Home
Menu

Mới cưới được 5 năm, vợ chồng tôi đã chẳng còn chuyện gì để nói

Chúng tôi không ghét nhau, không có người thứ ba, thậm chí vẫn quan tâm nhau những việc nhỏ.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 5 năm, có một bé gái 8 tháng tuổi. Hai đứa đều đi làm, kinh tế không đến mức khó khăn. Cuộc sống nhìn chung khá ổn, không cãi vã, cũng chẳng có chuyện gì lớn. Nhưng khoảng gần hai năm nay, tôi nhận ra hai vợ chồng nói chuyện với nhau ngày càng ít. Buổi tối ăn cơm xong, chồng tôi ôm điện thoại xem tin tức, tôi cho con ăn rồi dọn dẹp. Đến lúc con ngủ, mỗi người lại cầm một chiếc điện thoại nằm cạnh nhau. Cuối tuần chúng tôi vẫn đưa con đi siêu thị, uống cà phê hoặc ăn ngoài. Có hôm ngồi trong quán gần một tiếng, tôi hỏi chồng muốn ăn gì, lát nữa về mấy giờ, rồi hai đứa lại im. Tôi thử kể chuyện ở công ty nhưng nói được vài câu anh đã quay sang xem điện thoại.
Có lần tôi hỏi chồng rằng có thấy vợ chồng mình chán không. Anh cười cười rồi bảo chẳng thấy chán, gia đình đang yên ổn, con khỏe, công việc bình thường. Hai đứa có nói chuyện với nhau cũng toàn chuyện con cái với tiền điện tiền nước, chứ chẳng lẽ ngày nào cũng ngồi kể chuyện thiên hạ. Tôi nghe cũng thấy có lý.Hoài An 19/09/2026

Vợ chồng tôi chẳng biết nói gì với nhau dù mới cưới 4 tháng

Tôi bắt đầu thấy chơi vơi, không phải vì giận hờn, mà vì cảm xúc cứ nhạt dần.
Vợ chồng tôi mới cưới được bốn tháng nhưng đã xa nhau hơn ba tháng. Cưới xong chưa kịp tận hưởng gì đã phải mỗi người một nơi, xa mặt rồi dần xa lòng. Dù vẫn cố gắng nhắn tin, gọi điện nhưng nhiều khi chẳng còn gì để nói, câu chuyện cứ cụt lủn, lạc lõng. Tôi bắt đầu thấy chơi vơi, không... Đọc thêm

Ở tuổi 30, tôi chẳng trọn vẹn được chuyện gì

Tôi muốn bỏ hết, về sống một cuộc đời "nông dân" đúng nghĩa, không bon chen tấp nập nơi phố xá, không còn những báo cáo, những con số...
Tôi, một cô gái 30 tuổi, là độc giả trung thành của báo từ lúc 18 tuổi, tính tới nay đã 12 năm trôi qua. Mỗi ngày tôi đều vào đọc các bài viết và comment của mọi người. Không ngờ có ngày, người viết bài lại chính là mình. Từ nhỏ đến năm 18... Đọc thêm

Cưới tôi bằng được sau đó anh chẳng quan tâm

Anh không hề quan tâm tôi, mọi việc tôi có thể tự nguyện làm cho anh vui, còn nhờ anh làm gì anh cũng khó chịu.
Chúng tôi biết nhau từ thời còn sinh viên, khi ra trường mỗi người một nơi nhưng vẫn giữ liên lạc. Anh yêu cô bé cùng công ty, yêu nhau được hai năm thì cô ấy có người mới. Anh đau khổ níu kéo nhưng không được. Anh tâm sự lúc nào cũng nghĩ tới cô ấy, không ăn, không ngủ được,... Đọc thêm

Mỗi lần tôi nói chuyện cưới, bạn gái bảo phải có nhà mới đồng ý

Sau nhiều lần dùng dằng, em đưa ra nhiều lý do chia tay, tôi muốn níu kéo, liệu có nên không?
Tôi và em cùng quê, ở miền quê lúa nghèo. Nhà tôi có 3 anh em, đều có công việc riêng và không ai theo nghề bố mẹ mặc dù bố mẹ tôi thuộc hàng khá ở quê. Gia đình tôi theo đạo thiên chúa. Bạn gái đã ra trường và có công việc ổn định với mức thu nhập bình thường, bố mẹ em ở quê cũng thuộc... Đọc thêm

'Nói chuyện với hơn trăm chàng trai mới tìm được người ưng ý'

"Sau hai năm gặp khoảng 7-8 chàng trai, cuối cùng tôi cũng "chốt" được một anh".
Nhiều người tới tuổi lập gia đình nhưng đường tình duyên vẫn lận đận. Chẳng phải họ không có người theo đuổi hoặc không mở lòng, mà vì nguyên nhân nào đó hoặc có lẽ do duyên phận chưa tới nên họ chưa tìm được mảnh ghép phù hợp. Thậm chí còn khiến họ "hoài nghi nhân sinh" như tác giả bài viết "Chán... Đọc thêm