Sống chung cổng, anh em 'chiến tranh' tới mức không chào hỏi nhau
Gia đình có sự kiện giỗ chạp buộc phải ngồi chung mâm nhưng ánh nhìn mỗi người một hướng.
Vào những năm 50, 60 của thế kỷ XX, việc ông bà nội hoặc ngoại có một mảnh vườn cách trung tâm đô thị khoảng vài km là điều không quá khó. Các cụ vừa làm nông nghiệp, vừa chạy chợ để mưu sinh. Dù khó nghèo nhưng 5-6 đứa con lần lượt ra đời rồi lớn lên theo thời gian. Khi các cậu, các dì lập gia đình, ông ngoại tôi cho mỗi người một mảnh đất khoảng 200 m2 trong khuôn viên khu vườn rộng khoảng 1.500 m2 để làm nhà ở. Thời đất nước còn chiến tranh thì làm nhà tranh vách đất, sau năm 1975 cuộc sống ổn định dần rồi khá lên thì được thay thế bằng nhà xây gạch kiên cố.
Theo suy nghĩ lúc ấy, ông tôi chừa một cái sân to ở giữa làm nơi sinh hoạt chung. Nhà của các cậu, dì đều quay mặt vào hướng sân to đó, mỗi nhà đều có cái sân riêng, lưng nhà đều quay ra đường, tất cả ra vào chung một cái cổng. Theo ông bà, ở như vậy để cả gia đình luôn đoàn tụ, sum vầy; anh em, con cháu có điều kiện đỡ đần nhau lúc khó khăn, nhất là vào những năm khi đất nước vừa thống nhất, những năm 80, 90 của thế kỷ XX kinh tế còn rất khó khăn. Nhiều người góp ý nên cho các con ra ở riêng hoặc ở trong cùng một khu vườn nhưng mỗi nhà làm trên một lô đất, có cổng đi riêng hướng ra phía đường nhưng ông tôi không nghe. Cả gia đình ở quây quần trong khu vườn như vậy để ông yên tâm.
Lúc ông bà còn sống, nhìn chung vẫn giữ được ổn định vì có ông bà ở giữa làm trung gian hòa giải các xích mích nảy sinh từ tiếng ồn, con gà, con chó... sang nhà nhau. Hơn nữa khi ông bà còn sống thì còn tiếng nói, không ai dám qua mặt. Mọi việc chỉ phát sinh thành vấn đề lớn hơn khi ông bà tôi không còn nữa. Những việc từ trước kia tưởng đã được giải quyết xong nhưng thực ra vẫn âm ỉ cháy, cộng với những việc phát sinh hiện tại nên bùng lên thành ngọn lửa lớn. Từ việc góp ý cho nhau đến mặt nặng mày nhẹ, rồi nhắc lại chuyện cũ, to tiếng, thậm chí chửi bới nhau, khích bác, gây gổ, có lúc còn xúc phạm nhau. Việc ra vào chung một cái cổng, người thích khóa cho an toàn, người muốn mở thường xuyên để tiện ra và; rồi đời sống khấm khá hơn con cháu có xe máy, ôtô thỉnh thoảng về đỗ xe cũng gây cự cãi, to tiếng...
Vậy là từ ý tưởng để cho gia đình đoàn kết, con cháu tối lửa tắt đèn có nhau thành ra ngày càng xa nhau hơn. Có người góp ý nên đập hết nhà, quy hoạch lại, chia ra mỗi người một lô đất làm nhà quay ra đường, có cổng ngõ lối đi riêng để gia đình êm ấm hơn. Nhưng đâu phải dễ vì hiện tại ở đó chỉ những người là bố mẹ, cậu, dì, tuổi đời cũng đã U70, U80 không có điều kiện kinh tế. Hơn nữa trước đó nhà nước đã cấp giấy quyền sử dụng đất (sổ đỏ) cho mỗi nhà theo hiện trạng, bây giờ muốn quy hoạch, tách thửa lại cũng phải liên quan nhiều thủ tục pháp lý. Con cháu đều đã có nơi ở riêng nên không thể đầu tư hay can thiệp vào việc của các cụ được.
Thế là đành để nguyên trạng, anh em họ hàng gần với nhau mà phần ai nấy sống, cũng chẳng buồn chào hay hỏi thăm lúc gặp nhau. Gia đình có sự kiện giỗ chạp buộc phải ngồi chung mâm nhưng ánh nhìn mỗi người một hướng. Đa số con cháu đi ra làm ăn có hiểu biết hơn nhưng cũng không tránh khỏi sứt mẻ tình cảm do "tình trạng chiến tranh" của các cụ. Con cháu dù có hiểu biết nhưng đôi lúc bức xúc quá cũng có nặng lời với bề trên nên tình cảm càng phai nhạt, thậm chí ngại gặp mặt, không tham gia các sự kiện của họ hàng. Tôi cũng thuộc hàng con cháu trong đại gia đình, chỉ biết góp ý, giải hòa khi mọi người có va chạm.
Xin mượn trang viết để tâm sự cho nhẹ lòng chứ tôi không đủ sức để giải quyết những việc do lịch sử để lại. Hi vọng cũng góp được chút kinh nghiệm trong việc tổ chức gia đình cho con cháu nếu có khả năng. Cảm ơn quý độc giả đã đọc tâm sự của tôi.
Minh Sơn 08/04/2026Vừa chào bố mẹ chồng sắp cưới trong nhà, ra sân tôi bị nhắc chào tiếp
Chưa xong, anh còn hay bắt lỗi tôi từng câu từng chữ, kiểu như lúc ra khỏi nhà chưa chào đủ, lúc vào phòng chưa nói câu nào.
Tôi 31 tuổi, làm nhân viên văn phòng cho công ty truyền thông nhỏ. Tôi và anh chuẩn bị cưới, tôi đã dọn về sống chung với anh và gia đình anh gần hai tháng rồi. Anh là con một trong nhà, bố mẹ sống ở căn nhà phố cũ kỹ nhưng ấm cúng. Anh từng trải qua vài mối quan hệ...
Đọc thêmTôi bị đồng nghiệp cạnh tranh không lành mạnh tới sang chấn tâm lý
Tôi có dấu hiệu bị sang chấn tâm lý, đến nỗi không muốn hòa nhập với đồng nghiệp ở công ty mới, không còn vui vẻ, tin người như trước.
Tôi là nữ, 26 tuổi, là nhân viên kinh doanh. Năm ngoái, tôi làm việc phòng sales ở một công ty nhỏ mới thành lập. Phòng kinh doanh cạnh tranh rất gay gắt, áp lực và có những hình thức cạnh tranh không lành mạnh. Sau thời gian nỗ lực làm việc ở đó gần...
Đọc thêmTôi bận tới mức lên bàn đẻ vẫn nghe điện thoại của khách
Nhiều khi tôi thấy mình giống như một cỗ máy, không có thời gian nghỉ ngơi hay bảo trì.
Tôi làm kinh doanh ở Hà Nội, hơn 40 tuổi, có chồng và hai con: một học tiểu học, một học mẫu giáo. Tôi có hai căn nhà phố, một căn chung cư và mảnh đất ở tỉnh. Nhìn bề ngoài, cuộc sống của tôi khá đủ đầy, nhưng trong lòng tôi lại nhiều băn khoăn về giá trị cuộc sống mà mình đang trải qua. Tôi...
Đọc thêmVợ tiết kiệm tới mức đồ lót cũ rách mới dám thay
Có lần tôi tặng vợ bộ mỹ phẩm nhân dịp sinh nhật, bị cô ấy cằn nhằn cả buổi, còn bắt đi trả lại.
Tôi 35 tuổi, kết hôn được 5 năm và có bé gái bốn tuổi, đang trả góp mua nhà. Cuộc sống gia đình nhìn bên ngoài khá ổn, thu nhập cả hai đều tạm đủ, con ngoan, không quá áp lực. Thế nhưng điều khiến tôi ngày càng mệt mỏi là sự tiết kiệm quá mức của vợ. Trước đây tôi nghĩ...
Đọc thêmMuốn ly dị người chồng chăm sóc, lo lắng cho con tới mức cực đoan
Con khóc, anh trách tôi sao không dỗ; con té thì trách tôi trông con kiểu gì.
Tôi 30 tuổi, chồng hơn 5 tuổi, quen nhau và sống cùng hơn 10 năm, kết hôn chính thức được ba năm, có bé trai 18 tháng tuổi. Trước khi cưới, chúng tôi cũng từng có lúc cãi vã nhưng nhìn chung quãng thời gian ấy hạnh phúc. Chồng tôi không có tật xấu, chăm chỉ làm ăn, khá chiều vợ. Nhưng từ khi có con, có nhiều thay đổi...
Đọc thêm