Nhà vợ coi tôi như người lạ trong đám tang bố vợ
Tôi đứng giữa đám tang như một người xa lạ, không khăn trắng, không áo tang, cho đến khi chính tôi phải lên tiếng để xin danh phận.
Tôi là tác giả bài viết: "Không hạnh phúc với người vợ thành đạt nhưng vô trách nhiệm", xin chia sẻ thêm vài cảm xúc giúp bạn đọc hiểu và thông cảm với tôi hơn.
Bước sang tháng 1/2026, con gái tôi tròn 5 tuổi. Đó là khoảnh khắc lẽ ra phải có đủ tiếng cười của cả cha lẫn mẹ, nhưng trong căn nhà chỉ còn lại hai bố con ôm nhau. Con bé, bằng sự nhạy cảm rất bản năng của một đứa trẻ, vòng tay qua cổ tôi nói khẽ: "Con yêu bố nhiều lắm, con không về với mẹ đâu". Câu nói ấy khiến tim tôi thắt lại. Làm cha, không nỗi đau nào lớn hơn việc nghe con nói ra những điều vượt quá tuổi của mình.
Nhìn lại năm năm đã qua, tôi thấy vợ thay đổi rất nhiều. Cô ấy thăng tiến từ một chuyên viên hợp đồng lên vị trí phó phòng, trải qua nhiều vị trí công tác, hoàn thành các lớp trung cấp, cao cấp chính trị tập trung, rồi các khóa quản lý nhà nước, bồi dưỡng nâng cao trình độ... Tất cả đều phục vụ cho con đường sự nghiệp mà cô ấy theo đuổi. Nhưng phía sau những tấm bằng khen, những chuyến đi thực tế, dã ngoại hay du lịch cơ quan ấy, là hình ảnh một người đàn ông lặng lẽ gánh vác mọi việc trong gia đình.
Tôi chấp nhận lui về làm người chăm con từ lúc con còn đỏ hỏn, làm người con hiếu thảo chăm sóc bố đẻ già yếu, làm người nội trợ để vợ yên tâm phát triển kinh tế, mở rộng các mối quan hệ và tỏa sáng với đời. Nếu sự nghiệp của cô ấy là một đóa hoa rực rỡ, thì tôi nghĩ mình là lớp đất dưới gốc, âm thầm hy sinh thời gian, cơ hội và cả nguồn thu nhập ít ỏi để vun bồi. Tôi không kể công, bởi khi đó, tôi tin gia đình là một chỉnh thể, người này bước lên thì người kia lùi lại.
Thế nhưng, khi sự nghiệp của vợ dần ổn định, chính sự thành đạt ấy lại trở thành lý do để tôi bị xem nhẹ. Tôi bị quy chụp là người không đóng góp tài chính, không đủ năng lực trở thành điểm tựa "xứng tầm" cho con đường quyền lực của vợ. Có những lúc tôi tự hỏi, nếu không có sự hy sinh gần như toàn phần của mình, liệu cô ấy có thể thảnh thơi để đi xa đến vậy không.
Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi gia đình bên vợ có tang. Với tư cách con rể, về mặt pháp lý vẫn còn nguyên đạo nghĩa, tôi đến tiễn biệt bố vợ với suy nghĩ "nghĩa tử là nghĩa tận" nhưng những gì diễn ra sau đó khiến tôi không khỏi bàng hoàng. Tôi đứng giữa đám tang như một người xa lạ, không khăn trắng, không áo tang, cho đến khi chính tôi phải lên tiếng để xin danh phận, chỉ để được làm tròn đạo hiếu tối thiểu.
Suốt buổi lễ, tôi không nhận được một lời chào hỏi, không một bát cơm hay ly nước từ gia đình họ. Sự lạnh nhạt ấy đủ để làm tổn thương sâu sắc lòng tự trọng của một người đang cố giữ trọn nghĩa tình. Tôi có cảm giác mình bị phủ nhận hoàn toàn, như thể chưa từng là một phần của gia đình ấy, chỉ để hợp thức hóa việc con gái họ đã thu dọn đồ đạc rời bỏ tổ ấm.
Người ta nói cô ấy ra đi vì những "sức ép" từ một bóng hình quyền lực nào đó trong quá khứ, vì những lời hứa hẹn mơ hồ về dự án, bất động sản hay một chỗ dựa vững chắc hơn gia đình hiện tại. Tôi không rõ thực hư những điều ấy ra sao. Chỉ biết rằng, khi nhìn một người mẹ sẵn sàng đưa con rời khỏi môi trường quen thuộc để chạy theo những ảo vọng quyền lực, tôi cảm thấy có điều gì đó rất lệch lạc và đáng sợ trong cách nghĩ.
Tôi chọn im lặng. Những đêm dài, tôi thức trắng, mỗi đêm chỉ chợp mắt được một hai tiếng để nhìn con ngủ yên bên cạnh. Sự nhu nhược mà nhiều người nhìn thấy, với tôi, chỉ là sự kìm nén của một cơn bão đang tích tụ. Tôi không hèn, tôi chỉ đang chờ đến lúc mọi sự thật được phơi bày rõ ràng trước ánh sáng của công lý. Bởi tôi tin tiền bạc và quyền lực có thể mua được sự thăng tiến nhưng không bao giờ mua được sự thanh thản trong lương tâm và càng không thể mua được tình yêu trong veo, không điều kiện của một đứa trẻ dành cho cha mình.
Hải Đăng 09/02/2026Chúng tôi sẽ xin lỗi gia đình hai bên về rắc rối quanh đám tang mẹ vợ
Chúng tôi sẽ xin lỗi chân thành mọi người dù do mình gây ra hay không, nhưng trong gốc rễ thì rõ ràng từ vợ chồng tôi.
Tôi là người chồng trong bài viết "Nhà chồng bắt tôi về xin phép rồi mới được về quê chịu tang mẹ đẻ". Cuối cùng tôi cũng tìm được tiếng nói chung với vợ để vượt qua khó khăn không mấy dễ chịu này. Tối qua vợ đã nhận lỗi (với tôi) quy chụp ba mẹ tôi yêu...
Đọc thêmNhà nội muốn mẹ tôi và vợ cũ của ba cùng chịu tang
Lý do là vì vợ trước có cưới hỏi đàng hoàng, là dâu chính thức, còn mẹ tôi chỉ sống chung, sinh con nhưng không cưới.
Gia đình tôi đang rơi vào một tình huống rất khó xử, mỗi khi nghĩ đến tôi lại thấy đau lòng, thương mẹ vô cùng nhưng chưa biết phải làm sao. Ba tôi trước khi đến với mẹ từng có một người vợ. Hai người cưới hỏi đàng hoàng, có một người con chung. Sau đó ba và...
Đọc thêmNhà chồng bắt tôi về xin phép rồi mới được về quê chịu tang mẹ đẻ
Anh nói nhà anh gia phong nề nếp, phụ nữ lấy chồng là người nhà chồng, mọi việc phải xin phép người lớn.
Tôi và chồng kết hôn khoảng một năm. Tôi đang học chương trình thạc sĩ ở trường đại học tại thành phố nơi chúng tôi sinh sống. Cuộc sống của chúng tôi khá ổn định, ít khi xảy ra xung đột lớn.
Mẹ ruột tôi vừa mới mất tháng trước, một cú sốc lớn đối với tôi. Bà ra đi...
Đọc thêmTôi vội xả tang cha để cưới nhưng vẫn mất người mình yêu
Với tôi, xả tang cha để cưới là lời hứa, là cách tôi khẳng định tình yêu và mong muốn xây dựng gia đình cùng em.
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ kể lại câu chuyện này. Nhưng đôi lúc, khi lòng đã đủ lặng, người ta lại muốn viết ra – không phải để trách ai, mà để hiểu rõ hơn vì sao mình đã yêu, đã cố gắng và cuối cùng vẫn mất đi người từng là tất cả. Câu chuyện của tôi về một...
Đọc thêmVợ đòi bỏ đi nếu tôi kinh doanh vòng hoa tang
Tôi dự tính mở dịch vụ vòng hoa tang lễ (hoa khô) vì mọi mối quan hệ của tôi đều có và khả năng thành công cao.
Tôi 40 tuổi, vợ 35 tuổi. Trước tôi tốt nghiệp đại học sư phạm nhưng không xin được việc (do học ngành ít chỉ tiêu tuyển dụng). Sau đó, tôi làm photocopy cho cửa hàng tư nhân khoảng 10 năm. Đến cuối năm 2018, tôi mở cửa hàng photocopy in ấn riêng (chủ yếu là photo, in màu,...
Đọc thêm