Home
Menu

Yêu nhiều đến mức quên bản thân

Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi.
"Cuộc đời này có được bao nhiêu niềm vui", một câu nói truyền từ người này sang người khác, nó vừa là câu hỏi cũng có thể là câu cảm thán, vì thế không ai trả lời được câu hỏi ấy ngoại trừ bản thân bạn. Phải tự đi tìm niềm vui ở xung quanh chúng ta, ở các ngóc ngách có thể chạm tới. Bạn thấy một vỏ kẹo rơi vãi trong phòng, nhớ lại hôm qua mình vừa ăn loại kẹo mình thích. Một cái áo thích nhất trong tủ đồ bị thất lạc rất lâu sau mới tìm ra là do mình bỏ quên trên nóc tủ. Một ngày công việc trôi qua đều đặn cứ như là lập trình sẵn vậy, sáng vào chấm công rồi đi làm báo cáo ngày, xong vui thì đi ăn sáng, không thì nhịn tới trưa chiều gì ăn luôn, ngày nào cũng nghĩ tới một người, duy nhất một người.
"Nếu muốn thì tìm cách. Không muốn thì tìm lý do". Luôn là vậy mà, lại thêm một câu nói thâm thúy khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Do hoàn cảnh hay do tôi không hoàn hảo một vài điều gì đó? Chắc không phải đâu, ngoài công việc hàng ngày, tôi còn cố tình tạo ra những việc gì đó để có thể được gặp, được nhìn, được quan tâm người thương của mình mỗi ngày. Tôi gọi đó là tìm cách, vì tôi muốn mà.
Sự quan tâm của tôi luôn là trọn vẹn, không hời hợt, không phải quan tâm cho có thôi đâu. Tôi nhận thức rõ ai quan trọng nhất và tôi sợ nhất điều gì. Chỉ cần bị lỗi một nhịp thì đó là lỗi của tôi đã không cân bằng được những việc mình làm. Còn lý do? Tôi chẳng có cái gì gọi là lý do cả vì không muốn gì.
Cả vùng trời kéo dài gần 7 năm qua, tôi tự tạo ra cho mình bao nhiêu niềm vui, được xây lên từ bao nỗ lực ngoài sức tưởng tượng. Có những việc luôn âm thầm đó, xảy ra sau lưng đó nhưng vẫn cho qua vì yêu mà. Con đường tôi đang đi có thể gọi là con đường tình yêu vì đã một thời đầy ắp hoa hồng, còn hiện tại bấp bênh. Nhưng có gì là khó đâu, tôi đang hàn gắn nó vì khi bước được trên con đường này đâu dễ chút nào, cũng giống như có không giữ mất đừng tiếc.
Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi. Tôi đã không còn nghĩ tới bản thân, không biết từ bao giờ tôi được như vậy, kiểu như làm để có chút vui trong thân tâm này rồi mỉm cười với những người mình tiếp xúc trong công việc. Tới khi nhìn lại tôi không còn nữa, không còn gì nữa.
Bình An 01/04/2026

Vợ tiết kiệm đến mức không dám bật điều hòa, không dùng bình nóng lạnh

Tôi yêu vợ con nhưng cần một mái ấm đúng nghĩa, nơi người ta thấy thoải mái khi trở về, chứ không phải ngột ngạt vì tiết kiệm quá mức.
Nhiều người bảo có vợ tiết kiệm là may mắn, nhưng ở hoàn cảnh của tôi, đôi lúc thấy mình "ngộp thở" vì sự ki bo quá mức của vợ. Chúng tôi lấy nhau được bảy năm, vợ chồng đều đi làm, thu nhập không quá cao nhưng cũng không đến mức phải... Đọc thêm

Nhà nghèo đến mức 30 năm trước tôi không biết cách ăn phở

Trưa hôm đó tôi không ăn cơm, nghĩ phở là thứ chỉ cần ăn một lần sẽ no cả ngày.
Sáng mồng một Tết năm 2025, chồng tôi đang ở dưới bếp nấu cơm cúng năm mới, còn tôi ngồi ngẫm nghĩ về cuộc đời mình để viết cho mọi người đọc. Xin nói thêm, tôi là tác giả hai bài viết "Sau 40 năm, bạn học vẫn nghĩ tôi trộm đồ của bạn" và bài "Chồng chấp nhận lui về hậu phương để tôi tỏa... Đọc thêm

Chồng vô tâm đến mức tôi thấy mình chẳng khác người ở

Tôi khổ tâm, khóc nhiều, chồng cứ kệ tôi giận, từ từ rồi thôi, chưa bao giờ anh thấy đó là lỗi của mình để thay đổi hoặc sửa chữa.
Tôi và chồng bằng tuổi, cưới hơn 5 năm, chưa dự định có con, cuộc sống vợ chồng ngày càng tẻ nhạt và buồn chán. Gần đây chồng đi nhậu với bạn bè, đối tác tới đêm mà không nhắn tin hay gọi điện cho tôi, tôi nhắn năm lần bảy lượt anh mới... Đọc thêm

Từ người chồng mẫu mực đến kẻ ngoại tình trơ trẽn

Tôi từng tự hào có một người chồng gần như hoàn hảo, chăm sóc vợ con ân cần, chu đáo, cho đến ngày tôi trở về nhà sớm.
Tôi 30 tuổi, kết hôn 4 năm; chồng 35 tuổi, làm việc tại một công ty đa quốc gia. Chúng tôi có một bé trai xinh xắn hai tuổi. Gia đình tôi là hình mẫu bao người mơ ước, tuy không giàu nhưng luôn hạnh phúc vì chồng chăm lo cho mẹ con tôi ân cần, chu đáo.
Anh là người... Đọc thêm

Tôi kém cỏi đến mức đi làm một ngày đã bị đuổi việc

Dù cố gắng nhưng số lần thất bại của tôi khi xin việc đã lên con số 10.
Tôi là nam, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp trường Đại học KHTN Hà Nội. Vào thời kỳ Covid, do học hành chểnh mảng và không biết cách học, tôi thường xuyên bị điểm kém. Khoảng năm thứ tư, tôi mới bắt đầu với mục tiêu "học để lấy bằng khá ra trường" nhưng thất bại do điểm quá thấp và phải cắn răng ở lại... Đọc thêm