhà cho thuê, tạo dòng tiền đều mỗi tháng, vừa giảm áp lực trả nợ, vừa có thêm khoản dự phòng nhưng anh không nghe. Với anh, bán đất là "bán rẻ tương lai". Anh luôn nói đất không bao giờ giảm, chỉ có tăng, giữ càng lâu càng lời.
Chúng tôi không cãi nhau ầm ĩ nhưng những cuộc nói chuyện về tiền bạc lúc nào cũng nặng nề. Anh nhìn tôi như người không có tầm nhìn, còn tôi nhìn anh như người sống quá nhiều với những con số của tương lai mà quên mất hiện tại. Tôi không phủ nhận giá trị của đất đai, chỉ là tôi mệt khi mỗi ngày phải sống trong cảm giác căng thẳng, lo lắng trả nợ, dù trên giấy tờ, gia đình mình được xem là "có của". Nhiều lúc tôi tự hỏi, tích sản để làm gì nếu hiện tại lúc nào cũng chật vật? Hay là tôi quá thực tế, thiếu tầm nhìn như anh hay nói? Tôi không biết nên làm thế nào để cải thiện tình hình. Mong nhận được góc nhìn của mọi người.
Thanh Yến 15/01/2026Vợ con thiếu thốn, chồng ở nhà tìm việc đúng đam mê
Ngày ngày anh ở nhà, lướt mạng, đọc sách, uống cà phê, chờ... công việc đúng sở thích.
Chồng tôi mất việc hơn nửa năm nay. Tôi hiểu ai cũng có lúc khó khăn, mất phương hướng nên đã động viên chồng, bảo anh đừng buồn, rằng mình sẽ cùng nhau vượt qua. Nhưng điều khiến tôi mỏi mệt nhất không phải là chuyện mất việc mà là sự thờ ơ, ung dung của anh sau đó.
Ngày ngày anh ở nhà,...
Đọc thêmVợ không để tôi thiếu thốn nhưng phải sống theo ý em
Tôi không được em chia sẻ bất kỳ điều gì, giống như em chỉ lợi dụng sự có mặt tôi trong cuộc sống của em.
Tôi 40 tuổi, em 35 tuổi, cưới được 9 năm và có bé trai 8 tuổi. Em là cô gái tỉnh lẻ lên Sài Gòn học và làm việc, sống độc lập, không phụ thuộc gia đình. Chúng tôi có chung hoàn cảnh là không có cha, tôi sống cùng gia đình sau của mẹ, còn em ở với ông bà. Có lẽ vì đồng cảm...
Đọc thêmSợ con thiếu thốn khi nghỉ công việc chính để học lên cao
Trong thời gian đi học, tôi vẫn có thể làm thêm, lo cho con nhưng sẽ không được đầy đủ như lúc toàn tâm đi làm.
Tôi 30 tuổi, có hai con nhỏ ngoan và khỏe, làm việc tại công ty vốn đầu tư Trung Quốc, mức lương đủ sống. Tôi làm việc từ thứ hai đến hết thứ bảy hàng tuần. Ngoài ra, tôi dạy thêm tiếng Trung buổi tối, kinh doanh online, tổng thu nhập đủ sống và lo cho các con. Thật sự tôi...
Đọc thêmChồng thiếu trách nhiệm, bố mẹ chồng nợ nần, tôi phải làm sao
Tôi tính bàn với chồng rồi nói bố mẹ chia một nửa nhà, vợ chồng sẽ có trách nhiệm trả nợ.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng gần 9 năm, có một con trai. Trước khi tôi cưới, bố mẹ anh có vay vốn làm ăn nhưng không thành, đến nay vẫn chưa trả được nợ. Hai vợ chồng làm mỗi tháng được hơn chục triệu đồng, chỉ đủ chi tiêu trong gia đình, việc của chồng cũng không ổn định.
Bố chồng đang...
Đọc thêmBạn trai thiếu tiền, thiếu cả nghị lực để giữ tôi lại
Thật sự, cuộc tình của chúng tôi rất ngột ngạt, tôi không thể dung hòa mọi thứ nữa.
Tôi 24 tuổi, vừa chập chững bước vào đời, cũng đồng thời kết thúc với mối tình đầu. Chúng tôi quen nhau hơn hai năm nhưng vẫn bất đồng quan điểm sống. Tôi là nhân viên ngân hàng, lương mới ra trường khoảng 13 triệu đồng. Anh hơn tôi 4 tuổi, là nhân viên giao hàng, tốt nghiệp cấp hai. Quãng thời...
Đọc thêm