Hai năm sau ly hôn tôi vẫn nhớ người chồng phản bội
Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi vô tình nghe ai nhắc đến tên anh, lòng mình sẽ hoàn toàn bình thản.
Hai năm đã trôi qua, tôi từng nghĩ nỗi nhớ nhung trong lòng đã lắng. Vậy mà chỉ một lần vô tình nghe người khác nhắc về anh, mọi cảm xúc tưởng đã ngủ yên lại ùa về. Tim tôi đau nhói như thể chuyện cũ mới xảy ra ngày hôm qua. Tôi tự hỏi tại sao chưa thể quên một người từng phản bội mình? Có lẽ vì chúng tôi từng có một khoảng thời gian rất đẹp. Từ lúc yêu đến khi kết hôn, chúng tôi cùng trải qua không ít khó khăn. Tôi nhớ những ngày hai đứa còn nghèo nhưng vẫn vui vẻ bên nhau. Có một thời gian anh thất nghiệp, cuộc sống khó khăn, tôi chỉ biết ở cạnh để an ủi, động viên anh. Tôi dùng lương của mình để lo cho cả hai, cùng anh trả những khoản nợ và động viên anh vượt qua giai đoạn bế tắc nhất. Tôi luôn tình mình sống tốt, chồng sẽ không phụ lòng.
Sau nhiều năm chung sống, sức khỏe của tôi giảm sút nghiêm trọng. Tôi thường xuyên đau ốm, phải điều trị và có thời gian gần như không thể đi làm. Bác sĩ nói cơ thể tôi suy kiệt vì thời gian dài làm việc quá sức. Đó cũng là lúc tôi nhận ra mình đã đặt tình yêu vào một người không yêu mình nhiều. Trước đó, anh từng vài lần khiến tôi thất vọng vì những mối quan hệ bên ngoài. Tôi đã cố bỏ qua vì nghĩ vợ chồng sống với nhau cần bao dung. Tôi tự nhủ ai cũng có lúc sai, miễn là anh biết quay về với gia đình. Điều khiến tôi đau nhất là khi mình nằm viện, sức khỏe ở thời điểm tồi tệ nhất, anh lại dành thời gian cho một người phụ nữ khác.
Tôi từng tuyệt vọng đến mức không muốn sống tiếp. Rồi nghĩ đến gia đình, nghĩ đến những năm tháng đã cùng nhau đi qua, tôi vẫn cố níu kéo. Tôi thậm chí nhận phần sai về mình, chỉ mong anh cho cả hai thêm một cơ hội. Tôi hỏi anh liệu chúng tôi có thể bắt đầu lại không. Anh bảo hết yêu tôi rồi, giờ xem nhau như bạn. Tôi nghe mà chết lặng. Một câu nói nhẹ nhàng đến vậy lại có thể xóa đi bao nhiêu năm yêu thương sao? Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời. Vậy mà giờ đây vợ chồng tôi lại chia tay sau câu nói của anh.
Sau đó, tôi gần như phải tự mình làm lại tất cả, vừa điều trị bệnh, vừa lo làm việc, lo những khoản nợ còn dang dở. Có những ngày mệt đến mức chỉ muốn nằm bẹp một chỗ nhưng vẫn phải cố đi làm. Ngày trước, khi anh khó khăn, tôi chưa từng bỏ mặc. Đến lúc tôi yếu nhất, người từng nói sẽ ở bên tôi lại chọn bước sang một cuộc sống khác. Gia đình anh cũng dần im lặng. Không ai hỏi tôi sống thế nào, sức khỏe ra sao. Tôi tủi thân đến mức nghĩ rằng có lẽ sau khi cuộc hôn nhân kết thúc, tôi chẳng thể coi họ là người thân nữa.
Có những đêm tôi tự hỏi mình đã làm gì sai mà cuối cùng lại nhận được kết cục như vậy. Rồi thời gian dạy tôi một điều rất đau mà cũng rất đáng giá: trên đời này, người cần thương mình nhất vẫn là chính mình. Tôi từng nghĩ hy sinh cho gia đình là điều hiển nhiên. Có thể vì vậy mà tôi quên mất bản thân cũng cần được chăm sóc. Tôi đã cho đi quá nhiều mà không nghĩ đến việc giữ lại cho mình một đường lui. Bây giờ tôi không còn trách anh nữa. Tôi cũng không muốn tìm cách trả thù hay khiến anh phải chịu hậu quả. Tôi từng có lúc rất giận, nghĩ phải làm một điều gì đó để anh hiểu tôi không phải người dễ bị chà đạp. Sau cùng, tôi nhận ra mình không cần phải chứng minh điều đó với bất kỳ ai.
May mắn là sau những tháng ngày tưởng như không thể vượt qua, sức khỏe của tôi dần ổn định, công việc cũng tốt hơn trước. Tôi bắt đầu biết chăm sóc bản thân, dành tiền cho mình, biết đi đâu đó khi mệt mỏi và quan trọng nhất là không còn coi việc hy sinh tất cả cho một người là thước đo của tình yêu. Cuộc sống hiện tại của tôi bình yên hơn những năm tháng hôn nhân rất nhiều.
Chỉ có điều, đôi lúc tôi vẫn nhớ, không phải nhớ vì muốn quay lại, mà có lẽ vì những kỷ niệm đẹp chưa thể biến mất hoàn toàn. Tôi vẫn nhớ người từng cùng mình đi qua những ngày nghèo khó, nhớ những điều tốt đẹp anh từng dành cho tôi. Tôi không còn muốn biết anh đang sống thế nào, yêu ai hay có hạnh phúc hay không. Chuyện của anh đã không còn là trách nhiệm của tôi. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi vô tình nghe ai nhắc đến tên anh, lòng mình sẽ hoàn toàn bình thản.
Hai năm đã qua, có lẽ tôi cần thêm một chút thời gian nữa để thực sự khép lại. Tôi từng nghĩ mình mất tất cả sau cuộc hôn nhân ấy. Giờ tôi hiểu, thứ tôi mất chỉ là một người không còn muốn ở bên mình, nhưng tôi lại được sống cho chính mình. Hiểu là thế nhưng thực sự lòng tôi chưa thể buông bỏ cuộc hôn nhân đã qua, chưa thể quên chồng cũ, mong được các bạn chia sẻ.Hoàng Dung 20/08/2026Vì 20 triệu trợ cấp, tôi không dám phản ứng khi chồng phản bội
Mỗi lần thấy chồng về nhà với mùi rượu nồng nặc và tin nhắn với gái đầy điện thoại, tôi lại muốn bùng nổ.
Tôi 27 tuổi, chồng 31 tuổi, có bé gái bốn tuổi, hiện mang bầu đứa con thứ hai được gần bốn tháng. Cuộc sống vợ chồng không hề yên ả dù nhìn từ ngoài vào ai cũng nghĩ tôi sướng. Chồng tôi có nhiều tật xấu khó thay đổi: anh gia trưởng, thích sĩ diện với thiên hạ,...
Đọc thêmHơn một năm kết hôn, ba lần bị phản bội, hai lần sẩy thai
Chỉ hơn một năm sau kết hôn, tôi trải qua ba lần bị phản bội, hai lần mất con, và một cuộc ly hôn đầy tổn thương
Tôi viết những dòng này vào một đêm muộn, khi lòng đã bình lặng hơn sau tất cả những biến cố quá sức chịu đựng. Hơn một năm kết hôn, tôi trải qua ba lần bị phản bội, hai lần mất con, một cuộc ly hôn để lại trong tôi không chỉ nỗi đau mà còn là cú tỉnh thức cay...
Đọc thêmĐi quá giới hạn với hai người đàn ông sau khi chồng phản bội
Tôi không thể tha thứ cho chồng, cũng không tha thứ cho chính mình vì những sai lầm, chỉ mong từ giờ tôi và con sẽ tìm được bình yên.
Tôi 29 tuổi, làm trong ngành thiết kế nội thất. Chồng 34 tuổi, giám đốc kinh doanh tại một công ty công nghệ. Chúng tôi có con trai 5 tuổi. Gia đình tôi từng được xem là hạnh phúc nhưng cuộc hôn nhân đó dần biến thành bi kịch. Chồng tôi là người tham vọng,...
Đọc thêmSau hai lần phản bội, chồng nói tôi phải tin anh nếu muốn giữ gia đình
Chính anh là người đã làm mất niềm tin đó, sao có quyền ép tôi phải tin anh?
Tôi 37 tuổi, lấy chồng 11 năm, có hai con, sống và làm việc tại một thành phố ở miền Trung. Tôi và chồng quen nhau từ khi còn là sinh viên, yêu nhau 5 năm rồi mới cưới. Kinh tế gia đình tôi tương đối ổn định. Hai vợ chồng đều có công việc, có một căn hộ mua cách đây vài năm và khoản tiết kiệm để lo cho các...
Đọc thêmSau 11 năm chung sống, vợ phản bội tôi, làm sao để tha thứ
Tôi đã chọn tha thứ nhưng trong thâm không thể quên được chuyện này, nó cứ ám ảnh và dày vò tôi khi nghĩ về cảnh họ ân ái.
Tôi viết những dòng này khi đã 3h sáng, không thể ngủ được khi nghĩ đến chuyện đã qua. Vợ chồng tôi kết hôn 11 năm, từ khi còn khó khăn, giờ có tất cả từ nhà cửa, xe cộ, con cái. Tôi cứ nghĩ ông trời đã cho mình đầy đủ, vì vậy rất yêu gia đình, chưa bao...
Đọc thêm