Tôi bị rối loạn tâm thần nặng vì có nhà nội khắc nghiệt, bố mẹ nhu nhược
Nơi mà tôi sống bao trùm bởi sự thù ghét, khinh miệt giữa người với người.
Cách đây 10 năm, chị họ tôi làm điều dại dột nhưng được cứu kịp. 10 năm sau, tôi phải làm bản cam kết không tự kết thúc cuộc đời với bên tham vấn tâm lý. Em họ tôi phát điên, loạn thần lúc mới 13 tuổi, chị gái của em ấy phá thai lúc 14 tuổi. Tất cả những chuyện này xảy ra ở nơi được coi là gia giáo nhất, ngoan đạo nhất. Lý do? Ma quỷ? Không biết cách dạy dỗ? Tôi thì tin tất cả chuyện này là do đau khổ của con người.
Ông nội ghét mẹ tôi từ lúc mới về. Hai bác dâu, cô út cũng ghét mẹ tôi, đặt điều, nói xấu sau lưng vì mẹ tôi ở nơi khác đến, vì nghèo. Mẹ tôi đau khổ, tận cùng đau khổ. Hồi có bầu tôi, giữa tháng năm nóng như đổ lửa, bà phải ôm bụng bầu lội ruộng gặt lúa. Bà ngoại trách thì mẹ khóc và bảo không đi sẽ bị ông nội chửi rủa. Bên ngoại tôi bị bên nội coi thường, chửi bới cả ông bà ngoại tôi. Nhà nội đáng sợ, bố tôi yếu thế, 50 tuổi rồi mà bố vẫn bồn chồn, sợ hãi mỗi khi đối diện với ông nội. Tôi từng thấy cô út mắng, bố tôi chỉ biết cúi mặt gượng cười.
Nơi mà tôi sống bao trùm bởi sự thù ghét, khinh miệt giữa người với người. Tôi thấm nhuần tư tưởng căm ghét, sợ hãi nhà nội từ bé nên có lẽ vậy tôi bị bệnh tâm thần nặng, từ nhỏ nhiều lúc đã xây xẩm mặt mày suýt ngất, không thở, không cử động nổi vì sợ. Không dám đi ra khỏi nhà quá lâu vì sợ mẹ bị người ta làm hại.
Em họ tôi từng bảo sẽ phá đám cưới chị nhà bác cả, bỏ thuốc vào thức ăn hay gì đó, lúc đó nó mới hơn 10 tuổi. Ông nội cũng là người đau khổ nhiều, sinh ra thời điểm đất nước chìm trong khó khăn, ông cố là người nghiện rượu, bạo lực, lại là con trai trưởng sống ở nơi đầy khắc nghiệt về khuôn phép. Con dâu của ông, chẳng ai là không khổ, từ bác dâu cả thét ra lửa dám bật lại ông đến mẹ tôi, người con dâu út cắn răng, nuốt nước mắt để sống. Những đau khổ của người lớn chẳng biến đi đâu mà đổ thẳng xuống đầu chúng tôi, thế hệ sau. Vật vã, gào thét, chìm đắm vào rượu để quên đi thực tại, tìm đến cái chết để giải thoát. Chúng tôi, vẫn đang cố gắng để sống sót.
Tôi biết mọi người đọc đến đây sẽ khuyên tôi "hãy nghĩ đến mẹ để cố gắng..." nhưng tôi biết mình không có hy vọng gì đâu, mức độ rối loạn tâm thần của tôi nằm ngoài phạm vi có thể đo đếm được. Không dám ngẩng đầu lên nhìn vì đầu óc sẽ đau đớn dữ dội, lúc nào cũng cảm giác như mình là con thú non bị vứt vào giữa bầy chó săn, không dám thở, cử động vì sợ người ta phát hiện ra sự tồn tại của mình. Cơ thể thì bị hành hạ bởi những triệu chứng thể chất không từ ngữ nào đủ sức diễn tả.
Tôi chưa bao giờ có cảm giác kết nối với bất kỳ ai, nhắm mắt lại chỉ thấy một mình giữa bao la không gian trắng xóa. Tôi thậm chí khó khăn để gọi bà ấy là mẹ, vì tôi không có cảm giác kết nối đó. Bà ấy phải vật lộn để sống sót ở nơi này, anh em tôi hoàn toàn bị bỏ rơi về mặt tình cảm, nếu tôi nói đến giờ hai mấy năm chưa bao giờ cả nhà tôi ngồi ăn cơm nhìn mặt nhau cười, ai tin không? Đến giây phút này, tôi không thù ghét ai cả, tôi gật đầu chấp nhận số phận của mình. Tôi hiểu sâu bên trong mỗi người đều có nỗi khổ lớn, người này đổ cái khổ của mình xuống người khác thôi. Nó tạo thành vòng lặp luẩn quẩn. Tiếc rằng không có câu chuyện cổ tích nào xảy ra cả, chỉ có bi kịch chồng chất bi kịch.
Tôi đã định viết những dòng này rồi lại xóa bỏ nhưng tôi nghĩ mình nên viết ra và thế giới ngoài kia cần biết, để thay đổi, để không còn đứa trẻ nào phải sống như tôi từng. Tôi hy vọng mọi người sẽ ưu tiên hạnh phúc cá nhân vì nếu bản thân không hạnh phúc, điều mình có thể cho đi chỉ là đau khổ. Những ai sắp có con dâu xin hãy đối xử với cô ấy thật tốt, vì một người con dâu đau khổ sẽ tạo nên những đứa trẻ đầy đau đớn. Và cuối cùng, những ai sẽ hoặc đang làm phận dâu, nếu bản thân không được tôn trọng, được đối xử như một con người, xin hãy dũng cảm rời đi, đứa trẻ nằm trong vòng tay bạn chỉ mong thấy bạn cười, dù phải ăn muối lạc, phải ra đường ở, chỉ cần thấy mẹ mình cười.
Bình An 22/01/2026Tôi và bạn trai rất yêu nhau nhưng lại khắc khẩu, khắc tuổi
Gần nhau thì hay tranh luận và coi như có quan điểm cá nhân dù chuyện rất nhỏ nhưng xa lại nhớ nhau, muốn gặp.
Tôi và bạn trai quen nhau được một năm và tính đến chuyện hôn nhân lâu dài. Chúng tôi sống với nhau một năm, hai bên gia đình điều biết và ưng thuận. Sống với nhau, cả hai cũng có nhiều cãi vã, xích mích rồi lại hòa. Chúng tôi sống kiểu yêu thương nhau cũng có, cãi nhau cũng có...
Đọc thêmMệt mỏi khi gánh vác gia đình thay người chồng nhu nhược
Câu hỏi lớn nhất trong tôi lúc này là: "Liệu mình có thể tiếp tục kiên cường và yêu thương anh, dù cho bao nhiêu nỗi đau vẫn còn đó"?
Tôi 33 tuổi, chồng 35, con gái đầu lòng 6 tuổi, con trai nhỏ 3 tháng. Cuộc sống hiện tại của tôi như ở giữa ngã ba đường, lòng muốn buông bỏ nhưng lại không thể. Tôi tự hỏi, liệu có đáng để mình dứt bỏ chồng, để con cái phải lớn lên thiếu vắng...
Đọc thêmTôi khiến bố chồng cai được rượu, mẹ chồng bới lời cay nghiệt
Tôi đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc: nước mắt có, tủi hờn có, nhưng cũng đầy ắp những khoảnh khắc ấm áp và hạnh phúc.
Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo, nơi tình yêu thương, sự dạy dỗ và những giá trị truyền thống được vun đắp từ nhỏ. Cuộc sống của tôi trước khi kết hôn luôn bình yên, ấm áp trong vòng tay bố mẹ. Tôi lớn lên với sự che chở, yêu thương và một niềm tin...
Đọc thêmNuôi dạy con như nào khi chồng hà khắc còn tôi quá yêu chúng
Tôi ám ảnh với hình ảnh con chui vào một xó, bị dồn tới chân tường và kêu lên khi bố chúng tức giận, dùng đòn roi.
Tôi có chồng và ba con, rất yêu gia đình của mình và lấy đó làm ý nghĩa cuộc sống hiện tại của mình. Tôi đi làm công ty, vị trí cao, mức thu nhập tốt. Chồng tôi ở nhà trông con, từ khi sinh bé thứ nhất tới hiện tại là bé thứ ba rồi. Khẳng định một điều là: Nếu...
Đọc thêmGần 30 tuổi với nhiều nhược điểm, tôi phải sống sao?
Tôi kém sắc lại không thông minh, không khéo léo, tiếp thu mọi thứ đều chậm dù được nhận xét chăm chỉ.
Tôi là cô gái chậm chạp, bởi vậy gần 30 tuổi vẫn chưa kết hôn, làm công nhân nhưng liên tục nghỉ việc. Đơn giản như một công việc mà con nhà nông năm nào cũng làm nhưng tôi vẫn chậm. Trình độ có hạn nên ngoài xin làm công nhân, tôi không biết làm gì. Rồi vì chậm nên tôi làm...
Đọc thêm