Hơn 20 năm làm dâu, tôi luôn trăn trở chuyện ăn tết ở đâu
Mỗi lần tôi bày tỏ, chồng lại nhẹ nhàng giải thích cả năm chúng tôi đã ở gần ông bà ngoại, mấy ngày tết cần dành cho bên nội.
Chồng tôi gần 51 tuổi, chúng tôi lấy nhau đã 22 năm, con gái vừa tròn 18 tuổi. Con bé đã đủ lớn để hiểu, nhận ra những khoảng lặng bất thường trong gia đình mỗi khi Tết đến gần. Nhiều lúc tôi nhìn con, chợt thấy thương, vì ở cái tuổi ấy đáng lẽ con chỉ nên nghĩ đến học hành, bạn bè, tương lai, không phải âm thầm cảm nhận những căng thẳng không lời giữa bố mẹ.
Hơn 20 năm chung sống, vợ chồng tôi đã trải qua đủ những giai đoạn mà gia đình bình thường nào cũng có: từ lúc tay trắng, đi thuê nhà, chật vật mưu sinh giữa thành phố, đến khi cuộc sống dần ổn định hơn. Tôi từng nghĩ, chỉ cần vượt qua được khó khăn tiền bạc, gia đình sẽ yên ấm. Càng về sau, tôi nhận ra có những mâu thuẫn không đến từ chuyện cơm áo gạo tiền mà đến từ những điều rất nhỏ, rất đời như chuyện ăn Tết ở đâu.
Những năm đầu mới cưới, vì điều kiện kinh tế hạn hẹp, vợ chồng tôi thuê nhà gần nhà bố mẹ tôi. Một phần để tiện ông bà ngoại chăm cháu, phần khác để tôi dễ chạy đi chạy lại khi bố mẹ đẻ có việc. Khi ấy, mọi thứ đều diễn ra rất tự nhiên, không ai thấy có gì bất ổn. Tôi cũng không ngờ chính sự "tiện" ấy lại dần dần tạo nên những thói quen khó thay đổi. Từ đó, lịch ăn tết của gia đình tôi gần như được mặc định. Cứ khoảng 28 tết, cả nhà lại thu xếp đồ đạc, đưa con về quê nội. Chúng tôi ở quê đến mùng 4 thì quay lại Hà Nội, sang chúc Tết ông bà ngoại, rồi nghỉ ngơi, chuẩn bị cho công việc sau Tết.
Năm này qua năm khác, lịch trình ấy lặp lại đều đặn, như một điều hiển nhiên. Tôi không phủ nhận rằng chưa bao giờ thật sự thoải mái với cách sắp xếp đó. Tết đến, người ta thường nói là thời gian của đoàn tụ, sum vầy, còn với tôi nhiều năm liền tết giống như một cuộc "ưu tiên" đã được sắp sẵn. Quê chồng là chính, quê mình sau. Có những lúc, nhìn bố mẹ mình đón tết vắng con gái, tôi thấy chạnh lòng, lại tự nhủ: Thôi thì phận làm dâu, cố gắng thêm chút nữa.
Mỗi lần tôi bày tỏ, chồng lại nhẹ nhàng giải thích cả năm chúng tôi đã ở gần ông bà ngoại, mấy ngày tết hiếm hoi cần dành cho bên nội. Lý lẽ ấy không sai, tôi hiểu, chính vì thế tôi chọn cách im lặng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình nhẫn nhịn một chút thì gia đình sẽ yên ấm, con cái không phải chứng kiến cảnh bố mẹ căng thẳng vì những chuyện tưởng như rất nhỏ. Sự nhẫn nhịn ấy kéo dài suốt nhiều năm, cho đến khi một việc tưởng như rất vui lại làm mọi cảm xúc dồn nén trong tôi trỗi dậy.
Tết năm ngoái, bố mẹ bán mảnh đất ở quê, chia cho các con. Vợ chồng tôi vay mượn thêm một phần, cộng với số tiền dành dụm suốt hơn 20 năm để mua được căn nhà nhỏ ở Hà Nội. Ngày cầm chìa khóa trong tay, tôi đã rơi nước mắt, sau bao năm tôi cũng có một nơi để gọi là "nhà của mình". Tôi bắt đầu nghĩ đến cái tết đầu tiên trong ngôi nhà mới. Tôi mong được thắp nén hương đêm giao thừa, tự tay dọn dẹp, chuẩn bị mâm cơm cúng tổ tiên trong chính không gian của gia đình nhỏ. Với tôi, đó không chỉ là nghi thức mà là một dấu mốc, cảm giác an yên đã chờ đợi rất lâu.
Chồng tôi vẫn giữ quan điểm cũ, về quê ăn tết cùng bố mẹ anh. Anh nói bố mẹ đã già, sống ở quê quanh năm lặng lẽ, chỉ trông mong mấy ngày tết để con cháu về quây quần. Anh sợ rằng không biết còn được ăn tết với các cụ bao nhiêu lần nữa. Nghe anh nói, tôi không thể không chạnh lòng. Tôi hiểu nỗi lo của anh nhưng cũng không thể gạt đi cảm xúc của chính mình. Khi tôi đề xuất một cách sắp xếp khác, mang lễ về quê nội trước tết rồi quay lại Hà Nội đón giao thừa, mùng 2 mới về quê ăn tết, chồng phản đối gay gắt. Anh cho rằng như vậy là không trọn đạo làm con, làm dâu. Ở quê, bố mẹ chỉ có một mình anh là con trai, tôi là con dâu, con gái tôi là cháu nội. Ba ngày tết, với người già là niềm mong mỏi lớn nhất trong năm.
Chúng tôi không cãi nhau lớn tiếng nhưng sự căng thẳng hiện rõ trong từng câu nói, không khí gia đình trở nên nặng nề. Con gái tôi lặng lẽ hơn mọi ngày. Tôi biết con buồn dù con không nói gì. Có những buổi tối, nhìn con ngồi học trong phòng, tôi tự hỏi: mình có đang làm điều gì sai không? Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi nhận ra mâu thuẫn của vợ chồng không phải là chuyện cá biệt. Rất nhiều gia đình hiện nay đang loay hoay giữa những giá trị cũ và mới, giữa truyền thống và mong muốn cá nhân. Người phụ nữ như tôi, dù đã đi làm, có tiếng nói hơn trong xã hội, nhưng khi bước vào chuyện gia đình, đặc biệt là chuyện tết, vẫn dễ rơi vào thế khó xử.
Tôi không trách chồng; anh thương bố mẹ và muốn trọn chữ hiếu. Tôi chỉ mong anh hiểu sau hơn 20 năm làm vợ, làm dâu, tôi cũng có những mong mỏi rất bình thường: được cân bằng, sẻ chia, được cảm thấy mình không chỉ là người phải hiểu. Có lẽ, điều chúng tôi cần không phải là đúng hay sai, chỉ là học cách ngồi lại, lắng nghe nhau nhiều hơn. Tết vốn là dịp để yêu thương, nếu không khéo thì nó lại trở thành nguồn cơn của những tổn thương âm thầm.
Tết đang đến rất gần, không mong gì nhiều, tôi chỉ mong khi xuân về trong căn nhà nhỏ này, dù ở quê hay ở phố, không còn những tiếng thở dài, những khoảng lặng nặng nề. Tôi mong con gái được đón tết trong không khí ấm áp, đủ đầy, không phải chứng kiến bố mẹ giằng co giữa những lựa chọn khó khăn. Tôi cũng mong tết là dịp để người ta quay về với nhau, không phải là lúc để mỗi người âm thầm chịu đựng một nỗi buồn rất riêng.
Hà Thu 27/01/2026Chồng yêu thương nhưng tôi không ngừng trăn trở về tình đầu
Tôi và tình đầu có mối quan hệ thuần khiết nhưng những thay đổi về mặt cảm xúc lại làm tôi thấy tội lỗi khi đối diện với gia đình.
Tôi đã đọc khá nhiều tâm sự trên đây, hôm nay quyết định trải lòng câu chuyện của chính mình, mong sẽ nhận được lời khuyên chân thành từ những người có kinh nghiệm. Hy vọng qua câu chuyện của tôi, các bậc phụ huynh hãy nhìn nhận thẳng thắn...
Đọc thêmCả năm yên ấm, tết đến lại căng thẳng chuyện ăn tết nội ngoại
Tôi không biết phải làm như nào, nên cứng rắn với mẹ để về ngoại hay lại năn nỉ nhỏ nhẹ, cố gắng thuyết phục vợ theo tôi về nội?
Vợ chồng tôi cưới nhau được 5 năm, cả năm yên ấm nhưng cứ đến dịp tết là vợ chồng cãi nhau, mẹ chồng giận con dâu. Quê tôi ở Quảng Ngãi, nhà có hai anh em trai, anh tôi qua Canada định cư và vài năm mới về thăm nhà một lần. Ba tôi mất 5 năm sau...
Đọc thêmĐi quá giới hạn với bạn gái nên giờ tôi trăn trở nhiều điều
Em luôn nhắc nhở tôi là người đầu tiên của em và nếu sau này không thể cưới nhau thì em cũng không dám yêu ai nữa.
Tôi có bạn gái, cả hai đều 24 tuổi, yêu nhau gần một năm. Bạn gái tôi là con thứ hai trong gia đình có năm anh chị em. Nhà chúng tôi cách nhau 180 km. Em học gần nhà tôi, ra trường và đi làm trước tôi hai năm. Tôi vài lần đề nghị được về nhà em chơi, thăm ba mẹ em. Thế nhưng...
Đọc thêmTrằn trọc trắng đêm vì bị chồng từ chối 'gần gũi'
Tôi khao khát một cái ôm, một nụ hôn lên trán, một câu hỏi han, nhưng đổi lại chỉ có tiếng ngáy đều đều bên tai.
Tôi 41 tuổi, kết hôn được 15 năm, có con gái học lớp tám. Vợ chồng tôi đều làm việc tại công ty tư nhân, thu nhập không cao nhưng ổn định. Cuộc sống gia đình nhìn bề ngoài khá đủ đầy: nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn, công việc không quá áp lực. Bạn bè nhiều...
Đọc thêmBa lần đối đầu với mẹ chồng trong 10 năm làm dâu
Mỗi lần đối đầu là thời gian giằng xé suy nghĩ, mình làm có đúng không, có bị coi là hỗn láo không, rồi sợ bố mẹ đẻ biết lại buồn.
Tôi đọc hết các bình luận và có lẽ bài viết trước nói không được rõ ý, xin chia sẻ cụ thể với các bạn. Mùng 3 tôi về ngủ lại nhà bố mẹ đẻ chứ không phải 10 năm qua đến mùng 3 mới về chúc tết ạ. Có lẽ nhiều độc giả hiểu rằng mình...
Đọc thêm