Home
Menu

Có phải tôi hèn khi chồng tạo điều kiện cho ly dị mà lại không dám

Tôi chưa bao giờ được công nhận trong nhà, những gì tôi làm cho gia đình thì anh nói đó là trách nhiệm của người vợ, người mẹ.
Tôi 40 tuổi, lấy chồng 12 năm và có hai con. Tôi không xinh đẹp, cũng không giỏi giang, tự cảm thấy bản thân không có gì nổi bật. Ưu điểm duy nhất của tôi có lẽ là chăm chỉ và có thể chăm lo cho con cái. Chồng hơn tôi hai tuổi, cả hai tìm hiểu hơn 3 năm mới tiến tới hôn nhân. Lúc tìm hiểu nhau, tôi thấy anh có ý chí, chưa có gì trong tay nhưng có được sự cầu tiến, vì thế có tình cảm với anh. Khi quen nhau, tôi lờ mờ thấy được những khác biệt của cả hai nhưng nghĩ chỉ cần có tình cảm, những khác biệt có thể cùng nhau thay đổi, vì nhau mà sống.
Sống chung không thể tránh khỏi những cãi vã, va chạm. Ban đầu khi vợ chồng mâu thuẫn, cãi vã, tôi cũng im lặng, bỏ qua và chỉ biết khóc thầm trong đêm. Vợ chồng hầu như không đối thoại để tìm ra hướng giải quyết. Vì vốn sống ít và cách giao tiếp không hiệu quả nên những khúc mắc và mâu thuẫn ngày càng lớn, cho dù nguyên nhân cãi vã chỉ là những chuyện nhỏ trong lời ăn tiếng nói. Dần dà, tôi thấy anh hay bắt bẻ câu nói và thái độ của tôi.
Minh họa AI
Đang vui vẻ bình thường, anh tự nhiên khó chịu, im lặng. Tính cách tôi khá nóng nảy và hấp tấp nên cũng tự nghĩ không biết mình có nói gì hay làm gì không mà anh lại như vậy. Vì lấn cấn trong lòng nên tôi hay hỏi cho ra nhẽ, rằng vì sao anh như vậy. Tính chồng tôi lại không thích nói nhiều và càm ràm nên nhiều khi vì thế vợ chồng càng ngày càng xa nhau, mâu thuẫn nhiều lên, không thể giải quyết. Cứ cãi nhau là anh nói vợ chồng không hòa hợp, đòi ly hôn.
Anh có thành kiến khá sâu về việc hai vợ chồng không hợp tuổi vì trước ngày cưới mẹ anh nói hai đứa không hợp tuổi (sau này tôi mới được biết). Nhiều lúc mẹ chồng cũng vô tư nói vợ chồng không hợp tuổi nên nuôi dạy con cái khó khăn. Nghe những lời đó từ chồng và mẹ chồng, tôi rất buồn nhưng không nói gì. Khi vợ chồng cãi nhau, anh nói chúng tôi không hòa hợp, tôi bảo vậy sao lúc cưới không nói luôn ra, giờ có với nhau hai mặt con lại nói vậy. Có phải chồng tôi và mẹ chồng muốn chúng tôi ly hôn mới hài lòng?
Có cãi vã, mâu thuẫn tôi im lặng thì thôi, mọi chuyện sẽ qua. Nếu tôi bật lại, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ vì thật sự tôi phải kiềm chế bản thân nhiều và đến khi bùng nổ thì bản thân như người điên, có thể nói và hành động cực đoan. Tôi hỏi sao phải hà khắc, sống khó khăn với vợ như vậy, anh bảo đã tạo điều kiện để tôi thoát ra rồi đó. Điều kiện mà anh tạo ra cho tôi là tờ giấy đơn phương ly hôn, là những lần nói có cố gắng hơn nữa cũng chẳng được gì đâu. Vậy mà tôi trơ ra như gỗ đá, yếu đuối, chưa chấp nhận. Chính tôi đã để cho anh ấy coi thường, hạ thấp giá trị bản thân.
Tôi chưa bao giờ được công nhận trong cuộc hơn nhân này, những gì tôi làm cho gia đình thì anh ấy nói đó là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Còn tôi kể lễ, khi giận tôi chiến tranh lạnh không nấu cơm, phân chia công việc nhà công bằng thì anh ấy nói tôi tính toán với chồng con. Vì thế tôi xù lông nhím lên, phải tự vỗ ngực tự khen mình, tự cho mình giỏi trước mặt anh ấy để cảm thấy bản thân còn giá trị. Bây giờ tôi thấy mình trong mắt chồng sao mà rẻ rúng. Mỗi khi cãi nhau, tôi nói anh sống dễ dàng hơn, bớt hà khắc đi, anh lại bảo anh không hà khắc, tôi kiếm người nào dễ dàng mà sống, anh đã tạo điều kiện cho tôi rồi đó. Tôi thấy mình thật dại, thật hèn, chỉ vì sợ phải chia hai con mà cứ tiếp tục sống như cái xác không hồn.
Cố gắng tránh né xung đột nhiều nhất có thể, nhưng tôi cũng là con người, có những lúc không thể kiềm chế mà có những hành động cực đoan. Tôi thấy quá mệt mỏi và kiệt sức khi tiếp tục cuộc hôn nhân mà chồng luôn coi thường và có tư tưởng chia tay. Tôi không biết phải làm gì cho đúng. Nhiều lúc chơi vơi, tôi lại tìm một góc nào đó ngồi một mình khóc, tự vượt qua và phải tự an ủi bản thân nhiều rồi mới có thể bước chân về nhà. Tôi cũng nhiều lần có suy nghĩ tự hại bản thân nhưng chưa đủ dũng cảm, cũng như sợ hai con mồ côi, thiếu sự chăm sóc của mẹ.
Nhiều đêm tôi không ngủ được, không biết phải làm sao với cuộc đời mình, không thể tâm sự với ai vì thật ra chẳng ai trong hoàn cảnh của tôi, chỉ có tôi là hiểu mình nhất. Lúc yếu lòng, tôi cũng mong muốn nhận được những lời khuyên của độc giả, để có thể vượt qua giai đoạn này. Cảm ơn mọi người.
Duyên Hoa
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
13/07/2026

Mẹ bạn trai tạo điều kiện để anh lén qua lại với vợ cũ

Sau này tôi mới biết mẹ anh khóa cửa nhà riêng của anh cho tôi không qua được để vợ cũ của anh về ở.
Tôi là tác giả bài viết: "Bạn trai phản bội tôi vì không thoát khỏi cạm bẫy của vợ cũ". Bài viết của tôi có quá nhiều ý kiến trái chiều. Tôi xin kể rõ câu chuyện của mình. Tôi cũng muốn bạn trai đọc được, đã chia tay rồi thì đừng theo đuổi tôi nữa, hãy xem tôi như một người... Đọc thêm

Giá như tôi không tạo điều kiện để chị vào làm việc chung

Tôi và chị gặp nhau lúc tôi mới có việc sau khi tốt nghiệp; chị lớn hơn tôi một tuổi, được giao nhiệm vụ hướng dẫn tôi.
Sau ba năm làm việc ở công ty đó, tôi xin nghỉ nhưng vẫn giữ liên lạc với chị. Sau đó, tôi chuyển sang một công ty nước ngoài, nơi đó bản thân làm việc trong ba năm. Trong thời gian đó, nhóm tôi cần tuyển thêm người, chị ấy đã ứng tuyển nhưng không vượt qua... Đọc thêm

Sắp cưới, bạn trai liệt kê 20 điều chê tôi giả tạo

Anh cho rằng tôi khó tính và tỏ ra lịch sự quá mức cần thiết, khiến anh không thoải mái và nghĩ rằng tôi giả tạo.
Tôi 30 tuổi, có bạn trai được ba năm, dự tính cuối năm sẽ kết hôn. Tháng vừa rồi, hai người ngồi lại với nhau để trao đổi về một số vấn đề trước khi cưới. Khi tôi hỏi bản thân có những tính cách gì khiến anh cảm thấy khó chịu hay muốn tôi thay đổi thì góp ý... Đọc thêm

10 năm hy sinh vô điều kiện cho gia đình lớn, giờ tôi sống cho mình

Lần này, nếu cần phải hy sinh, tôi sẽ làm điều đó, nhưng cho tổ ấm riêng, cho những người mà tôi sẽ gọi là "gia đình bé nhỏ".
Từ những ngày đầu bước vào đời, tôi đã chọn sống vì gia đình. Hơn 10 năm qua, tôi miệt mài làm việc, gom góp từng đồng, chỉ mong cha mẹ và anh chị em có thể vượt qua những ngày khó khăn. Khi gia đình lâm vào nợ nần, tôi không đắn đo. Cả phần đất nhỏ... Đọc thêm

Vợ chỉ thích ăn ngon và đi du lịch dù điều kiện chưa cho phép

Vì khác quan điểm sống nên chúng tôi luôn xích mích những chuyện không đáng, tuần nào cũng lời qua tiếng lại, sứt mẻ tình cảm.
Tôi 33 tuổi, vợ 30 tuổi, cưới được một năm, chưa có con. Bố mẹ tôi là công nhân viên chức đã về hưu, dưới tôi có em trai. Bố mẹ tôi rất yêu thương, quan tâm và đặt kỳ vọng nhiều vào các con. Vợ tôi thiệt thòi và hoàn cảnh hơn. Bố vợ mất sớm khi em... Đọc thêm