Home
Menu

Không dám ly hôn chồng lăng nhăng vì 10 năm ở nhà chồng nuôi

Không biết nếu bước ra khỏi cuộc hôn nhân này, tôi sẽ xoay xở thế nào.
Tôi là nội trợ toàn thời gian đã gần mười năm, không đi làm, không có thu nhập. Từ ngày lấy chồng, sinh con, mọi sinh hoạt của tôi gói gọn trong căn nhà, trong những bữa cơm, giấc ngủ của con, và những công việc quen thuộc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Chồng đi làm, tôi ở nhà. Lâu dần, tôi quen với việc có anh đứng ra lo những chuyện lớn: tiền bạc, đối ngoại, hiếu hỉ hai bên. Tôi tự nhủ, như vậy cũng ổn.
Cho đến khi tôi phát hiện anh thường xuyên đi hát tay vịn. Tôi không dám khẳng định anh có "bóc bánh trả tiền" không, nhưng chỉ riêng việc anh tìm đến những nơi đó cũng đủ làm tôi thấy hụt hẫng và tổn thương. Tôi đã khóc, đã chất vấn và im lặng nhiều đêm liền. Ban đầu anh còn chối, còn lảng tránh nhưng gần đây anh lại nói đàn ông ra ngoài giao lưu chút cũng là bình thường, miễn vẫn yêu thương, lo lắng cho vợ con là được.
Tôi đau đớn đến mất ăn mất ngủ nhưng nghĩ tới ly hôn lại không dám. Tôi sợ bố mẹ hai bên buồn lòng; sợ những lời bàn tán; sợ con cái bị ảnh hưởng, thiếu bố, thiếu một gia đình đủ đầy; và sợ nhất là chính tôi: một người đã quen ở nhà, không có thu nhập ổn định, không biết nếu bước ra khỏi cuộc hôn nhân này, tôi sẽ xoay xở thế nào.
Nếu nhắm mắt cho qua, ngày nào cũng phải nuốt xuống sự tủi thân và nghi ngờ, liệu tôi chịu được bao lâu? Tôi biết bản thân yếu đuối nhưng lúc này rất rối và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Xin chân thành cảm ơn.
Ngọc Anh 19/12/2025

Chồng xin tôi đồng hành để sửa tính lăng nhăng

Tôi có nên tăng tính kiểm soát chồng, yêu cầu anh minh bạch trong liên lạc, kiểm soát tài chính của anh, hay ly thân luôn?
Tôi 30 tuổi, kết hôn được hai năm và có bé hơn một tuổi. Tôi phát hiện chồng có những mối quan hệ "cưa cẩm", "đưa đón", "tán tỉnh", chuyện đã xảy ra lần thứ ba. Xét về tình cảm với chồng, tôi mong muốn hàn gắn tình cảm gia đình về mặt bản chất, có nghĩa là không... Đọc thêm

Nên tiếp tục mối quan hệ lằng nhằng hay làm mẹ đơn thân?

Giờ tôi chán nản, cảm thấy không thể vượt qua được quá khứ của người yêu, thấy mình có con nhưng lại không được trân trọng.
Chúng tôi đều lớn rồi, ngoài 30 tuổi, tôi hơn bạn vài tuổi, cả hai yêu nhau ở nước ngoài, ngay trước dịch Covid bùng phát. Lúc đó chỉ có chúng tôi dựa vào nhau, tôi ổn định hơn do đã đi làm, còn bạn vẫn đi học. Chúng tôi dọn về ở chung, tôi chăm lo cho... Đọc thêm

Bạn trai lăng nhăng nhưng nếu chia tay, tôi sẽ phải rời khỏi Mỹ

Tôi không muốn trở về khi tương lai còn dang dở nhưng cũng không biết phải tiếp tục thế nào với một người như vậy.
Tôi quen bạn trai được hơn một năm rưỡi. Sáu tháng đầu, anh ấy mập mờ, chẳng chịu chính thức nên tôi hỏi thẳng: "Nếu muốn quen thì quen đàng hoàng, đừng lập lờ". Sau đó anh dẫn tôi về ra mắt gia đình, mẹ và anh trai anh ở cùng, từ đó tôi gần như ở lại nhà anh... Đọc thêm

Không dám ăn ngon, khát không dám uống vì sợ có tội với chồng

Tôi bị chồng thao túng tinh thần, trầm cảm, thấy mình không xứng đáng, đã hy sinh tất cả những nhu cầu cơ bản của mình.
Tôi là tác giả của loạt bài về bạo hành ái kỷ. Xin lưu ý, thuật ngữ ái kỷ trong bài là chỉ xu hướng tính cách ái kỷ, không phải rối loạn nhân cách ái kỷ - narcissist personality disorder. Ái kỷ không phải chỉ là tự luyến, yêu bản thân, hay ích kỷ. Xu hướng tính cách... Đọc thêm

Ba năm sống yên bình khi ly thân nhưng không dám ly hôn

Nghĩ đến hai từ ly hôn, tôi ám ảnh, không muốn con sống trong cảnh ba mẹ ly hôn, nhưng cũng dặn lòng, sống như này khác chi ly hôn.
Tôi 35 tuổi, có bé gái 5 tuổi, kết hôn gần 8 năm, ly thân với chồng và sống khác nhà hơn 3 năm. Thật ra vợ chồng đã không còn gần gũi nhau kể từ khi có bé được sáu năm rồi. Chồng hơn tôi 7 tuổi, có việc làm ổn định, chu cấp cho con. Chúng tôi gặp nhau một... Đọc thêm