Mang danh giám đốc nhưng chồng ăn bám tôi suốt 12 năm
Suốt 12 năm, mình tôi cáng đáng kinh tế gia đình, các khoản lỗ của chồng cũng là tôi làm rồi trả dần.
Vợ chồng tôi đều 36 tuổi, có con học lớp 6 và 3 tuổi. Hai vợ chồng cưới nhau được 12 năm. Suốt 12 năm đó, công việc của chồng tôi chưa khi nào thuận lợi, có đi học nghề làm bánh khoảng một năm nhưng rồi cũng không thích và không làm nghề, sau đó mở quán, mở nhà hàng. Mỗi lần kinh doanh là mỗi lần thất bại, tiền chỉ bỏ vào mà không lấy ra được. Rồi anh cũng đi làm quản lý nhà hàng cho người ta được khoảng một năm, sau đó nghỉ. Chồng tôi mở cả xưởng thi công cửa nhôm, anh đứng quản lý điều hành, đứng giám đốc nhưng cũng hoạt động được khoảng nửa năm thì không tìm được khách hàng, lại lỗ thêm gần 200 triệu đồng.
Sau nhiều lần thất bại, tôi không còn niềm tin để tiếp tục đầu tư tiền mồ hôi công sức của mình cho chồng làm ăn nữa. Anh đi làm cho người ta, họ nói nặng nói nhẹ là tự ái không làm nữa. Còn tự mình làm thì không đủ quyết liệt, không đủ kiên trì, cũng không có kinh nghiệm quản lý điều hành, nhưng khi tôi hỏi tình hình để hỗ trợ thì lại vòng vo, không minh bạch rõ ràng. Tiền bạc, công nợ đều không nói cho tôi biết, trong khi đó là thế mạnh của tôi. Tôi muốn hỗ trợ quản lý nhưng anh muốn tự làm, cái gì cũng không nói, đến khi đổ bể, tôi mới hay.
Suốt 12 năm, mình tôi cáng đáng kinh tế gia đình. Khi cần mua đất, xây nhà, bố mẹ hai bên giúp được chút ít, mình tôi vay rồi trả nợ hết năm này qua năm khác. Các khoản lỗ của chồng cũng là tôi làm rồi trả dần. Tôi làm văn phòng, chắt bóp chi tiêu hết cỡ để vừa đủ tiền sinh hoạt gia đình, tiền học cho con, rồi trả tiền vay. Trước khi có bầu bé thứ hai, tôi hỏi chồng rằng anh kiếm việc làm có thu nhập để nuôi con mới sinh tiếp, còn không thì không sinh nữa. Anh cũng hứa hẹn sẽ kiếm việc làm nhưng bằng cấp anh không có, chỉ tốt nghiệp cấp ba. Làm công nhân, anh nói không thích, đi làm nghe người ta sai bảo anh không ưng, dù sao anh cũng làm giám đốc rồi, giờ đi làm công nhân, shipper sao được.
Sau khi sinh xong bé thứ hai, công việc của tôi gặp nhiều thuận lợi, lên trưởng phòng, thu nhập cao hơn nên cuộc sống gia đình mới bắt đầu thoải mái hơn. Chồng thấy gia đình không còn thiếu thốn nữa thì càng không chịu đi làm. Mỗi lần nói, anh sẽ bảo đang chờ cơ hội, chưa tìm được việc thích hợp nhưng tôi không thấy anh tìm việc cũng không thấy học kỹ năng gì hay tìm hiểu kiến thức gì có giá trị để sau này tận dụng cơ hội, mà toàn chơi game và lướt web, xem video ngắn, thậm chí ngày càng say mê điện thoại.
Nhiều lúc tôi cố gắng suy nghĩ thoải mái, nhiều gia đình chồng đi làm vợ ở nhà chăm sóc con cái thì gia đình mình đổi lại vai trò, vợ đi làm chồng chăm sóc con cái. Nhưng thực tế sáng tôi dậy sớm sửa soạn cho bé nhỏ đi học, chồng vẫn còn ngủ vì buổi tối bận thức khuya chơi game hoặc xem bóng đá. Thức dậy sẽ đi cà phê cả buổi sáng. Đến trưa thì đi chợ và nấu ăn cho bé lớn và đưa bé lớn đi học, buổi tối ăn lại thức ăn buổi trưa nên thường không cần nấu. Toàn bộ thời gian rảnh, chồng tôi sẽ cầm điện thoại. Còn buổi tối, em đi làm về vẫn tắm rửa cho con, chơi cùng con, dạy con học, gần như mọi việc liên quan đến hai đứa con đều là tôi lo toan hết.
Chồng tôi đi ra bên ngoài mang danh giám đốc, gặp gỡ anh em bạn bè, ăn nhậu giao lưu, "chém gió", nhiều khi tôi đưa tiền mà thấy tức, ưng có tiền ăn nhậu thì đi kiếm đi, đằng này muốn tiêu xài lại kêu vợ đưa. Ngoài việc không chịu làm gì, chồng tôi không gia trưởng, rất tôn trọng và thương vợ con, không cờ bạc tệ nạn gì cả. Bên ngoài nhìn vào vẫn thấy gia đình tôi đầm ấm hạnh phúc, nhìn thấy tôi ngày càng thành công. Nhưng rất nhiều lần tôi khóc thầm, những thứ có được tôi phải nỗ lực rất nhiều, mọi khó khăn vất vả tôi đều chịu đựng một mình. Ngay cả người nhà tôi cũng không dám chia sẻ vì sợ mọi người có ác cảm với chồng mình, xem thường chồng mình và cũng sợ mọi người lại lo lắng cho tôi.
Tôi cũng lo con gái nhìn ba chỉ suốt ngày chơi điện thoại hoặc con sẽ xem thường ba. Rất nhiều lần con nói ba chơi game chửi tục, ba ồn ào, hoặc gần tới giờ con đi học mà ba chưa hết trận game nên kêu con chờ, con gần trễ học. Rồi tôi cũng sợ lớn lên con sẽ không chịu nỗ lực cố gắng mà mặc kệ số phận tới đâu thì tới cho khỏe thân. Càng ngày tôi nhìn chồng mà thấy chẳng còn tình cảm nữa, cũng chẳng chia sẻ được với nhau chuyện gì, nhiều lúc còn chẳng muốn nói chuyện với nhau. Thứ duy nhất động viên tôi và khiến tôi không muốn ly hôn là những khi thấy hai con quấn quýt với ba, hoặc tự động viên mình khi mưa khi bão nhà vẫn cần một người đàn ông, hay lúc mình ốm đau cũng còn có người chăm sóc.
Mọi người ai từng trải qua giai đoạn như vậy có thể chia sẻ và cho tôi lời khuyên, tôi nên làm gì và phải làm sao để chồng quyết tâm thay đổi; điều gì có thể khiến chồng tôi thay đổi để tốt hơn? Nhiều lúc tôi nghĩ hay là ly hôn để anh đối diện với cơm áo gạo tiền mà cố gắng, biết đâu sau này cuộc sống của anh sẽ khác chứ cứ tiếp tục thế này anh ngày càng mất giá trị.Hà Thư 17/09/2026Ngồi ghế giám đốc nhưng mang tâm trạng của tội đồ
Mọi thứ dường như đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh, để rồi giờ đây tôi ôm cả đống nợ và mất khả năng chi trả.
Tôi sinh năm 1984, làm giám đốc cho một công ty nhỏ được 8 năm. Công việc này đã mang lại cho tôi rất nhiều thứ từ danh tiếng đến tài sản. Tôi có địa vị tốt và thu nhập tốt, thế nhưng cái giá của thành công sớm đã vật ngã tôi một cách không thương tiếc, tôi...
Đọc thêmVợ muốn tôi bám trụ công việc xa nhà 240 km để không giảm thu nhập
Cô ấy lo lắng cho kinh tế, sợ công việc bên ngoài bấp bênh, thu nhập không ổn định.
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung. Đến nay, tôi và vợ đã đi cùng nhau hơn 30 năm, chặng đường không ngắn, đủ để hiểu nhau nhưng đôi khi lại chưa hẳn đã thật sự thấu hết lòng nhau. Chúng tôi có hai người con. Con gái lớn gần 30 tuổi, học hành xong xuôi và đang làm việc tại TP HCM. Mỗi lần con gọi...
Đọc thêmChồng không muốn làm thuê nên ăn bám vợ suốt hai năm nay
Anh thích hết cái này tới cái khác, cũng đi vay mượn về làm vài phương án nhưng chưa có việc gì ra thu nhập, chỉ nợ thêm.
Tôi và chồng trải qua mối tình 6 năm trước khi tiến tới hôn nhân, hiện có một con. Lúc trước tôi yêu anh bởi sự chân thành, rồi anh bộc lộ tính ghen tuông vô lối. Tôi nhiều lần chia tay nhưng không thành. Sau khi về chung một nhà, anh bộc lộ thêm tính gia trưởng, muốn...
Đọc thêmChồng tôi lương 11 triệu đồng nhưng tự tin như giám đốc
Anh luôn nói tôi nên biết đủ, đừng "đứng núi này trông núi nọ", những người đàn ông kiếm tiền giỏi chưa chắc đã chọn phụ nữ như tôi.
Chồng tôi làm lương 11 triệu đồng một tháng. Chúng tôi ở tỉnh, nhà cửa có rồi, không thuê mướn gì, tự nấu ăn, sinh hoạt tiết kiệm nên tháng nào cũng đủ, đôi khi còn dư. Chồng tự tin một cách... khó hiểu, nhiều khi chẳng biết nên buồn hay vui....
Đọc thêmTôi là giám đốc nhưng vợ chỉ cho vài triệu đồng tiêu xài
Tôi phải cân từng cốc cà phê khi mời khách, đưa mẹ vài triệu đồng cũng bị chê bai.
Tôi 33 tuổi, vợ 32, con gái một tuổi. Cuộc sống của tôi hiện tại khá bế tắc mặc dù nhìn bên ngoài có vẻ rất hạnh phúc. Tôi làm giám đốc bộ phận, lương hơn trăm triệu đồng. Vợ mới đi làm lại với mức lương 15 triệu đồng sau 5 năm ở nhà nội trợ. Tôi không rượu chè, cờ bạc, thuốc lá, biết...
Đọc thêm