Mẹ chồng không cho chúng tôi ra riêng vì sợ hàng xóm dị nghị
Vợ chồng tôi không phụ thuộc kinh tế vào bố mẹ, có lẽ chỉ vì không hợp tính nhau mà ra nông nỗi này.
Tôi lấy chồng được 3 năm và có một bé trai. Mẹ chồng tôi là người ích kỷ, lời nói hay thay đổi, kỹ tính, chuyện không có cũng thành có. Bà không mở lòng với tôi. Nhiều khi tôi cứ nghĩ mình không bằng một người họ hàng của bà. Cuộc sống đôi lúc bí bách, tôi hay buồn tủi một mình, đôi khi muốn ôm con thoát ly khỏi gia đình này.
Lúc con còn nhỏ, ngày nào tôi cũng nhìn sắc mặt khó chịu của mẹ. Trông tôi như cục nợ của bà vậy. Tính mẹ vốn lúc nào cũng cho mình là đúng, là tốt, còn cái gì xấu thì thuộc về tôi và gia đình tôi. Lời nói của mẹ như dao cứa, không bao giờ đặt mình vào vị trí người khác. Tôi ở nhà giữ con, có nhận việc làm thêm và phụ việc nhà. Mẹ thương cháu nhưng vì thương quá nên hễ bé bị gì một chút là tôi bị nói xối xả. Con chỉ vấp té nhẹ, bị muỗi chích hay ăn rồi ói là tôi bị trách hời hợt, vô ý tứ. Nhưng nhiều khi mẹ giữ cháu cũng gặp những chuyện tương tự nhưng không ai nói gì.
Từ ngày về làm dâu, tôi rất muốn gần gũi với mẹ nhưng không được. Tôi mua đồ ăn cho mẹ, mẹ chê tới chê lui, nói dở, không muốn ăn. Trong khi đồ người khác cho thì mẹ niềm nở ra mặt. Mẹ hay nói xiên xỏ chuyện con dâu nhà người khác, nói chung luôn giữ khoảng cách với tôi. Đồ đạc trong nhà dùng lâu năm hư hỏng cũng thành lỗi của tôi. Mẹ bảo nhà này xưa nay xài gì cũng kỹ, từ ngày có tôi về mới hư. Nhiều khi tôi cũng không hiểu mình đã làm gì.
Khoảng thời gian mới sinh em bé là lúc tôi stress nặng nhất. Tôi stress vì cách nuôi con và những lời xỉa xói của mẹ. Ngày nào cũng nghe câu: từ khi hai mẹ con mày về thì điện tăng, nước tăng, đồ đạc mau hư. Con tôi lúc nhỏ cũng tròn trịa nhưng mẹ cứ chê sữa tôi nóng nên bé không múp. Tôi ăn uống thêm để có sữa cho con bú thì mẹ bảo uống nước nhiều cũng có sữa rồi. Chồng mua đồ bổ cho tôi ăn, tôi cảm giác mẹ càng ghét tôi hơn.
Ở chung, lúc tôi bận, mẹ cũng giữ cháu giúp nhưng nhiều khi mẹ tỏ ra khó chịu. Tôi vừa chăm con vừa làm thêm vừa việc nhà, vậy mà vẫn bị nói không làm gì. Công việc của tôi nhiều hôm phải đợi tới đêm, khi con ngủ mới làm được. Lúc trước mẹ không muốn tôi đi đâu. Mỗi lần đưa con về ngoại hơn một tiếng là có chuyện. Mẹ khó chịu, bảo đi chơi cho đã rồi về quậy, thậm chí nói hai mẹ con đi luôn đừng về. Đi chợ còn bị khó chịu huống chi đi chơi. Mẹ thường làm tôi quê trước mặt cha chồng và chồng. Cũng may chồng hiểu tính mẹ nên thông cảm cho tôi.
Con tôi hồi 18 tháng tuổi, hễ đưa ra ngoài thì mẹ bảo nắng, chiều lại bảo muỗi, nói chung ở nhà cho lành. Hiện tại tôi đã gửi bé đi học và sắp đi làm lại. Thời gian đầu con đi học cũng là lúc mẹ đay nghiến tôi nhiều nhất vì bà muốn tôi ở nhà giữ con. Nhưng tôi cho con đi học vì ở nhà được chiều quá nên ngày càng bướng, lại xem tivi nhiều. Tôi muốn con được tiếp xúc với nhiều người hơn. Trẻ con được cưng chiều nên đôi lúc ngang bướng, mẹ lại bảo giống nhà tôi. Cái gì xấu cũng thuộc nhà tôi, còn cái gì tốt đẹp đều thuộc về nhà mẹ.
Đỉnh điểm là khi mẹ nghe hàng xóm nói tôi nhịn mẹ lắm mới ở được. Mẹ cho rằng tôi đi kể chuyện nhà với thiên hạ rồi dọa tống cổ tôi ra khỏi nhà. Nhưng thật sự tôi chỉ xã giao vài câu với hàng xóm. Mẹ sống thế nào cả xóm đều biết, ai nhìn vào cũng thấy chứ tôi chưa từng kể xấu bà. Có lần người ta hỏi thăm con tôi, tôi trả lời vài câu thôi mà mẹ cũng nói xiên xỏ rằng tôi ngồi kể chuyện thiên hạ.
Mẹ xem tôi như cục nợ trong nhà. Trước Tết, vợ chồng tôi xin ra riêng nhưng mẹ không cho vì sợ hàng xóm dị nghị. Sau chuyện đó mẹ có bớt khó chịu một chút. Vợ chồng tôi không phụ thuộc kinh tế vào bố mẹ, có lẽ chỉ vì không hợp tính nhau mà ra nông nỗi này. Lâu ngày bị dồn nén cảm xúc nên giờ hễ có chuyện gì là tôi lại thấy bực tức. Cũng may chồng hiểu cho tôi. Tôi thấy mình không sống thẹn với lòng nhưng vì lòng mẹ không mở nên chưa bao giờ xem tôi là người trong nhà. Tương lai vợ chồng tôi cũng sẽ ra riêng, nhưng hiện tại tôi rất mệt mỏi vì không cảm nhận được sự dung hòa trong gia đình. Tôi đang sống như một quả bom nổ chậm, nếu tình hình không cải thiện được, tôi sẵn sàng ôm con ra đi.
Hương Lan
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
23/06/2026Nghi ngờ trẻ hàng xóm bị tự kỷ, có nên nói cho mẹ cháu biết
Tôi 56 tuổi, sống cùng gia đình con trai; đối diện căn hộ của tôi là một gia đình trẻ có đứa con gái đầu lòng sắp tròn hai tuổi.
Bé được gửi nhóm trẻ độc lập và chiều mẹ gửi sang nhà tôi chơi cùng hai cháu nội tôi trong lúc mẹ chuẩn bị bữa tối, bố bé đi làm về muộn. Gần đây tôi phát hiện cháu bé nhà hàng xóm có dấu hiệu của trẻ tự kỷ. Cháu đạt được các mốc phát...
Đọc thêmNghi chồng 68 tuổi ngoại tình với cô hàng xóm kém 10 tuổi
Tôi chưa từng bắt quả tang, nhưng linh cảm phụ nữ mách rằng có điều gì đó không đúng.
Tôi 65 tuổi, về hưu vài năm, sống cùng chồng 68 tuổi trong căn nhà ở quê. Chúng tôi cưới nhau hơn 40 năm, trải qua đủ khó khăn, vui buồn, giờ con cái đã trưởng thành và lập gia đình. Gần đây, tôi thấy chồng có nhiều biểu hiện lạ nên nghi ngờ anh có người phụ nữ khác. Nơi tôi ở, có một người...
Đọc thêmBố chồng từ chối con trai nhưng cho hàng xóm nhà tôi vay tiền tỷ
Tôi không thể mỉm cười hay nói chuyện với hàng xóm, họ nhờ tôi kết nối mới quen được ba mẹ chồng tôi, rồi giờ được nhiều lợi ích hơn.
Gia cảnh tôi và chồng khác nhau khá xa. Anh là con cưng, được thừa kế nhiều thứ từ cha mẹ nếu ông bà mất. Tôi chẳng có gì từ gia đình, tất cả đều phải tự làm mới có, không thứ gì dù nhỏ nhất có sẵn như chồng tôi. Ba mẹ chồng thích trẻ...
Đọc thêmCô hàng xóm từng thích chồng tôi hay nhắn tin cho anh
Cô ấy nhắn tin cho chồng tôi hỏi thăm hoặc rủ anh đi ăn nhậu, cà phê cùng bạn bè cô ấy.
Chồng tôi có một cô hàng xóm ở quê, từng thích anh từ ngày chúng tôi yêu nhau. Nhưng khi biết không thể xen lẫn vào tình yêu của chúng tôi, cô ấy cũng tìm người yêu cho riêng mình. Cô ấy lấy chồng vào sinh được một đứa con. Sau đó vợ chồng cô ấy ly dị. Thời gian sau, chúng tôi cưới. Cô ấy vẫn...
Đọc thêmGần 70 tuổi chưa thể quên chuyện từng gây ra cho hàng xóm
Hôm đó, bạn chồng say rượu, sang quán hàng xóm gây sự, đập phá tủ kính, tôi lại hả hê trong mù quáng.
Tôi đã sai trái, lỗi lầm nhiều đến vậy sao, để đến tận bây giờ, khi tuổi đã gần 70, lòng vẫn không lúc nào yên ổn, dù vợ chồng tôi có lương hưu, có nhà riêng ở một xã nhỏ. Con cháu đều trưởng thành, ngoan ngoãn, mỗi đứa đều đã có nhà cửa khang trang, mặt phố đàng...
Đọc thêm