Tôi nhịn ăn nhịn mặc để mua đất, chồng lén vay tiền mua điện thoại chơi game
Tôi cố tiết kiệm từng chút một để vun vén cho cái nhà này, còn chồng có đồng nào xào hết đồng đấy, chẳng nghĩ đến ngày mai.
Tôi viết chuyện của mình lên đây mong nhận được chia sẻ và có góc nhìn rộng hơn, bản thân là người trong cuộc nên đôi khi suy nghĩ không được sáng suốt. Tôi là 9X đời đầu, lên Hà Nội học đại học rồi quen chồng bây giờ khi hai đứa còn là sinh viên. Nhà tôi ở tỉnh, gia đình bình thường, đủ ăn đủ mặc. Tôi học tạm được, ra trường xin được công việc phù hợp chuyên ngành, lương không cao nhưng đủ tiêu. Chồng hơn tôi 4 tuổi, học đại học trước tôi nhưng mãi không ra được trường do mải chơi, mê game và bỏ học nhiều. Lúc mới quen anh giấu nên tôi không biết, sau đó biết thì tôi cũng động viên, theo sát từng bước và gây áp lực nếu không ra được trường sẽ chia tay. Cuối cùng chồng tôi cũng lấy được tấm bằng trung bình sau 8 năm học đại học.
Tôi ra trường đi làm trước, chồng chỉ đi làm mấy công việc bán thời gian cho sinh viên nên lúc yêu là tôi không được chiều, hoa và quà các thứ hiếm khi có. Đi chơi chúng tôi chỉ ngồi vỉa hè hoặc ra công viên cho tiết kiệm, thi thoảng tôi mua đồ cho người yêu vì biết anh không có tiền. Hồi trẻ nhiều người khen tôi xinh. Từ cấp 3 đến đại học và khi ra trường đều có người tỏ tình nhưng có lẽ do duyên số nên tôi chọn yêu chồng và cưới, cũng là mối tình đầu.
Thậm chí có bạn học cấp 3, học giỏi, đẹp trai nhất lớp tán từ cấp 3 lên đại học rồi cả khi tôi có người yêu, tận khi tôi cưới chồng mới từ bỏ. Giờ bạn là cán bộ nhà nước ổn định, mua nhà, vợ đẹp con xinh, tôi cũng mừng cho bạn. Còn chồng tôi ra trường muộn, kiến thức, kinh nghiệm chuyên ngành gần như bằng không, lại không năng động nên không tìm được việc theo chuyên ngành. Tôi tìm cho anh công việc bán hàng, lương hơi thấp nhưng gọi là có công việc ổn định. Chúng tôi kết hôn và vẫn ở trọ ở Hà Nội. Đến khi tôi sắp sinh bé đầu thì nghỉ việc về quê chồng.
Nhà chồng ở ngoại thành, có hai anh em nhưng chỉ có vài chục mét đất, nhà cấp 4 cũ xây từ rất lâu rồi. Sau khi tôi sinh xong, nhà chật quá không đủ chỗ ở nên bố mẹ, con cái cùng góp tiền xây lại nhà trên đất nhà chồng. Còn nợ ít tiền xây, cả nhà cùng đi làm trả dần dần cũng hết. Chúng tôi ở cùng bố mẹ chồng và em chồng. Bố mẹ chồng khá dễ tính, em chồng ít nói chuyện nên ít xảy ra va chạm, thi thoảng có thì nhịn đi một tí cũng không có gì đáng kể. Về đây chồng xin làm công nhân, tôi làm kế toán và có thêm bé thứ hai. Lương tôi cao hơn chồng một chút và có nhiều thời gian rảnh hơn. Việc nhà, chăm con, chúng tôi cùng nhau chia sẻ.
Chồng tôi trong công việc rất an phận, chăm chỉ. Tôi không giữ lương chồng. Lương anh chi tiêu điện nước, sinh hoạt và đóng tiền học cho bé nhỏ. Lương tôi đóng tiền học cho bé lớn, cho con đi học các lớp năng khiếu, thi thoảng mua đồ dùng cần thiết, về quê, biếu bố mẹ hai bên hoặc lo việc hiếu hỉ. Tôi không muốn cầm lương chồng rồi phát lại cho anh hàng tháng tiền tiêu, bởi lương anh thấp, hơn nữa đàn ông trong người nên có chút tiền để chủ động, nhỡ bạn bè rủ đi uống bia nọ kia chẳng lẽ ngửa tay xin vợ.
Tôi tính toán sau khi chi tiêu các khoản chung, nếu khéo tiết kiệm thì chồng cũng có một khoản nhỏ để dự phòng. Hóa ra tôi đã nhầm, chồng có đồng nào tiêu sạch đồng đấy, mua game, truyện tranh, đồng hồ hoặc các thứ trên mạng mà tôi cảm thấy lãng phí. Đến lúc có việc đột xuất cần vài triệu, tôi thử hỏi lần nào cũng là câu "không có tiền". Có lẽ do tư duy khác nhau, môi trường làm việc khác nhau nên càng ngày chúng tôi càng không thể nói chuyện, cứ nói được một lúc là cãi nhau.
Tính tôi khá tiết kiệm; quần áo, mỹ phẩm chỉ mua đủ dùng, hàng tháng chi một ít đi tập yoga, còn lại tiêu cho gia đình và tiết kiệm, thường không mua những món đồ trên mạng chỉ vì nó hay hay. Tôi quê xa, lấy chồng về đây, lại chỉ mải đi làm rồi về nhà nên không có bạn ở quanh nhà chồng, cũng hiếm khi tụ tập bạn bè. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh công việc, chồng con. Vì vậy tôi cũng tiết kiệm để mua được mảnh đất nho nhỏ gần nhà ngoại đứng tên hai vợ chồng. Dù lúc hỏi chồng 5 triệu đồng làm hồ sơ sang tên mà anh cũng không có, hỏi 15 triệu đồng xây bờ rào thì chồng đưa cho được 4 triệu đồng, còn lại tôi tự lo vì anh kêu không có tiền.
Chồng tôi có ưu điểm là hiền lành, tạm thời không cờ bạc gái gú (cũng có thể có mà tôi chưa biết, cái này tôi không chắc), biết phụ vợ làm việc nhà, chăm con, cũng khá là chiều vợ trong khả năng, chuyện vợ chồng một tháng 2-3 lần. Trong mắt tôi, chồng khá đẹp trai nhưng những người xung quanh bảo không thấy đẹp, thậm chí xấu hơn những người từng thích tôi. Có lẽ do gu của tôi là như vậy, nhiều lúc giận chồng lắm nhưng nhìn mặt lại thấy hết giận. Còn nhược điểm là anh quá mê game, nhiều đêm chỉ nằm ôm điện thoại chơi game, chẳng cần biết vợ thế nào. Lúc nào anh cũng kè kè điện thoại bên người, thậm chí ngủ trưa vẫn bật điện thoại để game tự đánh.
Đỉnh điểm là hôm trước chồng tôi làm rơi điện thoại nên bị hỏng, dùng tạm được nhưng không thể chơi game mượt nữa. Anh nói muốn mua điện thoại mới nhưng tôi bảo mới mua đắt, không có tiền. Quan điểm của tôi, điện thoại dùng nghe gọi, lướt web và chụp ảnh được là được, tôi vẫn dùng máy 5-6 rồi, không có nhu cầu đổi dù ở công ty hoặc lớp yoga các bạn lên đời điện thoại liên tục. Đối với tôi, tiền đó để cho con đi học thêm lớp năng khiếu hoặc tiếng Anh còn hữu ích hơn. Vậy mà chồng lén mua điện thoại khác không hỏi tôi nữa, vay tín dụng để mua. Từ ngày mua điện thoại, anh suốt ngày chơi game, về đến nhà là chơi, đêm ngủ cũng nằm chơi mặc vợ con ngủ, ăn cơm cũng vừa ăn vừa điện thoại. Rửa bát thì anh cũng vừa rửa vừa xem đánh game. Tôi khó chịu nên nói và chúng tôi cãi nhau. Vậy là tôi không nói nữa.
Từ đó đến nay gần một tháng, tôi không nói, anh cũng không nói, vợ chồng ngủ chung phòng nhưng con nằm giữa hoặc anh trải đệm nằm dưới sàn. Tôi chẳng hiểu nữa, mình đang cố gắng tiết kiệm từng chút một cũng để vun vén cho cái nhà này, còn chồng có đồng nào xào hết đồng đấy, chẳng nghĩ đến ngày mai. Hoàn cảnh gia đình tôi bình thường, cha mẹ ngày càng già yếu, con cái còn nhỏ, chưa kể biết đâu một ngày nào đó lỡ đâu thất nghiệp, ốm đau thì sao. Vì vậy tôi nhất quyết không nói chuyện trước, chồng tôi cũng quyết không mở lời. Tôi nghĩ hay cứ sống như vậy, coi như ly thân, cùng nhà, chỉ cần lo cho con thôi. Dù sao cũng chưa đến mức ly hôn, các con cũng quấn bố quấn mẹ, thiếu một người chúng sẽ buồn.
Hơn nữa nếu tôi về quê ngoại chắc không ổn lắm dù nhà ông ngoại đất nhiều, nhưng ông xác định chỉ cho con trai (bố tôi hơi trọng nam khinh nữ). Tôi có mảnh đất mới mua nhưng đứng tên cả hai vợ chồng. Nếu về ngoại, tôi phải tìm việc khác, con cái chuyển trường, xa bố và bên nội. Thế nhưng hàn gắn với chồng thì tôi không thể mở lời được. Tôi không hiểu mình sai ở đâu. Trước đây cũng có vài lần tranh cãi rồi im lặng nhưng chỉ 3-4 ngày tôi xuống nước thì mọi chuyện như chưa có gì xảy ra. Như vậy thì lúc nào tôi cũng là người sai hay sao? Giờ tôi không biết nên làm thế nào, cứ im lặng và sống như cái bóng trong sự mệt mỏi hay làm ầm ĩ, ly thân, ly hôn gì thì kệ?Hồng Vân 21/08/2026Nhiều người bảo tôi 'điên' vì mua máy tính 3000 USD cho con chơi game
Tuy tôi sống đơn giản cho bản thân nhưng đối với gia đình hay bạn bè thì hoàn toàn trái ngược.
Câu chuyện về người chồng sống quá tiết kiệm, luôn mặc cảm vì thu nhập của mình dù gia đình đã có khoản tích lũy đáng kể khiến nhiều độc giả đồng cảm. Không ít người cho rằng áp lực cơm áo, sự so sánh với xung quanh và nỗi lo cho tương lai đã khiến nhiều người dần trở nên khắt khe...
Đọc thêmHọc lớp 11, em vay tiền bạn, cắm điện thoại chơi cờ bạc
Bố em làm bảo vệ, không giàu có nhưng đã trả cho em hết số nợ bạn bè, còn điện thoại thì bố không đủ khả năng chuộc lại nữa.
Em dưới 18 tuổi, biết đến cờ bạc từ năm lớp chín, đỉnh điểm là lớp 11. Khi chơi lần đầu, nạp hơn 30 triệu, đối với học sinh cấp ba như em, đó là số tiền rất lớn. Sau khi thua, em vay mượn bạn bè được 20 triệu, cắm điện thoại mới mua 30 triệu...
Đọc thêmChồng lén xem điện thoại của tôi
Anh xem từ tin nhắn thường tới mạng xã hội, rồi lịch sử vào web,... thậm chí còn cài định vị vào máy tôi.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn chục năm, có đủ nếp đủ tẻ, các con ngoan ngoãn, đã có nhà xe dù nhà nhỏ và xe bình thường. Cuộc sống có thể nói là êm đềm, hạnh phúc. Gần đây, để có thể dạy dỗ con tốt hơn, em chịu khó học thêm tiếng Anh và đọc thêm tài liệu. Bởi thế thời...
Đọc thêmNghi ngờ bạn trai đặt điện thoại quay lén tôi trong phòng tắm
Tôi hoang mang, hỏi thì bạn trai từ chối, bảo chỉ là quên tắt ứng dụng nên nó chạy ngầm, đi tắm để quên điện thoại trong đó.
Sau bốn năm quen nhau, tôi với người yêu cùng hai đứa bạn thân (một nam một nữ) quyết định thuê căn hộ ở chung. Hôm nay, trong lúc tắm, tôi phát hiện chiếc điện thoại của người yêu đang nằm trong túi quần treo trên tường, camera của điện thoại chĩa thẳng...
Đọc thêmBạn trai thái độ với mẹ anh về việc mua máy chơi game
Tôi yêu và luôn muốn giúp đỡ anh trong những lúc khó khăn nhưng không thể chấp nhận sự thiếu tự lập và thiếu trách nhiệm này.
Tôi và anh quen nhau hơn một năm, bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ tại một quán cà phê nhỏ trong khu phố. Tôi là nhân viên văn phòng, thu nhập vừa phải, đủ để chi trả cho cuộc sống giản dị, không có gì dư dả. Anh làm trong lĩnh vực thiết kế đồ họa,...
Đọc thêm