Chồng cho rằng tôi ít nói nên không xứng sống ở nhà chồng
Tôi sẽ nói chuyện nghiêm túc với chồng vào dịp khác, có thể ly dị nếu không thỏa hiệp được.
Tôi và chồng vừa cãi nhau to, tất nhiên vẫn văn minh lịch sự, không bạo lực nhưng là sự chia sẻ mạnh mẽ những nỗi niềm có lẽ cả hai chưa từng thành thật với nhau. Chúng tôi kết hôn được sáu năm, có hai bé một trai một gái đang học mẫu giáo. Chúng tôi học đại học, đang làm công việc văn phòng, thu nhập tương đương nhau. Tuy nhiên nhà chồng có địa thế đất đẹp, có mấy gian quán cho thuê nên có thêm khoản thu nhập này, tầm hơn chục triệu một tháng. Khi tôi về làm dâu, gia đình chồng vẫn ở nhà cũ và nhiều khó khăn. Năm rồi, chúng tôi vừa xây nhà xong, vay mượn ngân hàng, người thân. Tôi nói những chi tiết trên không phải để tính toán hay có ý tứ gì, tôi chỉ muốn cung cấp đầy đủ thông tin để độc giả có thể đưa ra những góc nhìn khách quan nhất.
Chuyện là hôm nay chồng tôi uống rượu ở nhà một người anh em, cách nhà chồng tầm 200 m. Do chồng về nhà bạn uống rượu, bạn vợ cũng ngồi nói chuyện, nói qua nói lại rồi biết là tôi và vợ bạn học cùng cấp ba. Chúng tôi lấy chồng về đây, cách quê nhà chục cây. Hồi cưới tôi, bạn gái ấy có đến dự đám cưới. Biết vậy nên chồng gọi điện thoại cho tôi và bảo tôi đưa các con đến nhà bạn chơi luôn. Tôi cũng không ngần ngại gì, cho hai cháu lên xe máy và đến nhà chồng bạn chơi.
Mọi người nói chuyện cũng vui vẻ, trao đổi này kia. Nhưng chồng tôi nói vài lần về việc nhờ bạn tôi giúp đỡ tôi trong giao tiếp. Tôi là người nói ít, trầm tính. Thực tế tôi nói ra miệng ít, còn nghĩ trong đầu thì nhiều. Tuy nhiên, thể hiện một trạng thái là ít nói, trầm tính thì tôi cũng tự nhận, không cố bào chữa. Sau đó chúng rồi chào nhau và ra về, hẹn một buổi gặp gỡ ở nhà tôi. Tôi và hai con về trước, chồng về sau. Tôi không bất ngờ vì biết chắc chồng sẽ nói chuyện với vợ bạn về việc tôi trầm tính, ít nói.
Về đến nhà, chồng nói với tôi nhiều câu khiến tôi thật sự khó chịu: "Em nên học cách giao tiếp, bạn em cũng về đây làm dâu nhưng nói năng hoạt bát; Em sống kiểu một mình như vậy thì không sống được ở nhà anh đâu"... Chúng tôi nói qua nói lại thì nhiều nhưng mấu chốt tôi bức xúc là ở cách suy nghĩ của chồng. Tôi nói rằng đến hôm nay mới hiểu được cảm xúc của chồng đối với mình. Khi chồng nói câu đó, tôi hiểu chồng luôn cho rằng tôi không phù hợp và không xứng đáng ở nhà chồng.
Tôi nói luôn, nếu vì bất cứ lý do nào, em có thể chấp nhận sống tiếp trạng thái không nhiều cảm xúc vợ chồng, vì sự đủ đầy của các con. Nhưng nếu là nhân sinh quan của chồng cho rằng vì tôi ít nói nên không phù hợp với nhà chồng, tôi thấy không chấp nhận được. Tôi cho rằng, nếu chồng thật sự nghĩ vậy thì chạm vào tự ái của tôi. Tôi sẽ nói chuyện nghiêm túc với chồng vào dịp khác, có thể ly dị nếu không thỏa hiệp được. Tôi nói với chồng rằng: "Em tôn trọng cách sống của anh chứ em không ưa cách sống vì bạn bè, ăn nhậu suốt ngày đâu. Nhưng do em luôn mạnh về tinh thần, suy nghĩ các vấn đề thiệt hơn liên quan nên chấp nhận cho chồng thỏa mãn những sự vui vẻ bên bạn bè, anh em. Tuy nhiên, anh lại không tôn trọng cách sống của em, cho rằng em phải sống giống anh thì mới gọi là sống trên cuộc đời này".
Qua chuyện này, tôi mới không ngờ chồng có thể thiển cận đến mức so sánh giữa việc một người đàn ông có bạn bè đại học, bạn nhậu, bạn xã giao với một người đàn bà khi đã làm vợ, làm mẹ là "em không có bạn chơi". Thật sự tôi không lên án hay phải nói những lời giảm giá trị của người khác để bảo vệ bản thân làm gì. Tôi biết mình không phải người hoạt náo, nhanh mồm nhanh miệng, linh hoạt trong giao tiếp và ứng xử. Bởi các vấn đề chạy trong đầu tôi nhưng không nói ra lời hay tay chân được, hoặc ít nhất là ra kịp lúc cần. Tuy nhiên tôi không phải người ngu ngốc, khù khờ. Tôi biết mình là ai.
Tôi là người có cái tôi cao? Như lời chồng nói? Thì sao nhỉ? Cái tôi cao của tôi ảnh hưởng đến ai đâu. Tôi vẫn sống, học tập và làm việc. Chồng hỏi tại sao anh về không cười. Một câu hỏi thật ngốc. Chắc tự nhiên tôi không cười, khi anh chỉ đi ăn nhậu, bạn bè, về đến nhà khi đã khuya, việc con cái anh không động tay vào chăm nhiều. Tôi không phủi hoàn toàn công của chồng nhưng có đủ để tôi cười với chồng, khi sống ở nhà chồng còn trăm vấn đề khác? Tôi có thật sự tệ như chồng nói? Xin mọi người cho nhận xét. Tôi viết hơi dài nhưng thật sự cảm ơn những người sẽ đọc, đã đọc và cho tôi lời khuyên, góp ý. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Thanh Thảo 25/03/2026Giờ tôi có thể mua nhiều món ngon, tiếc rằng răng ba mẹ đã yếu
Thập niên 90, gia đình tôi rất nghèo, ba mẹ luôn cố gắng cho anh em tôi ăn học dù chạy ăn từng bữa.
Nhìn thấy được nỗi vất vả của ba mẹ nên anh em tôi chú tâm học hành đến nơi đến chốn. Món nào ngon ba mẹ đều dành cho chúng tôi, nói là ngon nhưng chỉ con cá, miếng thịt heo và cơm không độn khoai lang thôi. Chúng tôi thời đó ngây thơ, đâu biết gì, cứ thế ăn mà không suy nghĩ. Đôi lúc...
Đọc thêmVợ nói người như em xứng đáng với đại gia tốt gấp mười lần tôi
Khi tôi hỏi vợ có cái gì để đại gia thích, em nói vì em có nội tâm đẹp.
Tôi là tác giả bài "Vợ làm thêm hai triệu đồng nhưng luôn coi thường tôi thu nhập 60 triệu". Xin cảm ơn các bạn đã bình luận. Tôi cũng từng muốn tìm đến tư vấn tâm lý nhưng hiện tôi ở tỉnh lẻ, đi lại không tiện, ngoài ra công việc tốn nhiều thời gian cuốn đi mãi. Tôi có một số điều muốn bổ sung để mọi...
Đọc thêmVợ cho rằng tôi là của cô ấy nên muốn làm gì thì làm
Tôi là tác giả bài viết "Mặc kệ khiếm khuyết của vợ để nhẹ nhõm tâm hồn" cách đây hơn ba năm.
Khoảng một năm trở lại đây, vợ tôi có tật rất lạ, khi ngủ, cô ấy phải sờ soạng tôi mới chịu ngủ. Vợ mua các loại quần rộng thùng thình mà cô ấy cho rằng như thế tôi sẽ thoải mái nhưng tôi biết mục đích là để cô ấy dễ hành động. Tôi đi công tác nhưng một giờ sáng, vợ gọi...
Đọc thêmCó lẽ nào tôi bất hiếu nên không xứng đáng được hạnh phúc
Mình sức khỏe kém, không biết còn lao động được bao năm nữa, không thể trông cậy vào người nhà, mệt rồi.
Mình nữ, sinh năm 1987, độc thân, chưa chồng không con. Mình đột nhiên phát hiện bản thân sống thật sự thất bại mọi người ạ. Khi có biến cố thực sự lớn xảy ra, mình không tìm được ai để tâm sự, chỉ biết viết lên đây biết, đâu có những lời khuyên thực sự hữu ích cho...
Đọc thêm'Trả lương' cho vợ để được yêu chiều là khoản đầu tư xứng đáng
Phụ nữ chăm sóc gia đình cũng cần có lương và chi tiêu cá nhân, cứ gì cần đến tiền mà phải xin chồng cũng tội.
Tâm sự của người chồng trong bài viết: Tôi nghĩ đưa tiền là xong, vợ lại thấy xa cách nhận được sự quan tâm của nhiều độc giả, trong đó nhiều người cũng chia sẻ câu chuyện của gia đình họ về tài chính gia đình.
'Trả lương' cho vợ để được yêu chiều là khoản...
Đọc thêm