Tôi quyết định sẽ đề phòng cả người thân
Tôi vẫn sẽ hỗ trợ gia đình, anh chị về mọi mặt trong sức của mình nhưng tình cảm đã xa rời.
Cuộc đời tôi thật lạ lùng. Đối với việc quan trọng, tôi rất khó tính, kỹ lưỡng và thận trọng. Bình thường tôi thích vui vẻ, thoải mái và dễ dãi với tất cả mọi người, mọi việc. Những gì tôi không có được, tôi thích thấy người khác có để mình nhìn thôi cũng vui. Những gì tôi có được, tôi luôn muốn chia sẻ với người khác, đặc biệt là anh chị em trong gia đình. Từ nhỏ, có ai cho tiền, tôi đều chia cho anh chị. Lớn lên, đi làm tôi rất chịu khó, công việc cỡ nào cũng không nghỉ, ráng làm kiếm tiền. Bản thân không dám ăn, không dám mua quần áo nhưng anh chị em khó khăn, tôi vui lòng giúp đỡ. Đối với người ngoài, tôi không rộng lượng như thế nhưng cũng dễ cảm thông và giúp đỡ việc nhỏ.
Người yêu đầu tiên chỉ chăm chăm lợi dụng tôi. Phí hoài bao nhiêu năm, mất mát sự nghiệp, tiền bạc, tôi mới nhận ra và cắt đứt. Tuy nhiên, chính người này đã dạy cho tôi biết phân biệt thế nào là lừa dối, để trong những tình huống khó hiểu với chính gia đình mình, tôi mới phân biệt được, hóa ra họ cũng dùng lời nói để lừa tôi, còn hành động thì ngược lại hoàn toàn. Mười mấy năm trời, tôi sẵn sàng xả thân, trong những lúc ngặt nghèo, đặt biệt là những năm Covid-19 để rồi sau tất cả, tôi thấy gia đình mình không có gì thay đổi. Họ không những ích kỷ, đẩy mọi trách nhiệm về phía tôi mà còn hám danh, lúc nào cũng muốn được khen, được thể hiện là họ rất quan tâm tôi.
Tôi nhớ hồi đại học, có một bạn nữ nói với tôi rằng, tôi rất thu hút người khác lợi dụng mình. Thực ra, đối với chuyện làm ăn, không ai lừa được tôi. Từ hai bàn tay trắng, trong áp lực không việc làm cố định mà vừa chu cấp cho gia đình, vừa trả nợ cho anh em, đến nay thu nhập của tôi ngày càng cao. Trong suốt quá trình này, tôi luôn né tránh và đối phó rất tốt với mọi bẫy rập của người lạ. Chỉ là đối với người yêu, người thân, tôi không đề phòng nhiều. Vì tôi nghĩ đó là chốn bình yên, nếu phải đối phó với chính gia đình mình, chẳng còn nơi nào để nghỉ ngơi cả.
Năm nay, sự nghiệp của tôi rất tốt. Tuy nhiên tôi nhận ra rằng những người xung quanh vẫn thế nên quyết định rời đi về mặt tư tưởng. Tôi vẫn sẽ hỗ trợ gia đình, anh chị về mọi mặt trong sức của mình nhưng tình cảm đã xa rời. Tôi nghĩ có lẽ mọi người không tốt với nhau vì họ chưa nhận ra giá trị bền vững của sự tử tế. Tôi nghĩ rằng đó là sự không may hơn là bản chất xấu xa. Tôi sẽ đề phòng nhưng vẫn tử tế. Tôi biết có nhiều bạn cùng hoàn cảnh nên hy vọng nhận được ý kiến của mọi người. Chúc mọi người bình yên, mạnh khỏe và ngày càng phát triển hơn.Nhật Minh 07/08/2025Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật
Tôi chọn sống độc thân, tập trung vào tiền bạc, công việc và trị liệu tâm lý, muốn một cuộc sống tự do, không ràng buộc.
Tôi là nữ, đang học đại học, muốn chia sẻ câu chuyện hơn 20 năm cuộc đời mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi mới một tuổi. Tôi được mẹ đưa về sống cùng nhà ngoại, gồm bà ngoại, một dì đã có gia đình và hai cậu. Trong ký ức của tôi, bố là người đàn ông tồi...
Đọc thêmKhó xử khi vợ kiên quyết muốn tôi cùng vào phòng sinh
Tôi hiểu rằng đây là khoảnh khắc cô ấy cần tôi nhất nhưng thú thật, tôi lại cực kỳ sợ máu.
Tôi đang đứng trước một "trận chiến" tâm lý lớn, không phải là trận chiến với đối thủ nào khác, mà là với chính nỗi sợ hãi của bản thân: sợ máu và cảnh tượng phòng sinh. Vợ tôi sắp đến ngày lâm bồn và mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, trừ một điều duy nhất: sự có mặt...
Đọc thêmNgười đàn ông cho tôi 2 tỷ đồng phòng thân và 50 triệu mỗi tháng
Chồng cũng cảm nhận được tôi và người này có vấn đề nhưng khi tôi đề nghị ly hôn anh nhất quyết không đồng ý.
Tôi, một người đàn bà 33 tuổi, có chồng và hai cậu con trai ngoan ngoãn. Chồng tôi làm trưởng phòng ở công ty tư nhân, thu nhập 40 triệu đồng/tháng. Tôi làm cơ quan nhà nước, lương 12 triệu đồng/tháng. Thu nhập không cao nhưng tôi có thời gian chăm sóc gia đình, con cái. Vì...
Đọc thêmQuyết định làm mẹ đơn thân ở tuổi 45 liệu có đúng đắn?
Nếu còn khả năng sinh, tôi muốn có một bé để có động lực thay đổi bản thân và có người bên cạnh khi ba mẹ không còn.
Biết rằng buồn hay nghĩ nhiều không làm cho cuộc sống hiện tại tốt đẹp hơn nhưng đôi khi nghĩ đến nước mắt lại rơi. Tôi là nữ, 45 tuổi, chưa từng kết hôn, công việc ổn định, biết cư xử. Tôi biết mình không xuất sắc nhưng "được", không dưới mức trung bình....
Đọc thêmChồng mua nhà nhưng đứng tên chị gái để 'phòng thân'
Tôi thật sự không tin nổi sao bao năm làm lo gia đình, con cái, anh giữ tiền mà lại làm thế với mình.
Tôi 33 tuổi, chồng 38 tuổi, vợ chồng cùng quê, từ Bắc vào Nam lập nghiệp. Về ngoại hình, tôi nổi trội hơn chồng. Năm nay 33 nhưng mọi người nhìn vào đoán tôi tầm hơn 20. Tôi thuộc típ phụ nữ thời xưa, ăn mặc đơn giản, tóc tai nhẹ nhàng, suy nghĩ đơn giản, thẳng thắn, có gì nói đấy,...
Đọc thêm