Tôi ốm nghén thèm thịt bò, chồng bảo chờ cả tuần để mua thịt 'xịn'
Ngoài ra anh cũng bỏ mặc tôi mọi khoản chi phí, không có lấy hộp sữa hay phụ một bữa đi chợ nào nữa, mẹ chồng cũng vậy.
Tôi lấy chồng được 6 tháng, đang mang bầu tháng thứ 5 nhưng lại rơi vào cuộc khủng hoảng hôn nhân. Tôi và anh lấy nhau sau một năm hẹn hò, có phần chưa đủ hiểu nhau nhưng do tuổi tác đã lớn (anh 35, tôi 28) nên quyết định kết hôn. Chúng tôi cùng quê nhưng tính cách có phần khác nhau. Khi tôi có cách sống của thời hiện đại, nông nổi như ngoài việc tiết kiệm, tôi để dành tiền đi chơi với bạn bè, du lịch. Quan điểm vợ chồng của tôi là phải chia sẻ công việc và cùng nhau gánh vác. Anh có phần tiết kiệm và hơi nặng tư tưởng gia trưởng, càng nặng và thấy rõ hơn khi về chung một nhà.
Anh là người khó tính trong việc chi tiêu tiền bạc, như việc hứa sau khi kết hôn sẽ phụ tôi một phần chi tiêu và thuê nhà có phòng rộng hơn để ở chung cho tiện. Vì chúng tôi sống cùng mẹ chồng trong căn nhà trọ. Thế nhưng đến nay, tôi vẫn kiếm tiền lo chi phí sinh hoạt mà lương anh bao nhiêu tôi không biết. Nhà anh vẫn chưa thuê được vì anh và mẹ đòi hỏi quá cao: nhà đẹp rộng, sạch sẽ, nhiều phòng mà giá cực rẻ. Dĩ nhiên là làm gì có mà thuê được như thế. Tôi đã có bầu và bác sĩ không cho phép đi xa, tránh vận động mạnh nên muốn mướn gần công ty để dễ đi làm. Tôi có nhắc nhiều lần chuyện chi phí sinh hoạt nhưng anh thay đổi, bảo tôi lo đi, anh lo việc lớn.
Chắc mọi người nghĩ chuyện mua nhà là chuyện lớn, nhưng với tính cách này thì không biết đến năm nào anh mới dám mua bởi tiền ít mà yêu cầu lại cao. Tôi nói kết hợp vay thêm thì mẹ chồng không đồng ý. Bà nói: "Trước giờ tao chưa i mua nhà mà vay ngân hàng". Thế nên anh nghe mẹ, cũng không đả động gì chi phí sinh hoạt hay phụ vợ chăm sóc bản thân trong thời gian mang ầu.
Vợ ốm nghén, thèm bún bò, anh cũng bắt đợi đến khi tìm mua được thịt bò "chính hãng" thì tự nấu, chắc cũng mất cả tuần. Thế nên thèm gì tôi toàn tự mua bằng tiền của mình và tự nấu. Sau đó, tôi bỏ mặc để anh và mẹ anh trả tiền thuê phòng trọ. Anh cũng bỏ mặc tôi mọi khoản chi phí ăn uống, con cái, không còn lấy một hộp sữa hay phụ một bữa đi chợ nào nữa. Mẹ chồng cũng vậy.
Anh hay nổi nóng, thích động tay chân và chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình. Thấy mẹ buồn, anh bảo tôi phải vui lên để chiều mẹ. Thấy vợ buồn, anh không hỏi han mà lại nổi nóng vì nghĩ chiều vợ nhiều nên vợ "đâm hư". Tôi buồn thì anh nói mặt không biết cười, tôi cười thì nói cười đểu. Thế nên anh nổi đóa, đòi đánh đập tôi, có lần chỉ đánh một cái, có lần đụng gì đòi đập đó, từ cái nón bảo hiểm đến cái gậy vớ được cũng muốn thúc vào người tôi, dù tôi đang mang bầu. May mà lần nào mẹ chồng cũng có mặt can ngăn nên tôi không bị nặng. Có hôm anh đòi đuổi tôi đi, nói sẽ chở ra đường rồi bỏ mặc. Tôi quá thất vọng và hoảng loạn nên xin để mai đi, lúc đó anh mới ngừng hành động vũ phu.
Anh nghe lời mẹ. Với chồng và mẹ chồng, quan điểm là vợ phải làm hết việc nhà, phải chiều chồng, nhẫn nhục, đúng cũng phải nhận sai; có bị đánh cũng không được nói với ai để giữ thể diện cho nhà chồng. Như lần tôi bị đuổi đi đó, anh còn làm đơn ly hôn. Tôi đòi gọi về cho ba mẹ, mẹ chồng không cho, còn anh vẫn gọi. Sẵn tiện tôi kể luôn mọi chuyện. Thế là tôi bị chồng và mẹ chồng đổ oan là bỏ nhà đi ngủ lang, lại còn đòi chồng viết đơn ly hôn nên họ không chấp nhận, trong khi chính chồng tôi tự viết. Rồi nhân tiện anh nói xấu tôi đủ đường.
Lúc tôi nghén, anh có phụ vài hôm rửa chén, giặt đồ, giờ đây tôi bị đay nghiến là đứa vô tình, không biết điều khi để mẹ chồng và chồng làm hết. Đối với anh, chuyện chồng giặt đồ cho vợ hay mẹ chồng rửa chén cho con dâu lúc bầu bì là điều xưa nay chưa thấy. Trong khi ngày nào tôi cũng cơm nước đầy đủ. Có ai phụ việc này thì tôi làm việc khác chứ chẳng ngồi chơi. Họ nói thẳng như vậy trước mặt tôi và ba mẹ tôi, nhưng mẹ chồng cũng không cho ly hôn.
Hàng ngày tôi phải sống như một con người khác, bị xét nét từng lời ăn tiếng nói. Đôi lúc tôi giật mình, hoảng sợ vì cơn giận của chồng và những lời dạy "cổ hủ" của mẹ chồng mà chồng luôn cho là đúng. Tôi muốn kiêng cữ theo lời bác sĩ dặn cũng không được, muốn được chồng san sẻ một chút cảm thông và chi phí sinh hoạt cũng không có. Tôi dù có ngang bướng cũng chỉ đưa ra lý lẽ đúng, không dùng lời chửi tục tĩu như cách chồng nói. Tôi thấy có lỗi vì ba mẹ mình phải xin lỗi nhà chồng, trong khi việc tôi xin đi là không sai. Mẹ chồng cũng không xin lỗi vì chồng đánh tôi, bà nghĩ đánh một cái thì không sao, làm vợ phải chịu nhịn, chịu nhục, trong khi mâu thuẫn cứ lặp đi lặp lại nhiều lần.
Tôi bầu bì, không có người thân ở gần, lại không được phép "kể" chuyện trong gia đình cho ai biết. Nhiều lần uất ức, thương con nhỏ mà muốn bỏ đi, nhưng lại lo vì điều kiện mang bầu của tôi không được tốt như người ta, giờ chưa có người thân bên cạnh nên không dám đi đâu hay qua nhà bạn. Tôi sống mà không còn là mình, cuộc sống không còn tiếng cười. Góp ý nhiều lần nhưng anh luôn nói anh đúng, tại tôi là người quá đòi hỏi. Tôi thấy mệt mỏi vô cùng.
Hoài Ngọc 05/03/2026Nhìn ba bệnh tật giày vò, con - người đàn ông 40 tuổi khóc nghẹn
Dẫu biết cuộc đời một con người không tránh khỏi sinh - lão - bệnh - tử, nhưng làm sao con có thể không đau lòng.
Con không nhớ rõ từ khi nào mình bắt đầu có ký ức, nhưng ký ức của con lấp đầy những câu chuyện ngày xưa, rất lâu trước khi con ra đời. Con ghiền những câu chuyện ngày xưa ba má kể về hành trình gia đình mình vượt qua bom đạn, những lần cận kề cái chết, những ngày...
Đọc thêmMẹ chồng chưa từng mua cho con tôi được miếng thịt cá nào
Bà mang cháu ngoại sang trông, chăm bẵm, dạy cháu ngoại nói, mua thịt tôm cá, chim... về nấu cho cháu ăn.
Việc mẹ chồng nàng dâu không hòa thuận là chuyện bình thường ở các gia đình, đặc biệt là khi sống chung chạm mặt nhau hàng ngày. Chuyện không có gì đáng kể nếu việc ông bà đối xử với các cháu nội ngoại bình đẳng nhưng mẹ chồng tôi lại khác. Từ hồi tôi sinh, bà chưa tắm cho cháu...
Đọc thêmTôi thèm cảm giác được theo đuổi dù yêu chồng
Tôi muốn được ai đó mới mẻ, hấp dẫn để ý tới mình, chứ không phải chỉ là người vợ ngoan, người mẹ đảm đang trong mắt anh.
Tôi 30 tuổi, cưới chồng được bốn năm, sống ở thành phố nhỏ, công việc ổn định trong ngành thiết kế nội thất. Chồng tôi là kỹ sư xây dựng. Hai đứa quen nhau lúc đi làm rồi cưới nhanh chóng. Trước khi lấy nhau, tôi không phải kiểu con gái si mê, yêu...
Đọc thêmTừ khi lộ chuyện ngoại tình, chồng không thèm xóa tin nhắn
Tôi nhiều lần tự an ủi kệ đi, mình sống vì bản thân và con, làm đẹp, trau dồi bản thân, nhưng tôi không làm được.
Trước mặt mọi người và tôi, chồng nói: "Em làm việc với phụ nữ hay nói chuyện, tán tỉnh. Thực chất cũng không hẳn là tán tỉnh, chỉ là làm thế để giúp công việc thuận lợi hơn thôi. Vợ em xem điện thoại bảo là không tốt. Em thường cho vợ xem, không xóa tin nhắn gì...
Đọc thêm'Tuổi 74, tôi không thèm nhờ tới con cái'
'Tôi có ba con, hai trai một gái; nhìn hai dâu một rể chỉ biết lo cho bản thân, không chăm sóc bố mẹ ruột mà bật cười'.
Vấn đề sống chung với bố mẹ chồng hay ở riêng vẫn luôn được nhiều người quan tâm và mỗi người có hoàn cảnh, cảm nhận khác nhau. Sau đây là chia sẻ cũng như quan điểm nổi bật của vài độc giả sau khi đọc tâm sự "Vẫn muốn ra riêng dù ở chung được bố mẹ...
Đọc thêm