Home
Menu

Bạn trai muốn tôi trả 75% tình phí để bù đắp cho anh vì thu nhập cao hơn

Tôi thực sự sốc và bảo thế anh quên rằng tôi cũng đóng góp tiền bạc, công sức, thời gian à?
Chúng tôi quen nhau được gần hai năm, anh hơn tôi 7 tuổi. Trong quãng thời gian ấy, có những ngày rất vui, những chuyến đi, những buổi tối ăn uống giản dị, những khoảnh khắc tôi từng nghĩ rằng mình đã chọn đúng người. Nhưng xen kẽ với đó là một điều khiến tôi dần mệt mỏi: anh luôn bị ám ảnh bởi tiền bạc. Mỗi lần gặp nhau, đặc biệt là khi anh "lên tinh thần", câu chuyện lại xoay về việc anh cần tôi chia sẻ chi phí. Tôi hiểu và chủ động chia sẻ cùng anh, anh mời ăn thì tôi mời nước, xen kẽ nhau. Có những lần đi chơi, tôi chủ động chuyển tiền để anh thanh toán, chỉ vì không muốn làm tổn thương cái tôi - một người đàn ông. Nhưng với anh, như vậy vẫn là chưa đủ.
Tôi biết, mình may mắn được sống trong sự đủ đầy từ nhỏ nên có thể góc nhìn của tôi cũng sẽ khác. Nhưng dần dần, càng gắn bó với anh, tôi nhận ra anh có những suy nghĩ khá cực đoan về tiền bạc. Anh thực sự không thiếu thốn nhưng không thể vượt qua nỗi ám ảnh. Anh từng cho người khác vay tiền và mất rất lâu mới đòi lại được. Tôi từng nghĩ có phải lý do này khiến anh mang trong mình một vết sẹo về niềm tin. Nhưng thay vì chữa lành, anh lại để nó ảnh hưởng triền miên đến mối quan hệ hiện tại, rằng ai cũng đến với anh vì lợi ích.
Tôi là người khi yêu luôn rất chân thành, thậm chí có thể nói là một lòng một dạ. Tôi từng muốn đồng hành lâu dài với anh, không chỉ trong tình cảm mà cả công việc, cuộc sống. Có thời điểm, tôi góp tiền cùng anh để kinh doanh, hỗ trợ quản lý và giúp đỡ với tất cả thiện chí của mình. Nhưng sau này, tôi nhận ra bạn trai không nhìn nhận đúng sự đóng góp đó, lại cho rằng tôi đang kiểm soát, can thiệp anh, muốn tôi góp vốn nhưng không được góp ý gì. Có thời điểm anh chửi tôi thậm tệ. Khi tôi quyết định rút vốn, thay vì tôn trọng lựa chọn của tôi, sau này anh liên tục trách móc rằng tôi đã làm "vỡ nát kế hoạch" của anh. Những lời trách cứ ấy khiến tôi nhận ra, sự đồng hành mà tôi từng tin tưởng lại không được đặt đúng vị trí trong mắt anh.
Có giai đoạn công việc khó khăn, tôi chấp nhận đi làm xa để tăng thu nhập, để cả hai đỡ vất vả hơn sau này nếu nghiêm túc đến với nhau, nhưng anh không hiểu điều đó. Anh trách tôi bỏ rơi anh. Rồi chúng tôi cứ thế cãi nhau nhiều hơn, và lý do gần như chỉ xoay quanh tiền. Anh cho rằng tôi phải chi nhiều hơn vì thu nhập của tôi cao hơn anh. Anh muốn tôi bù lại phần chênh lệch trong những chuyến du lịch trước đây. Thậm chí có lần anh nói thẳng rằng tôi nên chi hơn ba phần tư cho một chuyến đi chung để thể hiện sự trân trọng, bù đắp cho anh.
Tôi từng có thời điểm quan sát rất lâu và biết trong người đàn ông này đầy rẫy tổn thương. Anh phóng chiếu nó lên mối quan hệ với tôi và tôi thấy điều đó không còn là sự chia sẻ mà là áp đặt. Chính vì thế tình cảm không có đất để nảy nở. Tôi từng nói với anh rằng tôi có thu nhập tốt hơn nhưng cũng có những trách nhiệm và kế hoạch riêng, phải chi tiêu cá nhân, hỗ trợ gia đình và dự định học cao học. Dù vậy, trong suốt thời gian yêu nhau, tôi vẫn thường xuyên mời anh đi ăn, đi chơi, chưa bao giờ tính toán thiệt hơn. Tôi nhận ra một điều mình cần ở một mối quan hệ không phải là tiền bạc, mà là cảm giác an toàn, bình yên. Và ở anh, tôi không thấy điều đó.
Càng về sau, mối quan hệ càng chông chênh, có những lúc anh rất ngọt ngào, quan tâm tôi nhưng rồi có lần đột ngột lạnh nhạt, cắt đứt liên lạc khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang, mất kiểm soát cảm xúc. Trong tâm lý học gọi đó là kéo - thả cảm xúc. Đỉnh điểm là khi chúng tôi chia tay, anh yêu cầu tôi trả lại số tiền của những chuyến đi chung trước đây. Tôi thực sự sốc và bảo thế anh quên rằng tôi cũng đóng góp tiền bạc, công sức, thời gian à? Trong suy nghĩ của tôi, khi đã là người yêu, những gì đã cùng nhau trải qua, dù là vui hay buồn, kể cả tiền bạc đều là sự tự nguyện. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải "tính sổ" với người mình từng yêu.
Khi nhìn lại, tôi không biết vấn đề nằm ở việc anh tổn thương quá sâu về tiền bạc và niềm tin, hay đơn giản là chúng tôi không phù hợp ngay từ đầu. Xin hỏi bạn đọc, trong trường hợp này, tôi có nên trả lại số tiền anh yêu cầu?
Linh Ngọc 02/04/2026

Muốn chia tay vì bạn trai thu nhập cao, tháng hơn 100 triệu đồng

Tôi tự ti, thấy mình chẳng xứng đáng đi bên cạnh người giỏi giang, thành đạt như anh.
Tôi 27 tuổi, làm nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng hơn 10 triệu đồng. Bạn trai hơn 5 tuổi, làm kinh doanh, thu nhập gấp chục lần tôi. Chúng tôi yêu nhau gần hai năm, mọi thứ rất tốt đẹp nhưng tôi luôn thấy mình nhỏ bé và lạc lõng trong mối quan hệ này. Với mức lương hiện tại, đồ tôi dùng... Đọc thêm

Muốn bù đắp cho bạn gái từng tổn thương nhưng tôi eo hẹp kinh tế

Tôi đang yêu một người từng bị quá nhiều tổn thương trong mối tình đầu gần 10 năm từ thời đại học.
Tôi còn hơi trẻ con, độc lập, hơi tiết kiệm (nhiều người nhận xét như vậy), bởi không bao giờ chi mạnh tay vào những điều không cần thiết, cảm thấy hoang phí. Trong tình yêu cũng vậy, những khi tới ngày kỷ niệm và ngày sinh nhật hay lễ tết, tôi cũng chỉ vỏn vẹn có bánh và hoa... Đọc thêm

Có nên nghỉ việc có thu nhập cao để tập trung phát triển bản thân

Tôi là nam, 26 tuổi, đang bán hàng ở các sự kiện, thoải mái thời gian, tuần làm 3-4 ngày, có thuê thêm người phụ.
Thu nhập không ổn định hàng tháng nhưng gọi là kiếm được nhiều tiền. Tôi độc thân, năm ngoái dư được khoảng 300 triệu đồng. Vài tuần trước, tôi gặp lại bạn chung phòng đại học, bạn hiện ở một ngân hàng lớn, công việc có áp lực nhưng hiện tại được gọi là thành... Đọc thêm

Chia sẻ hành trình vượt nghèo để có thu nhập cao

Tôi 28 tuổi, là nữ, có nhà, có xe, thu nhập hiện tại là một tỷ đồng một tháng, những tháng cao điểm có thể gấp đôi.
Hôm trước tôi mới được một người bạn gửi bài: "13 năm chậm tiến vì con nhà nghèo" trên VnExpress. Tôi đọc nhiều ý kiến cho rằng xuất phát điểm cực kỳ quan trọng và con nhà giàu có rất nhiều lợi thế hơn nhà nghèo. Tôi không phản đối những ý kiến này nhưng cho... Đọc thêm

Không ai yêu dù ngoan, ưa nhìn, thu nhập cao mỗi năm

Vốn là người tự tin nhưng tôi dần hoài nghi bản thân liệu có thể lấy chồng được không? Liệu có ai thực sự yêu mình?
Tôi ghen tị với những đôi hạnh phúc. Ước ao được một người thương yêu, mình sẽ được là cô gái bé nhỏ nép vào lòng, được cười nói vui vẻ, chỉ cần nhìn thấy họ là có thể an yên, bình yên đến lạ. Có lẽ tôi đã mơ ước, mong cầu quá nhiều chăng? Một... Đọc thêm