Home
Menu

Ngỡ tìm được người tốt sau thất bại hôn nhân, tôi lại phát hiện anh là gay

Tôi sợ nếu bước vào cuộc hôn nhân này, đến một ngày mình lại trở thành người có lỗi vì không thể mãi chấp nhận sự thiếu hụt ấy.
Tôi 35 tuổi, là mẹ đơn thân của một bé trai. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ gần sáu năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không mở lòng thêm với bất kỳ ai nữa. Công việc ổn định, thu nhập đủ sống, tôi chỉ tập trung nuôi con và chăm sóc bố mẹ già. Thế nhưng, cách đây gần hai năm, tôi gặp anh trong một khóa học nâng cao. Anh hơn tôi một tuổi, chưa từng kết hôn.
Anh lịch thiệp, điềm đạm, biết lắng nghe và luôn cư xử rất tinh tế với mọi người. Anh quan tâm đến tôi và đặc biệt yêu thương con trai tôi, chưa bao giờ để tôi mặc cảm mình từng qua một lần đò. Tôi nghĩ mình đã gặp được người đàn ông tốt sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Minh họa AI
Càng yêu, tôi càng cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Gần hai năm bên nhau, anh luôn né tránh những cử chỉ thân mật. Mỗi lần tôi chủ động gần gũi, anh đều khéo léo lảng sang chuyện khác. Một lần gặp khách hàng trong công việc. Trong lúc trò chuyện, người đó chia sẻ rằng mình là người đồng tính nhưng không công khai với gia đình. Điều khiến tôi giật mình là từ cách ăn nói, phong thái đến nhiều thói quen của người ấy đều rất giống người yêu tôi. Linh cảm khiến tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Anh im lặng rất lâu rồi gật đầu.
Anh nói mình là người đồng tính, đã cố gắng sống như một người đàn ông bình thường suốt nhiều năm vì áp lực gia đình. Gặp tôi, anh thật sự quý mến và thương tôi. Anh nói chưa từng có ý định lừa dối, chỉ là không đủ can đảm nói ra sự thật. Anh bảo nếu tôi đồng ý, anh vẫn muốn kết hôn. Anh hứa sẽ chăm sóc, tôn trọng và bù đắp cho tôi bằng tất cả những gì mình có. Anh nói một cuộc hôn nhân không nhất thiết phải dựa hoàn toàn vào đời sống chăn gối, chỉ cần hai người yêu thương, đồng hành và cùng nuôi dạy con cái là đủ. Tôi biết anh nói thật lòng, chính điều đó lại khiến tôi càng khó xử.
Tôi không trách anh, cũng không phủ nhận tình cảm anh dành cho mẹ con tôi. Thế nhưng tôi là người phụ nữ bình thường, luôn mong có một người chồng thực thụ chứ không phải chỉ là cái vỏ bọc bình phong. Tôi sợ nếu bước vào cuộc hôn nhân này, đến một ngày nào đó mình lại trở thành người có lỗi vì không thể mãi chấp nhận sự thiếu hụt ấy.
Nếu rời xa anh, tôi biết sẽ đau khổ. Anh là người đàn ông tốt nhất tôi từng gặp sau cuộc hôn nhân đầu tiên. Còn ở lại, tôi lại sợ cả hai đều phải sống không hạnh phúc. Nhiều đêm tôi không ngủ được, tự hỏi liệu tình thương có đủ để thay thế tình yêu trọn vẹn? Tôi mong nhận được những chia sẻ từ các bạn để đưa ra quyết định đúng đắn. Chân thành cảm ơn.
Ngọc Quỳnh
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
14/07/2026

Tôi nghi ngờ bản thân sau bốn mối tình thất bại

Tôi không đặt ra tiêu chuẩn nào cho người khác, vậy mà đường tình duyên trắc trở, lần nào cũng tự nhủ duyên chưa đến, cưỡng cầu cũng không được.
Mấy hôm nay, tôi đọc được bài viết: "Là cô gái ngoan, không đi chơi quá 22h, tôi vẫn chưa có bạn trai" của một chị 29 tuổi, tôi thấy mình gần giống chị. Tôi 28 tuổi, độc thân, làm việc ở quê với mức thu nhập cơ bản. Theo mọi người... Đọc thêm

Hôn nhân thất bại bù lại ly hôn thành công

Với tôi lúc này, định kiến: "Ly hôn là sự xấu hổ của gia đình" không còn, nó là điều may mắn để tôi có cuộc sống an nhiên.
Định kiến xã hội muôn thuở, ly hôn luôn là một điều đáng xấu hổ, là một thất bại trong cuộc sống, tôi từng bị cái định kiến đó gò bó đến hơn năm năm trời. Đến một ngày, tôi coi cái xấu hổ đó là một cơ hội may mắn, nếu không nắm lấy chắc sẽ... Đọc thêm

Sau 13 năm làm mẹ đơn thân, tôi lại thất bại với hôn nhân lần hai

Tôi 30 tuổi, làm giáo viên mầm non, tài sản lớn nhất là hai đứa con, con riêng của tôi 13 tuổi.
Sau 13 năm làm mẹ đơn thân, tôi gặp anh, chồng hiện tại cùng tuổi, có với nhau bé gái 10 tháng. Cả hai đến với nhau đều rõ ràng, bé lớn tôi nuôi và mọi chi phí của bé tôi đều lo. Tôi cũng nói với chồng rằng đó là con tôi thì tôi phải có trách nhiệm nuôi nấng, chăm sóc; nếu anh thương tôi thì... Đọc thêm

Bạn trai lỡ đánh bố tôi gãy mũi vì bênh tôi

Khi anh đến, bố con tôi đang lời qua tiếng lại, thấy bố tát tôi, anh kéo bố ra rồi không kiềm chế được, đánh nhau với bố.
Tôi 22 tuổi, bạn trai lớn hơn hai tuổi, cùng làng, yêu nhau được hai năm. Học xong cấp ba, tôi đi học nghề và mở cửa hàng làm đẹp, thu nhập ổn định mỗi tháng. Còn anh sau khi đi nghĩa vụ về, đứng bếp để tiếp quản quán ăn của gia đình. Thu nhập của anh bấp... Đọc thêm

Cô giáo thái độ gay gắt khi con tôi không nhanh bằng các bạn

Bé nhà tôi học lớp 3 trường công, từ nhỏ chậm nói và chậm các mốc hơn bạn bè cùng trang lứa.
Tôi cho con đi khám nhiều nơi, bé không phải tự kỷ mà chỉ chậm phát triển các mốc. Năm học lớp hai, con gặp cô giáo rất tử tế, cô khen tiến bộ và là học sinh tiêu biểu. Lên lớp 3, ác mộng bắt đầu, một phần vì chương trình học khó, cô giáo gặp áp lực rất nhiều (cô giáo nằm trong ban... Đọc thêm