Home
Menu

Ngoài 40 tuổi, chuyện tình của chúng tôi lãng xẹt nhưng hạnh phúc

Chỉ là những tối cùng nhau đi dạo, ngồi ăn bắp luộc, kể chuyện quê, chuyện tuổi thơ, những câu chuyện không đầu không cuối.
Nhân kỷ niệm một năm ngày cưới (19/7-20/7), tôi muốn gửi lời cảm ơn đến "bà mối" VnExpress - chuyên mục Hẹn hò - đã se duyên cho vợ chồng tôi gặp nhau. Chúng tôi đều ngoài 40 tuổi, cùng quê, cùng lên Sài Gòn lập nghiệp. Tôi nhỏ nhắn, làm công việc văn phòng. Anh cao to, nước da rám nắng vì công việc phải rong ruổi ngoài đường mỗi ngày. Nếu không có cái duyên ấy, có lẽ chúng tôi đã lướt qua nhau giữa dòng người tấp nập, như bao người xa lạ khác.
Từ những lá thư đầu tiên gửi qua chuyên mục Hẹn hò, chúng tôi bắt đầu trò chuyện rồi hẹn gặp. Tôi quý anh vì sự chân thành, còn anh nói mến tôi bởi tính hiền lành. Chúng tôi quen nhau vào những tháng cuối năm. Tôi vẫn nhớ lần anh rủ đi ngắm hang đá Giáng sinh, dù còn cả tháng nữa mới đến Noel. Là một người có đạo, tôi biết lúc đó chưa nhà thờ nào trang trí nhưng vẫn đồng ý, vì biết điều anh muốn ngắm không phải là hang đá mà là tìm cớ để ở bên tôi. Rồi anh lại rủ đi xem hoạt động "Trên bến dưới thuyền", trong khi chương trình cũng còn lâu mới diễn ra.
Nghĩ lại, chuyện tình của chúng tôi chẳng lãng mạn như trong phim, đôi khi còn hơi... lãng xẹt nữa. Những buổi hẹn hò của chúng tôi rất giản dị. Chỉ là những tối cùng nhau đi dạo, ngồi ăn bắp luộc, kể chuyện quê, chuyện tuổi thơ, những câu chuyện không đầu không cuối. Vậy mà chính những điều bình thường ấy lại kéo hai con người xa lạ đến gần nhau hơn. Tôi là người Công giáo. Điều khiến tôi càng thêm trân trọng anh là chiều thứ Bảy nào anh cũng cố gắng sắp xếp công việc để sang đón tôi đi lễ. Cứ đều đặn như thế suốt nhiều tháng.
Rồi chúng tôi cùng học giáo lý hôn nhân, cùng chuẩn bị cho chặng đường mới. Đến ngày đăng ký kết hôn, chúng tôi chọn thứ Sáu, ngày 6 tháng 6, háo hức từ Sài Gòn về quê làm thủ tục. Đúng thời điểm sáp nhập đơn vị hành chính nên phát sinh nhiều trục trặc. Hai đứa chạy tới chạy lui cả ngày mới hoàn tất hồ sơ và được hẹn tuần sau lấy kết quả. Đến ngày hẹn, chúng tôi lại hồ hởi về quê thì được thông báo hệ thống chưa cập nhật, phải làm lại từ đầu. Thế là lại tiếp tục chạy đi chạy về và chờ thêm một tuần nữa. Khi cầm trên tay tờ giấy đăng ký kết hôn sau hai lần lỡ hẹn, cả hai chỉ biết nhìn nhau cười. Có lẽ vì không dễ dàng nên niềm vui ấy càng đáng nhớ.
Việc đăng ký cử hành hôn lễ ở nhà thờ cũng không suôn sẻ hơn. Tuần nào hai đứa cũng chở nhau về quê gặp Cha xứ để hoàn tất từng thủ tục. Sau bao lần đi về, cuối cùng chúng tôi cũng được bước vào nhà thờ, chính thức trở thành vợ chồng. Ngày cưới của chúng tôi mưa tầm tã. Bên nhà gái, tối hôm trước khi đãi tiệc, các cậu còn phải cùng nhau gia cố lại rạp vì sợ gió lớn. Còn ngày đãi khách bên nhà trai, mọi người vừa ăn vừa né những cơn mưa gió tạt vào. Đó là một đám cưới nhiều mưa, nhưng cũng đầy ắp tiếng cười và tình thương của gia đình hai bên.
Đến bây giờ, mỗi lần nhắc lại những kỷ niệm ấy, vợ chồng tôi vẫn bật cười. Càng nhớ, chúng tôi càng thấy trân trọng hành trình đã cùng nhau đi qua để có được ngày hôm nay. Ở tuổi ngoài 40, chúng tôi không còn mong những điều quá lớn lao. Chúng tôi chỉ mong mỗi ngày đều có sức khỏe để đi làm, chiều về cùng ăn một bữa cơm, cuối tuần cùng về thăm gia đình hoặc đơn giản là cùng đi dạo như những ngày mới quen. Hạnh phúc với chúng tôi không phải điều gì thật đặc biệt, mà là được bình yên đồng hành cùng nhau qua những tháng ngày bình thường nhất.
"Nhân dịp kỷ niệm một năm ngày cưới, em muốn gửi đến anh một lời cảm ơn. Cảm ơn anh đã đến bên em bằng tất cả sự chân thành và bình dị. Cảm ơn anh vì những chiều thứ Bảy đều đặn đưa em đi lễ, vì những chuyến xe chạy đi chạy về giữa Sài Gòn và quê nhà để lo từng thủ tục, vì luôn âm thầm yêu thương và chở che em theo cách rất riêng của anh. Chúng mình gặp nhau khi cả hai đều không còn trẻ. Có lẽ vì thế mà càng biết quý những điều giản đơn, biết trân trọng từng ngày được ở cạnh nhau. Em chỉ mong vợ chồng mình luôn mạnh khỏe, bình an, giữ mãi sự chân thành của những ngày đầu và nắm tay nhau đi hết chặng đường còn lại. Mỗi ngày thức dậy vẫn thấy người kia ở bên, vẫn còn có nhau để sẻ chia những niềm vui, những lo toan của cuộc sống, với em như vậy đã là một hạnh phúc trọn vẹn".
Cuối cùng, xin cảm ơn VnExpress và chuyên mục Hẹn hò đã trở thành "bà mối" của chúng tôi. Cũng xin chúc những ai đang trên hành trình tìm kiếm một nửa của mình sẽ sớm gặp được người đồng hành phù hợp. Hãy cứ tin vào những điều tốt đẹp. Biết đâu, một lá thư gửi đi hôm nay sẽ mở ra câu chuyện hạnh phúc cho cả cuộc đời.
Thanh Liên
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
17/07/2026

Thất vọng vì vợ bị lừa tiền giao hàng lãng xẹt

Nếu vợ bị cướp hay bằng thủ đoạn nào đó xứng đáng hơn có lẽ tâm trạng tôi không tệ như vậy.
Tôi 31 tuổi, có một con gái đáng yêu và sắp đón bé thứ hai. Chúng tôi sống ở quê, cả hai đều có công việc ổn dịnh và không quá áp lực kinh tế. Chiều nay, trong lúc làm việc, vợ gọi cho tôi báo bị lừa tiền, cụ thể như sau. Vợ có một đơn hàng online đang chờ giao, sáng nay có một cậu... Đọc thêm

Chồng không lãng mạn nhưng tôi luôn hạnh phúc

Anh là người chồng, người cha tốt; tám năm bên anh, tôi chỉ làm việc nhà khi thích hoặc đơn giản khi cảm thấy muốn phụ anh.
Gửi anh, người 6 năm là bạn trai, 8 năm là chồng em và 6 năm là ba của con em. Chúng ta gặp nhau khi còn là sinh viên, cùng làm thêm ở một quán cà phê kết hợp cơm trưa văn phòng vào một ngày hè, sau rất nhiều ngày em cùng nhỏ bạn rong ruổi khắp quận 10, từ Cao Thắng... Đọc thêm

Bạn gái luôn dò xét từng hành động của tôi

Cô ấy hay ghen vì cho rằng đàn ông trên thế giới đều tồi tệ, cũng bởi xung quanh cô ấy có những người đàn ông không ra gì.
Tôi hiện tại là sinh viên năm nhất, có một cô người yêu bằng tuổi nhưng học khác trường. Bạn gái luôn nghi ngờ tôi. Cô ấy đòi mật khẩu mạng xã hội của tôi, rồi xem từng hoạt động, từng cô gái kết bạn với tôi, hỏi về những người đó. Không chỉ vậy,... Đọc thêm

Mẹ ngoài 70 tuổi vẫn lang thang bán vé số dù không thiếu tiền

Mẹ nói ra ngoài rất vui, gặp gỡ nhiều người; lâu lâu mẹ kể ngồi nghỉ ở quán được người ta mời nước, mời đồ ăn, tôi thấy rõ khổ.
Gia đình chúng tôi thuộc thành phần cơ bản. Bố mẹ có 3 người con gồm hai trai và một gái, hiện tại chỉ còn em trai giữa chưa lập gia đình, ở chung với bố mẹ. Tôi và em gái út đã ra riêng. Bố mẹ tôi hiện tại không có lương hưu nhưng thu nhập hơn... Đọc thêm

Vợ nói ngoại tình vì tôi vô tâm, bố mẹ chồng xét nét

Cô ấy không hề xin lỗi tôi một câu, cũng chẳng cầu xin tôi tha thứ, có vẻ bất cần.
Tôi 38 tuổi, lấy vợ được 10 năm, có hai con nhỏ. Chúng tôi sống chung với bố mẹ tôi trong ngôi nhà ba tầng ở mặt phố. Vợ lo cơm nước, con cái; tôi đi làm từ sáng sớm, tối về muộn, nhiều hôm vừa ăn cơm xong đã ôm điện thoại trả lời khách hàng. Mẹ tôi tính nghiêm, hay để ý chuyện nhỏ: hôm thì... Đọc thêm