Home
Menu

Vì quá nghèo, sau chia tay tôi không thể mang theo hai con

Tôi phải xa con vì cuộc sống bấp bênh, ánh nhìn coi thường của người đời, vì đồng tiền người ta có thể cắt đứt tình mẫu tử.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Tây Nguyên. Cuộc sống núi rừng đã ban tặng cho tôi một tâm hồn yêu đời, dù bản thân không may mắn như bao người khác, không có một gia đình trọn vẹn. Tôi mồ côi cha. Khi tôi còn trong bụng mẹ, ba đã bỏ đi tìm cuộc sống mới. Không vì thế mà mẹ, bà và cậu bỏ rơi tôi. Mẹ vẫn kiên cường bao bọc, nuôi tôi khôn lớn.
Đến năm tôi 10 tuổi, một lần nữa trái tim tan nát khi chứng kiến mẹ lên xe hoa, theo hạnh phúc mới. Tôi đứng nép mình trong góc tường, nhìn mẹ sánh bước bên người đàn ông xa lạ, người sẽ cùng mẹ đi hết quãng đời còn lại. Tôi bóp chặt tim mình, cố gắng mỉm cười chúc mẹ hạnh phúc bằng ánh mắt hồn nhiên của một đứa trẻ, rồi ôm nỗi đau trở về. Từ đó, tôi ở lại với bà và cậu. Mẹ vẫn đến thăm nhưng ngày một thưa dần vì còn phải lo kinh tế và gia đình mới.
Bà và cậu lo cho tôi ăn học đến khi tôi trưởng thành. Năm 23 tuổi, tôi lên xe hoa, bước vào cuộc sống hôn nhân với bao hy vọng của một người con gái. Chúng tôi sống bên nhau đã 8 năm và có hai con gái, một bé 6 tuổi, một bé 3 tuổi. Rồi hôn nhân cũng tan vỡ, nguyên nhân bắt đầu từ những áp lực cuộc sống, từ đồng tiền và sự thiếu thốn kinh tế. Chồng quyết định ly hôn, nói rằng đó là cách giải thoát cho cả hai.
Tôi từng là đứa trẻ mồ côi nên không muốn con phải chịu cảnh giống mình đã chịu. Tôi cố gắng nhẫn nhịn, thuyết phục chồng, rồi mọi cố gắng đều vô vọng. Cuối cùng, chúng tôi vẫn ly hôn. Tôi thương con vô cùng nhưng vì quá nghèo, công việc không ổn định, đành để các con cho chồng nuôi. Tôi ra đi tay trắng, không tranh chấp, chỉ vì là một người phụ nữ nghèo, không đủ khả năng lo cho con.
Nỗi đau ấy quặn thắt trong tim mỗi lần tôi nhìn con. Trước đây, khi mang nặng đẻ đau, chính tôi là người chăm sóc, nuôi nấng con từng ngày. Vậy mà giờ đây, tôi lại phải xa con vì cuộc sống bấp bênh, vì ánh nhìn coi thường của người đời, vì đồng tiền mà người ta có thể cắt đứt tình mẫu tử. Mỗi lần về thăm con, nước mắt tôi lại rơi, chỉ biết ôm con thật chặt và thì thầm: "Con ơi, mẹ xin lỗi vì không thể ở bên chăm sóc con nữa. Mẹ sẽ cố gắng làm tất cả để kiếm tiền, lo cho tương lai khi con trưởng thành. Dù con ở đâu, mẹ vẫn luôn yêu và nhớ mãi. Con gái của mẹ, hãy ngoan ngoãn, sống thật tốt, nghe lời ba và gia đình".
Tôi bước đi trong nước mắt và nỗi đau thắt lòng khi tai vẫn còn nghe tiếng con gọi: "Mẹ ơi, con chờ mẹ". Tôi cố bước thật nhanh, vừa đi vừa tự nhủ phải giữ lời hứa, cố gắng sống, tin rằng ông trời sẽ thương và sớm cho mẹ con tôi được đoàn tụ, để tôi lại được yêu thương và chăm sóc con như những ngày đã qua. Chỉ vì là một người phụ nữ nghèo, không làm ra nhiều mà tôi đành chấp nhận mất tất cả: hôn nhân, tình yêu, cả những đứa con của mình. Tôi bước tiếp trên con đường đời, mang theo nỗi đau mang tên: nỗi đau của kẻ mồ côi.
Hiền Hòa 15/01/2026

Vợ cũ quá ác khi lấy chồng mới nhưng không mang theo con

Nghe người ta nói con trẻ không được ở với mẹ thì ở với cha nhưng giờ con tôi thật sự chua xót.
Tôi gần 40 tuổi. Vợ cũ lấy chồng mới sau chia tay gần 12 năm. Chúng tôi có một con chung gần 12 tuổi, cũng là 12 năm tôi đi về thăm con nhưng chưa từng được đón con về nội chơi. Ngày con còn bé, mẹ con đi làm xa, tôi rủ con về chơi thì ông bà ngoại không cho. Lúc ra về, con khóc mà tôi đứt... Đọc thêm

Chia sẻ hành trình vượt nghèo để có thu nhập cao

Tôi 28 tuổi, là nữ, có nhà, có xe, thu nhập hiện tại là một tỷ đồng một tháng, những tháng cao điểm có thể gấp đôi.
Hôm trước tôi mới được một người bạn gửi bài: "13 năm chậm tiến vì con nhà nghèo" trên VnExpress. Tôi đọc nhiều ý kiến cho rằng xuất phát điểm cực kỳ quan trọng và con nhà giàu có rất nhiều lợi thế hơn nhà nghèo. Tôi không phản đối những ý kiến này nhưng cho... Đọc thêm

Anh sợ lấy tôi sẽ nghèo thêm 50 năm nữa nên định buông tay

Bạn bè đều cho rằng anh lý do cưới năm nay sẽ bị tai nạn để lùi sang năm sau, rồi đến năm sau sẽ không cưới tôi đâu.
Chúng tôi yêu nhau một năm, dự định cưới trong năm nay. Chúng tôi đều 42 tuổi rồi. Tuần trước anh còn vui vẻ nhắn tin với tôi, tuần này anh im lặng, chặn liên lạc, không trả lời tin nhắn. Tôi có linh cảm điều gì đó xảy ra. Từ trước đến giờ anh rất quan tâm và... Đọc thêm

9 năm sau chia tay bạn trai, tôi chưa thể tìm người phù hợp

Tôi không có vấn đề gì về giới tính, chắc chắn mình hoàn toàn bình thường, chỉ là trái tim không rung động.
Tôi luôn mong một cuộc sống gia đình ấm áp, có chồng con như bao người. Tôi không muốn sống độc thân, nhất là khi tuổi đã không còn trẻ. Tôi trân trọng thời gian, trân trọng từng cơ hội, nhưng suốt 9 năm qua, dù gặp nhiều người, tôi vẫn không có cảm tình với ai. Tôi không có... Đọc thêm

Bạn gái mang theo hai người đàn ông dữ tợn tới gặp tôi lần cuối

Tôi cảm thấy đây không phải cuộc gặp bình thường nên trốn sang một góc rồi lẳng lặng bỏ về.
Tôi là kỹ thuật viên thiết kế đồ họa, 27 tuổi, làm việc trong một phòng studio nhỏ. Công việc của tôi đòi hỏi sự tỉ mỉ, sáng tạo và kiên nhẫn. Tôi quen cô ấy qua lời một người bạn. Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi khá khó khăn. Tôi không giỏi giao tiếp, còn cô ấy thì năng động,... Đọc thêm