Tôi nhận ra việc bắt vợ nhẫn nhịn cha mẹ chồng là một sai lầm
Tôi đang nghĩ nghiêm túc về chuyện vợ chồng chuyển ra ở riêng, nhưng vẫn duy trì việc chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ.
Tôi là con một, từ nhỏ đã được cha mẹ chăm sóc cẩn thận và đặt nhiều kỳ vọng. Cha mẹ tôi đều là cán bộ về hưu. Bố mẹ tôi gần 70 tuổi, sức khỏe không còn tốt như trước, đều mắc một số bệnh mãn tính nên tôi luôn nghĩ mình càng phải có trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ. Tôi kết hôn được 5 năm. Vợ tôi khá tốt tính, sống tình cảm và có trách nhiệm với công việc. Tôi làm ở công ty truyền thông, vợ làm ở ngân hàng. Những năm đầu hôn nhân, vợ chồng tôi khá hòa thuận.
Chúng tôi cùng nhau trải qua những giai đoạn khó khăn từ lúc mới cưới, giờ cuộc sống dần ổn định. Có những hôm tôi đi làm về muộn, vợ luôn chờ cơm, hoặc những ngày vợ trực đêm, tôi chủ động đưa đón để cô ấy đỡ mệt. Tôi luôn nghĩ chỉ cần cả hai biết nhường nhịn thì gia đình sẽ bình yên. Con gái chúng tôi năm tuổi, rất quấn bố, thường mỗi tối đi ngủ phải có bố nằm cạnh. Nhìn con lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn, tôi càng trân trọng cuộc hôn nhân này và luôn nghĩ mình phải cố gắng giữ gìn tổ ấm.
Kinh tế gia đình hiện tại tương đối ổn định, vợ chồng đều có công việc, thu nhập đủ để trang trải cuộc sống và lo cho con. Tôi luôn mong khi về già, vợ chồng cùng chăm sóc cha mẹ hai bên, nuôi dạy con nên người, cuộc sống bình yên, vậy là đủ. Thực tế, càng ngày tôi càng nhận ra vấn đề lớn nhất trong gia đình lại nằm ở mối quan hệ giữa vợ và bố mẹ tôi. Vợ tôi khá thẳng tính, cũng vì thế mà nhiều khi em nói chuyện rất cứng. Vợ không chấp nhận việc mình phải nhường nhịn chỉ vì đó là bố mẹ chồng. Nếu bố mẹ tôi góp ý điều gì mà em cho là không hợp lý, lúc đó sẽ phản bác ngay. Có những chuyện rất nhỏ, đáng lẽ chỉ cần bỏ qua một câu là xong nhưng cuối cùng lại thành tranh luận gay gắt.
Bố mẹ tôi có tuổi rồi, cách sống của thế hệ trước, đôi khi nói chuyện thiếu tinh tế hoặc can thiệp hơi sâu vào cuộc sống của con cái. Tôi từng góp ý riêng với bố mẹ, mong hai người bớt để ý đến những chuyện nhỏ trong sinh hoạt của vợ chồng tôi. Tôi cũng nói với vợ rằng bố mẹ đã lớn tuổi, sức khỏe không tốt, nếu có chuyện gì không vừa ý thì em có thể lựa lời hoặc bỏ qua. Tôi không mong vợ phải chịu đựng mọi thứ, chỉ mong cả hai bên biết nhường nhau một chút. Có lần sau bữa cơm, chỉ vì mẹ tôi góp ý chuyện chăm sóc con, vợ đã phản ứng khá gay gắt. Tôi đưa em vào phòng rồi nói nhỏ rằng chuyện không đáng để căng thẳng như vậy. Vợ lại hỏi tôi: "Tại sao lần nào anh cũng bắt em phải nhịn? Tại sao anh không nói bố mẹ anh thay đổi". Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Tôi biết vợ cũng có những điều ấm ức. Có lần em kể cho tôi nghe rằng mình cảm thấy không được tôn trọng, ở nhà chồng lúc nào cũng phải dè chừng lời ăn tiếng nói. Tôi thương vợ nhưng cũng thương bố mẹ. Nhiều đêm nằm nghĩ, tôi chẳng biết phải làm sao để tốt cho cả hai bên. Tôi từng cố gắng làm trung gian. Khi vợ giận, tôi an ủi cô ấy. Khi bố mẹ buồn, tôi lại giải thích cho hai người hiểu tính cách của con dâu. Tôi cứ nghĩ chỉ cần mình kiên nhẫn thêm một chút thì mọi chuyện sẽ tốt lên, thế nhưng càng về sau tôi càng mệt.
Có những buổi tối cả nhà ăn cơm cùng nhau nhưng không ai nói với ai câu nào. Con gái tôi còn nhỏ nhưng dường như cũng cảm nhận được không khí căng thẳng. Có lần con hỏi: "Sao mẹ không nói chuyện với bà vậy bố". Tôi nghe mà chán nản. Tôi sợ nhất là con gái lớn lên trong một gia đình mà bố mẹ và ông bà luôn nhìn nhau bằng sự khó chịu. Tôi từng nghĩ đến chuyện ra ở riêng. Thực ra nếu chỉ xét cuộc sống của hai vợ chồng, chúng tôi hoàn toàn có thể thuê hoặc mua một căn hộ khác.
Tôi cũng không muốn vợ phải sống trong cảm giác lúc nào cũng có bố mẹ chồng bên cạnh. Có điều bố mẹ chỉ có một mình tôi. Hai người tuổi đã cao, sức khỏe lại không tốt, nếu tôi chuyển ra ngoài sẽ luôn cảm thấy có lỗi. Những lúc bố mẹ đau ốm, tôi không thể có mặt ngay thì chắc chắn sẽ day dứt. Vợ tôi cũng không muốn tiếp tục sống chung. Em từng nói nếu chúng tôi ở riêng, vợ chồng sẽ bớt mâu thuẫn, tình cảm cũng có thể tốt hơn. Tôi hiểu điều đó, nhưng lại nghĩ đến chuyện mỗi ngày phải chạy đi chạy lại giữa nhà mình và nhà bố mẹ, rồi công việc, con cái... tất cả khiến tôi thấy quá sức.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là có những lúc vợ nói câu khiến tôi cảm giác em không còn coi trọng bố mẹ chồng. Tôi từng nói: "Anh không bắt em phải xem bố mẹ anh như bố mẹ ruột, nhưng ít nhất hãy giữ sự tôn trọng". Vợ đáp rằng sự tôn trọng phải đến từ cả hai phía. Tôi biết vợ không hoàn toàn sai. Có lẽ chính tôi cũng sai khi luôn nghĩ rằng vợ phải là người nhường nhịn nhiều hơn. Tôi cứ cho rằng cha mẹ già rồi, vợ còn trẻ, vì thế người trẻ nên chủ động bỏ qua. Tôi quên rằng vợ cũng có giới hạn chịu đựng của mình. Điều đáng sợ là lâu dần, những chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến tình cảm vợ chồng. Trước đây chúng tôi có thể nói chuyện với nhau hàng giờ, cùng đưa con đi chơi, cuối tuần nấu một bữa cơm ngon rồi xem phim. Bây giờ nhiều khi cả hai nằm cạnh nhau nhưng chẳng ai muốn mở lời. Tôi không còn biết nên bắt đầu từ đâu để kéo vợ lại gần mình.
Có những lúc tôi nghĩ đến ly hôn nhưng chỉ cần nhìn con gái đang ngủ lại không thể nghĩ tiếp. Con bé còn quá nhỏ, tôi không muốn nó phải sống thiếu bố hoặc mẹ, càng không muốn tuổi thơ của con bị ảnh hưởng bởi những cuộc tranh cãi của người lớn. Tôi từng có những suy nghĩ rất tiêu cực, có lúc cảm thấy mình muốn buông xuôi tất cả. Tôi biết đó không phải cách giải quyết, nhưng thực sự có những ngày cảm thấy quá mệt mỏi vì cứ phải làm người đứng giữa. Tôi thương vợ, sau hơn chục năm chung sống, tình cảm ấy không thể nói bỏ là bỏ. Tôi cũng thương bố mẹ, những người đã hy sinh cả đời cho mình. Trên hết, tôi thương con gái, không muốn con phải chịu tổn thương vì những mâu thuẫn mà người lớn không giải quyết được.
Tôi đang nghĩ nghiêm túc về chuyện vợ chồng chuyển ra ở riêng, nhưng vẫn duy trì việc chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ. Có lẽ đó là cách duy nhất để mọi người có khoảng cách vừa đủ, tránh va chạm và để vợ chồng tôi có không gian riêng. Tôi lại không biết liệu làm vậy có phải là mình đang "bỏ" bố mẹ hay không. Tôi cũng không biết phải nói thế nào để bố mẹ hiểu mà không cảm thấy con trai vì vợ nên xa cách cha mẹ. Tôi càng không biết phải nói với vợ thế nào để cô ấy hiểu rằng tôi không bênh bố mẹ một cách mù quáng, nhưng cũng không thể quay lưng với những người đã sinh ra mình. Tôi thật sự rất cần một lời khuyên.Nguyễn Huỳnh 13/08/2026Con trai thương cha dượng, không muốn nhìn mặt cha ruột
Tôi trước đây bị chồng và gia đình chồng đối xử tệ, nay có chồng mới và gia đình chồng hết mực thương yêu.
Đọc bài: "Chồng bỏ tôi và hai con, đến với nhân tình đang mang thai", tôi muốn chia sẻ thêm với tác giả. Năm 27 tuổi, tôi kết hôn do mai mối. Năm 28 tuổi tôi sinh con và phát hiện chồng qua lại với người cũ. Năm 29 tuổi tôi chia tay khi con 9 tháng. Gia đình cưu mang và tiếp cho tôi...
Đọc thêmĐánh mất mối tình sâu đậm vì một phút sai lầm
Tôi say nắng cô gái mới quen trong một thời gian ngắn, rồi nhận ra ngoài mình, cô gái đó còn quen một người khác.
Tôi thú nhận chuyện đó với em và em khóc rất nhiều. Sau này tôi mới nhận ra những tình cảm của em dành cho mình. Tôi say nắng cô gái mới quen trong một thời gian ngắn, rồi nhận ra ngoài mình, cô gái đó còn quen một người khác. Khi trở lại cuộc sống hàng ngày, tôi nhớ bạn gái...
Đọc thêmSai lầm lớn khi để vợ nghỉ việc về phụ tôi kinh doanh
Cãi nhau và giận vợ nhiều quá khiến tôi chai sạn cảm xúc, thực sự thấy chán vô cùng, nhiều khi đi làm xong không muốn về nhà.
Tôi kể ra câu chuyện của mình, khi gia đình đang trên bờ vực sụp đổ, không biết giải quyết thế nào cho hợp lý. Tôi và vợ quen nhau 13 năm rồi, lúc mới ra trường lương tôi cao hơn vợ gấp hai lần. Tôi làm trong môi trường tốt, có nhiều mối quan hệ nên sau 5 năm...
Đọc thêmSai lầm khi giấu vợ việc ngủ lại qua đêm ở nhà vợ cũ
Tôi chỉ nghĩ đơn giản ở lại với con một đêm cho vui, tôi chọn cách che giấu, chính việc đó khiến mọi chuyện trở thành câu chuyện khác.
Tôi viết những dòng này trong tâm trạng rất rối, không phải để thanh minh hay đổ lỗi cho ai, mà vì tôi thật sự không biết mình phải làm gì tiếp theo. Tôi may mắn lấy được một người vợ mà nhiều người đàn ông mơ ước. Cô ấy xinh đẹp, hiền lành,...
Đọc thêmSau sai lầm với nhân tình, tôi biết mình cần chồng con hơn
Trong cơn mê sảng vì yêu, tôi vẫn còn đủ thông minh để nhận ra anh ta không muốn vứt bỏ gia đình của mình.
Tôi ngước nhìn lên bức ảnh cưới treo ở góc phòng, hai kẻ kia đang tay trong tay, tay ôm hoa tươi cười mãn nguyện. 10 năm trước chắc hẳn cả tôi và chồng đều nghĩ, được cùng nhau sống dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thế gian. Thực ra cũng có những ngày như vậy cho đến...
Đọc thêm