Home
Menu

Có tất cả nhưng không có em

Tôi biết, bây giờ và có thể về sau, chẳng thể nào có lại được em, nhớ về em cũng không để làm gì.
Tôi lang thang vô định trên từng con đường nhỏ của thành phố ở miền Tây Nguyên xa xôi. Hôm nay trời đổ mưa, không còn nắng gay gắt như ngày đầu tiên tôi vào. Đợt này tôi đi công tác dài ngày tại Buôn Mê Thuột. Tôi có gia đình và làm việc tại Đà Nẵng, gần 40 tuổi, trong tay tạm gọi là đủ. Tôi có nhà, có xe, vợ trẻ, con trai đầu lòng. Mỗi tháng, tôi đi công tác một đôi lần, có khi vài ngày, có khi cả tuần. Trước khi cưới vợ, tôi có mối tình sâu đậm năm năm trời với em, người học cùng lớp đại học.
Chúng tôi học sư phạm nhưng vì công việc khó khăn nên không theo ngành như mình chọn. Bên nhau bốn năm đại học, rong ruổi cùng nhau thêm một năm để tìm việc, cuối cùng cũng không thể về đích với nhau. Tất cả là do tôi bao nhiêu lần làm em tổn thương, vài lần phản bội em, em tha thứ rồi khi chạm đến giới hạn cuối cùng đã quyết tâm dứt tôi để vào miền Nam tìm việc. Tôi ôm hận, không nghĩ có ngày em dám bỏ tôi mà đi.
Sau mấy năm thăng trầm, tôi lấy vợ khi biết em không có ý định quay lại với mình, dù tôi dùng bao nhiêu cách, kể cả cách hèn hạ nhất. Chừng 10 năm sau khi chia tay, em cắt đứt mọi liên lạc, chặn luôn hai số điện thoại của tôi khi tôi gọi cho em. Qua bạn bè, tôi biết em đang hạnh phúc cùng chồng và hai con gái. Lần mò vào được trang cá nhân của em, tôi nhìn ngắm em mỗi ngày, quan sát cuộc sống của em.
Có lẽ, Tây Nguyên là nơi in dấu kỷ niệm của chúng tôi nhất. Đó là khi chúng tôi đi thực tế năm ba, ở lại đây chừng hai tuần. Thời sinh viên vui vẻ, đâu đâu cũng lưu giữ kỷ niệm hai đứa. Lần này, tôi vào đây công tác. Lang thang trên từng con phố nhỏ, tôi nhói lòng khi đi đâu cũng gặp hình bóng em. Vô tình, quán mà tôi gặp đối tác cũng là nơi lớp chúng tôi ăn trưa tại đó. Chiều về, sau buổi nhậu mệt nhoài, tôi lê thân về khách sạn nghỉ ngơi, lòng trống rỗng, từng kỷ niệm chạy dọc trong đầu. Tôi lao vào tắm rửa, gọi điện cho vợ con như thường lệ, chờ tỉnh táo rồi lái xe đi vô định trên đường. Tôi đi qua từng con phố còn in dấu bóng hình em, rồi lại lao vào quán hồi trưa tiếp đối tác, ngồi uống rượu một mình. Đã 15 năm trời, không thể nào dứt ra khỏi hình bóng em.
Hình ảnh em trong bộ áo dài tôi thấy trên mạng, đôi mắt ưu tư buồn vời vợi của em, rồi ngày tháng vô tư vui vẻ bên nhau, dày vò tôi từng ngày. Bất giác lấy một sim điện thoại mới, tôi bấm số gọi em, xem thử em có nghe không. Đầu kia vang lên giọng nhẹ nhàng: "Dạ, alo ai vậy ạ"? Tôi tắt máy. Đã 20h tối. Chắc em đang vui vẻ bên chồng con, không phải số tôi hay gọi nên em mới nghe. Tôi thắt lòng. Sẽ có lỗi với vợ con, muốn chôn chặt tình cảm xuống, nhưng làm sao gạt em ra khỏi tâm trí đây? Xin mọi người cho tôi lời khuyên.
Trần Kiên 27/04/2024

Vượt qua bệnh tật để yêu em nhưng không được ghi nhận

Em trách tôi không nỗ lực, đổ lỗi cho bệnh tật, trong khi tôi vẫn cố gắng từng chút, nhưng có những điều không thể cưỡng lại được.
Cả tuần nay tôi suy nghĩ rất tiêu cực về bản thân, về chuyện tình yêu với một cô gái quen trong hoàn cảnh yêu xa. Tôi 30 tuổi, là người vui vẻ, hoạt bát, sống tích cực, nhưng khi bị bệnh thì mọi thứ trong tôi trở nên tồi tệ. Tôi tự ti về ngoại... Đọc thêm

Muốn sinh con nhưng sợ bé dị tật hoặc di truyền bệnh của tôi

Tôi không thể ngưng thuốc khi mang thai do bác sĩ tâm thần khuyên, nhưng lại sợ con bị dị tật nếu dùng thuốc.
Tôi 39 tuổi, làm nhân viên văn phòng ở một công ty FDI lương 25 triệu đồng, lấy chồng được ba năm nhưng chưa có con. Sẽ chẳng có chuyện gì nếu tôi là người bình thường nhưng tôi lại bị bệnh tâm thần phân liệt. Trong gia đình tôi, chỉ có duy nhất người bác bên mẹ bị bệnh... Đọc thêm

Muốn tỏ tình với người từng thích mình nhưng sợ mất tất cả

Tôi sợ bạn không còn tình cảm vì gần chục năm rồi, sợ mất tình bạn, sợ cả việc nếu bạn đồng ý thì tôi nên làm gì tiếp theo.
Tôi là sinh viên nữ, học cùng lớp với bạn từ hồi mẫu giáo. Bạn rất tốt, ngoan. Trong khoảng thời gian học cấp hai, bạn đã tỏ tình với tôi hai lần, lúc đó tôi không có khái niệm gì về yêu đương nên toàn từ chối. Tôi còn nói với mẹ để rồi mẹ... Đọc thêm

Vợ có 400 triệu để dành nhưng bỏ mặc tôi bệnh tật và khoản nợ 200 triệu

Mệt mỏi và bệnh tật khiến tôi không còn đủ sức để làm việc, vợ cũng không hỏi han gì.
Tôi sinh năm 1991, vợ sinh năm 1994, có cô con gái gần 5 tuổi rất lanh lợi và dễ thương. Chúng tôi gặp nhau vào cuối năm 2019 và nhanh chóng kết hôn sau khi vợ có bầu chỉ sau 3 tháng quen biết. Cuộc sống của chúng tôi từng rất hạnh phúc, ổn định với công việc tốt và thu nhập ổn định. Tuy nhiên,... Đọc thêm

38 tuổi, nợ nần và bệnh tật nhưng gia đình luôn thúc ép lấy vợ

Mọi người đâu biết tôi phải một mình chống chọi với cuộc sống khó khăn như thế nào, bản thân lại không thể nói ra được.
Tôi 38 tuổi, sinh ra trong gia đình không khá giả nhưng cũng đủ ăn và có dư xíu. Quá khứ tôi là niềm tự hào của ba mẹ trong 4 anh em, không phải vì giỏi hay thành đạt gì mà chỉ là tôi ngoan hiền, chịu khó làm ăn, không chơi bời lêu lổng. Thời thanh niên, khi anh em... Đọc thêm