Vợ không nghĩ tôi dám ly hôn
Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, cô ấy không chịu ký đơn.
Tôi và vợ đều hơn 40 tuổi. Tôi sinh 8x đời đầu, còn vợ 8x đời giữa, yêu và cưới đến nay hơn 20 năm. Vợ chồng có hai con, con trai 16 tuổi và con gái 14 tuổi. Người ngoài nhìn vào thấy gia đình tôi rất hạnh phúc: có nhà, có xe, có của ăn của để. Vợ tôi là người phụ nữ khá giỏi giang, biết tính toán nên gần 20 năm qua cũng vun vén và tích góp cho gia đình khá nhiều tài sản. Ai tiếp xúc với vợ tôi đều nhận xét cô ấy tốt tính, nói chuyện nhẹ nhàng, vui tính. Sống chung với nhau, tôi mới biết vợ rất nóng tính và hay cằn nhằn chồng con. Mỗi lần cãi nhau, vợ mắng chửi, khá hỗn hào, nói lời gây tổn thương, xúc phạm chồng, thậm chí còn tác động vật lý chồng nữa.
Khi cơn giận qua, vợ đều biết lỗi và xin lỗi, nói rằng nóng tính lên là không kiểm soát được cảm xúc. Trước đây, do yêu nhiều và cũng biết ơn vợ đã vun vén gia đình nên tôi nhịn và bỏ qua tất cả. Tôi biết vợ cũng áp lực kiếm tiền rồi mệt mỏi trong việc nuôi dạy con tuổi dậy thì nên nhiều lúc bực bội, đặc biệt con trai tôi hơi cá biệt, ham chơi và nhác học. Tôi tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng rất chăm chỉ làm việc, không lười nhác, phụ giúp vợ việc nhà, không thuốc lá hay rượu chè gì, chỉ thỉnh thoảng cà phê với bạn. Mấy năm gần đây, ngày càng lớn tuổi, tôi không thể chịu đựng được tính này của vợ nữa.
Một năm trước, tôi gặp em, người phụ nữ hơn mình vài tuổi. Em rất tâm lý, tinh tế. Ở bên em tôi mới thấy mình là đàn ông, được sống thật với con người mình. Em là phụ nữ đơn thân có hai con trai trạc tuổi hai con tôi. Em mạnh mẽ và có tài kinh doanh, hiện là chủ một công ty bất động sản khá thành công. Lúc đó, tôi vẫn chưa có ý định bỏ vợ dù nhiều khi cũng mệt mỏi lắm. Cách đây vài tháng, vợ chồng tôi lại cãi nhau và lần này tôi không còn muốn chịu đựng nữa. Tôi đề nghị ly hôn. Khi tôi đưa đơn, vợ khá bất ngờ, chắc cũng nghĩ như mấy lần cãi vã trước xong rồi sẽ qua, nhưng lần này như giọt nước tràn ly, tôi thấy mình không được tôn trọng nên không còn muốn sống chung nữa. Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, vợ không chịu ký đơn.
Vợ biết chuyện, yêu cầu tôi cắt đứt với người tình thì sẽ che giấu việc này với gia đình hai bên, chấp nhận tha thứ cho tôi để con có đủ cha mẹ, thế nhưng tôi từ chối. Sau đó vợ tung hô hết bằng chứng cho hai bên nội ngoại, nói tôi đào mỏ, làm trai bao rồi đủ lời lăng mạ, thậm chí còn kể lể với các con để tụi nó đâm ra ghét cha. Tôi xấu hổ nhưng cũng đành, quyết tâm ly hôn cho bằng được.
Sau khi tòa gọi hòa giải nhiều lần, thấy thái độ tôi quá cương quyết nên vợ đồng ý ký đơn thuận tình ly hôn và chia tài sản. Hiện chúng tôi chờ tòa gửi quyết định ly hôn nhưng cô ấy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chửi bới khi con cái khó dạy. Cô ấy nói con đang tuổi dậy thì mà gặp chuyện gia đình như vậy nên khó dạy và đổ hết trách nhiệm cho tôi. Tôi nhận thấy dù không là vợ chồng nữa nhưng tôi vẫn có trách nhiệm với con. Dù không ở cùng con, tôi vẫn gọi điện hỏi thăm hàng ngày, tiền học của con tôi cũng đóng.
Khi thấy tôi làm việc trong công ty của nhân tình, vợ luôn nghĩ tôi đào mỏ, đánh đổi gia đình để kiếm tiền, rồi nghĩ tôi có thể bị lừa hết tài sản sau ly hôn vì giờ người giàu giả nhiều lắm, ý cô ấy nói người tôi yêu là chủ doanh nghiệp bất động sản nhưng có khi nợ còn nhiều hơn số tài sản hiện có nên tiếp cận tôi để lừa. Cô ấy còn chửi người yêu tôi là ham trai trẻ nên mới cặp với tôi, rồi liên tục nhắn tin chửi bới chúng tôi. Mong được các bạn chia sẻ.
Quỳnh Hoa
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
24/06/2026Vợ không nghĩ tôi dám ly hôn
Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, cô ấy không chịu ký đơn.
Tôi và vợ đều hơn 40 tuổi. Tôi sinh 8x đời đầu, còn vợ 8x đời giữa, yêu và cưới đến nay hơn 20 năm. Vợ chồng có hai con, con trai 16 tuổi và con gái 14 tuổi. Người ngoài nhìn vào thấy gia đình tôi rất hạnh phúc: có nhà, có xe, có của ăn của để. Vợ tôi là người phụ nữ khá...
Đọc thêmQuá mệt mỏi nhưng tôi không dám nghỉ ngơi
Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi, nhưng vì hai bé và gia đình cùng công việc hiện tại là niềm mơ ước của nhiều người nên tôi cố gắng.
Tôi 34 tuổi, sinh ra ở vùng quê miền núi nghèo. Hình ảnh đứa trẻ lấm lem bùn đất vác trên vai bó củi các bạn vô tình xem trên mạng bây giờ cũng chính là hình ảnh tôi ngày xưa. Cuộc sống nghèo khó, gia đình đông anh em, bố nợ nần không có công việc ổn định,...
Đọc thêmTài sản tích lũy 10 tỷ đồng nhưng tôi không dám nghỉ việc
Mỗi sáng thức dậy, tôi sợ đến công ty, cảm thấy mình không nên tiếp tục chịu đựng nhưng cũng không dám nghỉ việc.
Tôi là nữ, sinh năm 1992, quê ở miền Trung, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi độc thân, thuê trọ một mình, mức lương hiện tại trên dưới 20 triệu đồng. Ngoài ra, tôi có làm thêm và đầu tư nên hiện tài sản tích lũy tầm 10 tỷ đồng. Tài sản này phần lớn do tôi...
Đọc thêmNghỉ lễ, tôi không dám về nhà vì bị giục lấy chồng
Tôi ngại các cuộc tụ họp gia đình rồi câu chuyện lại xoay quanh việc lấy chồng của tôi, giới thiệu người này người kia cho tôi.
Tôi 32 tuổi, là con gái út trong gia đình. Hai anh trai đều đã lập gia đình và có con. Chỉ còn tôi là chưa yên bề gia thất nên trở thành mối bận tâm lớn nhất của bố mẹ. Từ khi bước sang tuổi 30, mỗi lần về quê, câu đầu tiên mẹ hỏi không còn là "Con đi...
Đọc thêmSau 40 tuổi, tôi sợ đi làm nhưng không dám nghỉ việc
Tôi sợ phải bắt đầu lại từ con số không khi sức khỏe, tinh thần và sự tự tin đều đã không còn như trước.
Tôi đã ngoài 40 tuổi; mỗi sáng đi làm, vẫn mặc áo chỉnh tề, đến đúng giờ, hoàn thành phần việc được giao. Điều tôi không còn giữ được là sự tự tin của chính mình. Tôi làm việc chậm. Tôi biết điều đó. Trong một môi trường đề cao tốc độ, nơi mọi người nói nhiều...
Đọc thêm