Đầy đủ điều kiện nhưng tôi vẫn bơ vơ giữa đời khi là mẹ đơn thân
Người ta có vợ có chồng, khi bệnh được người còn lại chăm, còn tôi 10 năm nay chỉ một mình chăm con.
Tôi là nữ, 40 tuổi, ngoại hình trung bình, trẻ hơn tuổi. Tôi có tuổi thơ rất cơ cực, mồ côi lúc 15 tuổi, ra đời sớm bị nhiều cám dỗ và lừa dối về mặt tình cảm. Cuộc sống trải qua rất nhiều biến cố, năm 30 tuổi ôm con nhỏ một mình, không chồng không người thân, không nhà, không cửa. Tôi không kể ra thì các bạn cũng có thể hình dung vất vả như thế nào với một người phụ nữ ôm con nhỏ trong tình cảnh như thế.
Rồi bằng sự cố gắng vì con và phần nhiều là nhờ sự may mắn (có lẽ ông trời bù đắp những thiệt thòi, thiếu thốn tôi đã chịu đựng), giờ đây sau 10 năm tôi đã có tất cả. Một căn nhà lớn cách trung tâm thành phố khoảng 13 km, một căn nhà nhỏ cho thuê, đất để dành cho con và một khoản tiết kiệm tạm đủ để dưỡng già và lo cho con học đến đại học, có xe ôtô. Tổng tài sản của tôi khoảng 16 tỷ đồng.
Tôi đã nghỉ làm để dành toàn thời gian chăm lo cho con gái 10 tuổi. Cuộc sống của tôi quanh đi quẩn lại chỉ đưa đón con đi học, nấu ăn, đi chợ. Tôi không có bạn bè vì những người bạn trước kia nay mỗi người mỗi ngả, nếu còn họ cũng bận bịu gia đình và tôi cũng vậy. Con tôi học hai buổi không bán trú nên tôi bận đưa đón ngày 4 lần. Cái duy nhất tôi làm bạn là chiếc điện thoại. Tôi không có nhu cầu ăn ngon mặc đẹp, cũng không còn nhu cầu mua sắm, điện thoại tôi dùng chỉ có giá 4 hoặc 5 triệu đồng. Xe máy tôi cũng mua cách đây 15 năm, nó chạy tốt, không hư hỏng gì. Xe ôtô cũng là chiếc xe rẻ chỉ 450 triệu đồng.
Tôi không thấy mình giàu có gì cả, bằng lòng với cuộc sống hiện tại. Theo như trải nghiệm của tôi, tiền quan trọng thật nhưng không phải là tất cả. Không ai chết vì đói, nếu chúng ta có ít thì xài ít, có nhiều lại xài nhiều. 40 năm đã quá mệt mỏi, tôi không còn bon chen gì nữa, thế nhưng nhiều lúc bản thân cảm thấy mâu thuẫn với chính mình. Tôi rất vui vì mình được mạnh khỏe, có nhà để về, có cơm để ăn, có chiếc xe nhỏ để che mưa che nắng, cũng đỡ hơn nhiều người. Nhiều lúc tôi lại cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt. Người ta có vợ có chồng, khi bệnh được người còn lại chăm, nếu không thì cũng có người còn lại chăm con, chở con đi học. Còn tôi 10 năm nay chỉ một mình chăm con. Cho dù tôi có đau bụng tái xanh cả mặt thì cũng phải lết dậy, cố gắng đưa con đi học, nói gì đến được ai đó chăm sóc.
Nhớ lúc sinh con ở bệnh viện (sinh mổ), sau 4 ngày về nhà là tôi chạy xe máy đi chợ, tự làm hết việc, một mình chăm con. Chồng đi làm từ 5h sáng đến 23-24h mới về đến nhà, ngủ như bị đánh thuốc mê. Ngày đó chồng gợi ý thuê giúp việc mấy tháng đầu nhưng tôi quá ngu dại. Tôi thương anh phải gánh thêm một khoản phí nên nói có thể tự lo được. Chúng tôi ly hôn khi con bé một tuổi.
Có thể có người hỏi sao lúc ốm đau không thuê giúp việc, tại tính tôi lo xa, không dám giao con cho người khác chở. Đường từ nhà tôi đến trường khoảng 3 km, có nhiều xe tải, tôi không muốn chở bé bằng xe máy, mà người lái được ôtô không có, gọi taxi thì hơi bất tiện vì là bé gái.
Trở lại vấn đề của tôi, điều tôi muốn bây giờ chỉ là mong hai mẹ con luôn khỏe mạnh. Tôi trân quý từng ngày bởi rất sợ, sợ cảnh nếu mình có gì thì con sẽ côi cút, bơ vơ, không ai che chở, không ai dạy bảo, không ai định hướng. Rồi con bị vùi dập giữa dòng đời nghiệt ngã như tôi từng bị. Nhiều lần tôi tự hỏi, liệu mình đang tồn tại hay đang sống? Rõ ràng hàng ngày tôi đang ăn để sống chứ không phải sống để ăn. Mong được các bạn chia sẻ.
Hoài Ngọc 04/12/2025Bạn thân dần xa lánh khi tôi có điều kiện hơn
Ngoài gia đình, bạn là người gần gũi tôi nhất, thế nhưng tình bạn của chúng tôi đang dần biến mất không vì lý do gì cụ thể.
Tôi có người bạn thân từ cấp ba đến giờ gần 20 năm. Hai đứa cùng quê và đều có gia đình thuộc tầng lớp lao động nghèo, trưởng thành cùng nhau, hiện tại tôi có phần đạt được nhiều thành tựu hơn.
Năm 20 tuổi, chúng tôi vô tư và thân thiết. Bước qua...
Đọc thêmBố đơn thân tìm được mẹ đơn thân nhân hậu nhờ chuyên mục hẹn hò
Hơn một năm trước, tôi đã gửi mail làm quen một bà mẹ đơn thân, may mắn giờ tôi đã là chồng của cô ấy.
Xin chia sẻ hành trình chinh phục mẹ đơn thân để các bạn đang trên con đường tìm kiếm hạnh phúc có một cái nhìn toàn diện. Tôi gửi thư nói hết gia cảnh, ưu nhược điểm bản thân, công việc, nơi ở kèm số điện thoại trong thư, với lời chân thành rất mong muốn làm quen em. Sau 15...
Đọc thêmTôi thức tỉnh tình cảm với mẹ sau khi chứng kiến người thân qua đời
Tôi tưởng tượng ra cảnh mình không còn mẹ ở trên đời và chợt tỉnh ra, bao lâu nay mình đã phí thời gian làm một đứa con đúng nghĩa.
Tôi là nữ, 37 tuổi, sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Tây sông nước. Mẹ tôi lấy chồng và sinh con với lý do để thoát khỏi nhà mẹ đẻ (mẹ hay bị bắt nạt) và có con để trông cậy tuổi già. Tôi lớn lên không hề có tuổi thơ, ngày ngày chăn vịt, hái...
Đọc thêmVợ chồng anh họ có điều kiện vẫn sống bám vào bác tôi
Ở đám cưới một người bạn, anh còn tự hào khuyên bạn tôi rằng ở chung với bố mẹ sướng lắm, không tội gì phải ra ở riêng.
Bác ruột tôi có hai người con trai đều đã qua 30 tuổi. Vợ chồng anh lớn hiền lành, biết điều, thoáng tính, có đi có lại nên họ hàng ai cũng quý. Nhưng vì anh học hành không tốt, lớn lên làm công việc bình thường, lương chỉ đủ sống nên hai bác nghiêm khắc...
Đọc thêm35 tuổi tôi chơi vơi giữa đời
Tôi 35 tuổi, hướng nội, rất ít giao lưu với mọi người nên hầu như không có bạn bè, đến giờ cũng chưa có mảnh tình vắt vai.
Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như một vòng luẩn quẩn giữa nhà và văn phòng làm việc. Cuối tuần tôi cũng chỉ biết ở nhà, chẳng biết đi đâu vì làm gì cũng chỉ có một mình. Đôi khi tôi cảm thấy thật đáng sợ và nghĩ có lẽ cuộc đời mình sẽ cô độc như...
Đọc thêm