Vợ nhịn hết nổi đã nói lại mẹ tôi
Đêm đó, tôi thấy vợ ngồi thẫn thờ trên giường, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt, chắc vợ rất đau lòng.
Tôi 29 tuổi, vợ 27 tuổi, kết hôn được bốn tháng nhưng chưa có con. Vợ tôi là người phụ nữ có học thức, thông minh, tinh tế, được đồng nghiệp cùng cấp trên đánh giá cao. Từ lúc quyết định cưới cô ấy, tôi đã nghĩ mẹ mình, một người phụ nữ luôn coi trọng phẩm giá và gia đình, sẽ cảm thấy tự hào vì có cô con dâu như vậy. Thời gian đầu, mọi thứ diễn ra suôn sẻ, vợ tôi chăm chỉ, khéo léo, luôn cố gắng làm tròn bổn phận của mình. Cô ấy dậy sớm nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc tôi và mẹ. Những bữa cơm đầu tiên cô ấy chuẩn bị đều được khen ngợi, tôi thầm nghĩ đây là khởi đầu tốt đẹp cho một gia đình hòa thuận.
Thế nhưng, khi những ngày đầu yên ấm qua đi, mọi thứ dần trở nên căng thẳng. Mẹ tôi bắt đầu không hài lòng về cô ấy. Ban đầu chỉ là những lời góp ý nhỏ, như việc cô ấy nấu món này hơi nhạt, món kia hơi ngọt. Rồi dần dần, những góp ý ấy trở thành chỉ trích, mẹ chê con dâu dọn dẹp không sạch, không biết chăm sóc gia đình như cách mẹ từng làm. Vợ tôi im lặng chịu đựng, luôn cố gắng sửa đổi. Có hôm sau giờ làm, cô ấy mệt mỏi nhưng vẫn nấu những món ăn mẹ thích, lau dọn từng góc nhà để không bị trách móc. Dường như sự cố gắng của cô ấy chỉ như "dầu đổ vào lửa". Mẹ càng ngày càng khó chịu, thường xuyên kiếm cớ trách móc.
Một lần, bà chỉ thẳng vào giỏ quần áo vừa giặt của vợ tôi và bảo: "Giặt kiểu này mà cũng gọi là biết làm dâu? Để tôi còn phải dạy cả đời à"? Cô ấy nghe xong chỉ lặng lẽ cất đồ, không đáp lại. Tối đó, tôi thấy vợ ngồi một mình trong phòng khách, ánh mắt mệt mỏi nhưng không hề than phiền. Tôi khuyên cô ấy đừng bận tâm, vợ chỉ cười nhạt, bảo sẽ cố gắng hơn. Tôi biết vợ đã rất áp lực nhưng bản thân bất lực trong việc giải thích với mẹ. Những lúc tôi đứng ra bênh vực vợ, mẹ liền quay sang trách tôi không biết nghĩ cho gia đình, chỉ biết nghe lời vợ.
Một hôm, sau bữa cơm tối, mẹ bất ngờ lớn tiếng khi thấy vợ tôi làm rơi một chiếc đũa. "Đến cái việc nhỏ như cầm đôi đũa mà còn vụng về như vậy, làm sao lo cho gia đình này? Đừng nói là làm vợ, ngay cả tư cách làm dâu cô cũng không xứng đáng". Câu nói đó như một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của vợ tôi. Sau nhiều ngày nhẫn nhịn, cuối cùng cô ấy không thể im lặng thêm được nữa. Vợ tôi đặt chén xuống bàn, đôi tay run rẩy, giọng nói nghẹn ngào nhưng cứng rắn: "Mẹ, con không phải hoàn hảo nhưng con đã cố gắng hết sức để làm tốt nhất mọi việc. Con không nghĩ chỉ vì vài điều nhỏ nhặt mà con bị coi là không có tư cách làm vợ". Mẹ tôi không nói gì, chỉ hừ một tiếng rồi đứng dậy bỏ về phòng. Vợ tôi cũng không nói thêm, lặng lẽ thu dọn bát đĩa nhưng đôi vai gầy run lên từng hồi.
Đứng giữa hai người phụ nữ mình yêu thương nhất nhưng dường như bất cứ điều gì tôi làm cũng chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Điều quan trọng nhất ở đây là nhà tôi không có đủ tiền để ra ở riêng. Tôi tự hỏi, làm sao để giải thoát cả ba chúng tôi khỏi vòng luẩn quẩn đầy mệt mỏi này?
Quang Huy 27/11/2024Nhìn thấy người mới của vợ cũ, tôi biết mình hết cơ hội
Tôi đau khổ suốt hai năm từ khi chia tay, nghĩ chúng tôi cãi nhau nhưng cũng không đến mức em tuyệt tình, cắt đứt nghĩa vợ chồng.
Tôi 45 tuổi, em 35 tuổi, con trai 8 tuổi. Chúng tôi ly hôn được hai năm sau 8 năm gắn bó. Nguyên nhân do ban đầu đến với em, tôi còn ham chơi bên ngoài và có một lần "ăn bánh trả tiền". Những mâu thuẫn cứ vậy nối tiếp nhau cho đến khi em nhất quyết ly hôn mặc dù...
Đọc thêmChú út tôi lừa người thân chiếm hết tài sản bà nội để lại
Sau một thời gian, cả nhà biết chú út xưa nay đều xài tiền của bà nội vô tội vạ, ăn chơi, đua đòi.
Gia đình tôi gồm bà nội, cô hai, chú ba, chú tư và chú út. Vào một ngày hè năm 2023, bà nội đi khám sức khỏe tổng quát định kỳ hàng năm, nhận được kết quả ung thư phổi di căn sang xương. Chú ba yêu cầu cả nhà sắp xếp một ngày cùng họp gia đình lo cho bà. Ngày họp gia đình, chú ba...
Đọc thêmChồng keo kiệt đến nỗi chẳng mua nổi cho con bộ đồ
Đến thời điểm này, mâu thuẫn đã đến đỉnh điểm, tôi muốn chồng chia tiền nuôi con nhưng anh không chịu, lảng tránh.
Tôi 29 tuổi, có chồng được 4 năm, có hai con. Chồng tôi 34 tuổi. Chúng tôi đang sống cùng nhà chồng. Cuộc sống không như tôi nghĩ, mọi thứ quá mệt mỏi. Chồng keo kiệt, toan tính, mẹ chồng thì bênh con trai, mọi chuyện sai trái đều do con dâu, còn con trai bà là số...
Đọc thêmSống chung 3 năm, tôi hết chịu nổi chồng
Anh sống rất bừa bộn, thân thể dơ bẩn, làm việc cứ từ từ, việc làm thì sáng hẹn chiều, chiều hẹn mai.
Tôi 45 tuổi, từng ly hôn, đang chung sống với người đàn ông hơn 8 tuổi. Tôi không có con riêng và cũng không có con chung. Chúng tôi ghép lại cùng nhau mua đất xây nhà, làm kinh tế ở một nơi mới (không phải quê của cả hai). Người đàn ông này ngược với tôi về tính cách. Tôi luôn...
Đọc thêmYêu hết lòng vẫn không giữ nổi bạn trai
Anh bảo: “Quên anh đi, bên anh em chẳng được gì đâu”, anh nói muốn tốt cho tôi nhưng tôi chỉ thấy đau khổ
Tôi và anh quen nhau từ thời cấp 3. Anh nhỏ hơn tôi một tuổi, chúng tôi yêu nhau được 3 năm thì anh đi làm xa. Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu xa. Tôi yêu chân thành, không đòi hỏi gì. Ngay cả khi anh cho tiền, tôi cũng chưa bao giờ nhận.
Mỗi lần đi chơi, tôi đều giành phần trả tiền...
Đọc thêm