Chấp nhận ở rể để bù đắp cho đám cưới chưa trọn vẹn của vợ
Tôi thấy vợ thiệt thòi vì đúng ngày cưới, bố tôi qua đời nên không thể tổ chức cưới linh đình.
Tôi 27 tuổi, sinh ra ở một huyện ven thành phố, cách trung tâm khoảng 30 km. Hiện tôi làm IT cho một doanh nghiệp nước ngoài với mức lương gần 15 triệu đồng. Trước đây tôi từng đi làm nhưng sau một năm ra ngoài mở cửa hàng riêng và thất bại, tôi quay lại làm thuê với mức lương hiện tại. Tôi đang học thêm tiếng Nhật để nâng cao trình độ, hy vọng xin vào một công ty Nhật như trước.
Vợ tôi 24 tuổi, là giáo viên tiểu học, lương tháng gần chục triệu đồng. Vừa rồi, để lo việc lâu dài cho vợ, chúng tôi phải chi 160 triệu đồng, hiện còn nợ 90 triệu đồng, hai bên gia đình không hỗ trợ được. Gia đình vợ cho vay 50 triệu đồng, vợ chồng tôi có 50 triệu, tôi vay bạn 10 triệu đồng và vay chú ruột 50 triệu đồng. Hiện tôi ở rể tại nhà vợ, cách trung tâm thành phố khoảng 7 km. Gia đình vợ gồm bố mẹ và một em trai.
Hôm qua, trong bữa cơm, vợ nói hai câu khiến tôi rất buồn. Câu thứ nhất: "Có trông con cũng không nên hồn". Con tôi mới 7 tháng tuổi, lúc đó cả nhà đang ăn cơm, tôi cố nhịn. Câu thứ hai, vợ hét lớn: "Anh đi rửa bát đi", giọng ra lệnh. Tôi bực nhưng vẫn nói nhẹ: "Cứ để đấy, tí nữa anh rửa". Nếu không có bố mẹ vợ ở đó, có lẽ tôi đã phản ứng gay gắt hơn. Thực tế, buổi tối tôi vẫn là người rửa bát vì ban ngày ăn ở công ty. Ngay sau đó, bố vợ đứng lên, bê mâm cơm đập mạnh xuống và nói những lời rất nặng nề: "Nếu không rửa được thì đập đi, ở được thì ở, không ở được thì đi". Đây đã là lần thứ ba ông nói với tôi như vậy. Có những hôm tôi đi học tiếng Nhật về lúc 21h, bát đĩa vẫn chất đống chờ tôi rửa.
Tôi cãi lại vài câu nhưng tuyệt đối không nói tục. Sau đó, bố vợ bảo tôi: "Giỏi thì đi luôn đi, mang cả con mày theo". Tôi nói với vợ: "Gọi taxi cho con anh về quê với mẹ anh". Vợ và mẹ vợ đáp rằng tôi đã khổ rồi, đừng làm khổ đứa bé vì nó còn quá nhỏ. Tôi nhìn con và nói: "Con trai của bố, hay ăn chóng lớn, thỉnh thoảng bố về thăm con nhé". Rồi tôi thu dọn quần áo, lấy xe máy và chạy thẳng về quê. Hôm nay đi làm, tôi rất buồn, không có tâm trạng làm việc. Đêm qua tôi mất ngủ nhưng nghĩ mình sẽ không quay lại đó nữa.
Về hoàn cảnh hai bên gia đình: bố tôi làm nông và đã mất đúng ngày tôi cưới vì bệnh hiểm nghèo. Mẹ tôi là giáo viên Ngữ văn cấp II, đã nghỉ hưu. Bố vợ làm bảo vệ cho một công ty sản xuất container, mẹ vợ học hết lớp hai nên không có công việc ổn định, gần tết trồng hoa bán thêm. Tôi nói rõ điều này không phải để so sánh mà mong mọi người hiểu hoàn cảnh để cho lời khuyên phù hợp. Tôi và vợ học cùng trường đại học. Thực lòng tôi không muốn ở rể. Đúng ngày cưới, bố tôi qua đời nên không thể tổ chức đám cưới linh đình cho vợ. Sau 49 ngày, gia đình vợ mới tổ chức bên đó, phía nhà trai chỉ có vài người sang dự vì tang gia còn đó. Nghĩ vợ thiệt thòi, tôi quyết định ở rể cho vợ thoải mái, sợ đưa vợ về quê không hợp. Gia đình vợ ở ven thành phố, kinh tế chỉ đủ ăn; nhà tôi ở quê cũng bình thường, không khá giả.
Tôi còn dại dột xây một gian nhà 100 triệu đồng ngay cạnh nhà vợ, tiền do hai vợ chồng tự lo nhưng vẫn ăn chung với bố mẹ vợ. Tôi viết những dòng này mong các anh chị, cô bác đi trước cho lời khuyên, trong hoàn cảnh này nên làm gì để tốt cho bản thân và con? Xin chân thành cảm ơn.
Phạm Thành 20/02/2026Con là niềm vui lớn nhất nhưng tôi không thể cảm nhận trọn vẹn
Tôi hiểu để chiến đấu với trầm cảm, cần ý chí mạnh mẽ, nhưng chính căn bệnh này lại đang gặm nhấm ý chí của tôi từng chút một.
Tôi mắc bệnh trầm cảm gần 20 năm, bắt đầu điều trị từ thời sinh viên đại học. Suốt quãng thời gian đó, tôi đã chống chọi với căn bệnh này bằng thuốc chống trầm cảm, đến giờ những viên thuốc ấy đã trở thành một phần không thể thiếu...
Đọc thêmVợ có vẻ không đặt nặng việc con cái cần gia đình trọn vẹn
Từ ngày cưới, vợ nhiều lần đòi ly hôn hoặc có ý: "Cảm thấy sống được thì sống, không thì mày muốn sao tao chiều", "Tao chán lắm rồi".
Giờ là 22h đêm, viết những dòng này tôi thực sự buồn chán. Tôi và vợ lấy nhau gần 10 năm, có hai con đáng yêu. Tôi thường chơi với hai đứa, vợ hầu như không chơi với con. Tôi không kể tính xấu hay tốt của vợ ra đây, xin kể bản thân trước. Tính...
Đọc thêmỞ tuổi 30, tôi chẳng trọn vẹn được chuyện gì
Tôi muốn bỏ hết, về sống một cuộc đời "nông dân" đúng nghĩa, không bon chen tấp nập nơi phố xá, không còn những báo cáo, những con số...
Tôi, một cô gái 30 tuổi, là độc giả trung thành của báo từ lúc 18 tuổi, tính tới nay đã 12 năm trôi qua. Mỗi ngày tôi đều vào đọc các bài viết và comment của mọi người. Không ngờ có ngày, người viết bài lại chính là mình. Từ nhỏ đến năm 18...
Đọc thêmMuốn bù đắp cho bạn gái từng tổn thương nhưng tôi eo hẹp kinh tế
Tôi đang yêu một người từng bị quá nhiều tổn thương trong mối tình đầu gần 10 năm từ thời đại học.
Tôi còn hơi trẻ con, độc lập, hơi tiết kiệm (nhiều người nhận xét như vậy), bởi không bao giờ chi mạnh tay vào những điều không cần thiết, cảm thấy hoang phí. Trong tình yêu cũng vậy, những khi tới ngày kỷ niệm và ngày sinh nhật hay lễ tết, tôi cũng chỉ vỏn vẹn có bánh và hoa...
Đọc thêmChỉ khi đắp chiếc chăn người cũ để lại, tôi mới ngủ ngon
Tôi bỏ mọi thứ cũ khi chuyển sang nhà mới, trừ cái chăn của người cũ để lại tôi vẫn dùng 10 năm nay.
Ngày ấy, tôi quen em khi còn làm việc ở một trung tâm thương mại miền Trung, em làm ngân hàng, bằng tuổi tôi, quê Quảng Bình. Em học ở Đà Nẵng rồi về thành phố tôi sống làm việc. Sau một năm, với nhiều lý do, em về quê làm việc rồi cưới chồng gần nhà. Còn tôi nghỉ làm và ra kinh...
Đọc thêm