Home
Menu

Hụt hẫng khi biết mình và con trở thành gánh nặng cho chồng

Nên buông tay để anh đi tìm giấc mơ của mình, hay cố gắng hàn gắn khi sự tôn trọng đã sứt mẻ hoàn toàn?
Tôi viết những dòng này trong một tâm trạng vô cùng xáo trộn. Tôi 35 tuổi, chồng 37 tuổi, có 4 năm gắn bó. Trước khi anh đi Nhật, chính anh là người chủ động đề nghị đăng ký kết hôn để chúng tôi chính thức thành vợ chồng. Anh là người đàn ông văn minh, rất tốt và yêu thương con riêng của tôi như con ruột. Thời gian sống chung tại TP HCM, chúng tôi khá hạnh phúc với tổng thu nhập ròng khoảng 50 triệu đồng/tháng. Anh lo tiền thuê nhà 10 triệu đồng, tôi lo toàn bộ chi phí sinh hoạt cho gia đình. Ngày đi Nhật, anh quyết định một mình, chỉ thông báo khi sự việc đã rồi và hai tháng sau anh bay.
Khi anh sang Nhật, dù tỷ giá đồng Yên sụt giảm, anh vẫn chu đáo lo chi phí đi lại hàng năm để hai mẹ con sang thăm anh. Anh cũng chủ động cho tôi tiền mổ mắt và học bằng lái xe. Suốt 3 năm qua, anh cũng để dành được 800 triệu đồng. Hiểu sự vất vả của chồng nên tôi chưa từng đòi hỏi anh chu cấp. Chúng tôi duy trì nguyên tắc "tiền ai nấy lo", một mình tôi tự xoay xở nuôi con và trang trải mọi thứ ở Việt Nam. Ngay cả khi sảy thai hai lần hay gặp tai nạn phải nhập viện phẫu thuật, tôi cũng tự lo liệu viện phí mà không dám xin anh, sợ anh phương xa lo lắng. Với tôi, một người mất hết cha mẹ, không có anh chị em ruột thịt, anh và con chính là những người thân, là chỗ dựa duy nhất tôi có trên đời. Thương anh, tôi còn chủ động kiếm thêm thu nhập cho anh trai anh, nhưng anh lại phủ nhận vì cho rằng anh không được lợi gì từ việc này.
Mâu thuẫn âm ỉ từ một năm trước liên quan đến chuyện đất đai. Sau khi góp tiền 50/50 mua chung miếng đất thứ nhất, tôi đã tự ý vay mượn mua thêm mảnh thứ hai mà không hỏi ý kiến anh. Tôi đã xin lỗi và anh thống nhất bỏ qua, nhưng sự việc này có lẽ đã làm anh mất lòng tin. Gần đây, khi có người hỏi mua đất, tôi bàn với anh bán lô đất chung để dồn tiền trả nợ ngân hàng cho lô thứ hai, phần còn dư dành làm kinh phí đi Australia cho cả hai. Thế nhưng anh kiên quyết không đồng ý. Anh muốn chia đôi tiền ngay lập tức vì quan niệm lô thứ hai tôi tự mua thì tự chịu. Tôi cũng không dám đòi hỏi gì thêm.
Áp lực công việc và định hướng thay đổi liên tục của anh khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Dù giấy tờ định cư tại Nhật của hai mẹ con đã hoàn tất, anh lại bất ngờ thay đổi ý định, muốn chuyển hướng sang Australia. Anh dồn toàn lực cho kế hoạch định cư tại Australia vào cuối năm 2026, yêu cầu tôi phải đóng góp 200 triệu đồng và đạt chứng chỉ tiếng Anh để đi cùng, nếu không anh sẽ đi một mình. Vì sòng phẳng tài chính, tôi ăn ngoài, mua ổ bánh mì hay ly cà phê cũng phải cân nhắc. Thấy anh quá áp lực, tôi khuyên anh về Việt Nam đoàn tụ, nhưng anh ra điều kiện tôi phải lo cho anh chỗ ở (thuê nhà 10 triệu đồng và điện nước 2 triệu đồng/tháng) trong lúc anh chưa có việc làm.
Hiện tại, tôi sắp thất nghiệp, thu nhập về tay 20 triệu đồng, hàng tháng trả lãi 5 triệu đồng và nuôi con. Khi biết tin tôi sắp mất việc, anh trách móc tôi không thể làm "back-up" cho anh, dù sau đó vẫn âm thầm chuyển về cho tôi 40 triệu đồng. Đỉnh điểm là khi tôi đi ăn vặt cùng một người em trai chung nhà 20 phút (chúng tôi chia phòng trong chung cư để tiết kiệm chi phí), tôi đã chủ động báo trước, chụp hình gửi anh và về là gọi video ngay, anh lại quy chụp tôi ngoại tình. Anh không cho tôi giải thích, thậm chí gọi điện về cho mẹ chồng và nói với con nhỏ rằng tôi phản bội. Trong cơn uất ức vì bị xúc phạm danh dự, như giọt nước tràn ly sau nhiều tháng ròng căng thẳng, tôi gọi điện nói chuyện ly hôn với mẹ anh. Ngay lập tức, anh đòi lại số tiền 40 triệu đồng đã cho trước đó.
Bốn năm qua, mỗi lần vợ chồng giận nhau, anh chưa bao giờ chịu xuống nước, tôi luôn là người xin lỗi trước. Lần này, khi chạm đến lòng tự trọng và sự tính toán của anh trở nên quá lạnh lùng, tôi thấy mình không còn sức để bao dung. Hiện tại, tôi chặn liên lạc để tập trung tìm việc và phỏng vấn, vì mỗi lần nhận tin nhắn của anh là tôi lại khóc, làm xáo trộn hoàn toàn lịch học tập.
Tôi hụt hẫng khi nhận ra trong giấc mơ của người mà mình coi là "người thân duy nhất", mẹ con tôi lại trở thành gánh nặng tài chính thay vì là những người đồng hành. Tôi nên buông tay để anh đi tìm giấc mơ của mình, hay cố gắng hàn gắn khi sự tôn trọng đã sứt mẻ hoàn toàn? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.
Quỳnh Hoa 15/04/2026

Sợ trở thành gánh nặng cho bạn trai nhưng không thể rời xa anh

Tôi có nguy cơ bị suy tuyến cận giáp, khiến cơ thể dễ bị hạ canxi; nếu kéo dài, có thể tôi sẽ phải dùng thuốc suốt đời.
Tôi và anh quen nhau đến nay được 7 tháng, cùng quê. Lúc đầu, chúng tôi nói chuyện qua Facebook được vài ngày thì tôi phải vào Đà Nẵng phẫu thuật bướu cổ. Khi nhập viện, cổ tôi rất đau, người mệt, không thể trả lời tin nhắn. Ba ngày không thấy tôi phản hồi,... Đọc thêm

Hụt hẫng khi biết bạn trai cũ có người yêu

Tôi không biết gọi tên cảm xúc trong lòng mình là gì, chỉ thấy tim đau nhói, trống rỗng và hụt hẫng đến khó tin.
Tôi chia tay mối quan hệ kéo dài gần 8 năm, đến nay cũng 9 tháng. Khi quyết định dừng lại, tôi không buồn nhiều như mình nghĩ. Có lẽ vì tình cảm đã cạn dần từ trước đó, những lần cố gắng níu giữ chỉ là thói quen hơn là yêu. Ngày rời đi, tôi thấy nhẹ nhõm nhiều hơn... Đọc thêm

Hụt hẫng khi biết vợ từng làm việc trong quán karaoke có tay vịn

Tôi không hỏi sâu thêm về công việc trong quá khứ của vợ, cũng không hề có ý định ly hôn nhưng vẫn chưa thể bình thản.
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại rơi vào trạng thái ngỡ ngàng và hoang mang như vậy, dù đã kết hôn và có với nhau một gia đình tương đối yên ổn. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, tìm hiểu gần một năm thì cưới. Vợ tôi hiền, chăm chỉ, biết vun vén gia đình. Từ... Đọc thêm

Hụt hẫng sau khi lặn lội đường xa dự đám cưới bạn thân

Có lẽ sau hai đám cưới này, tôi sẽ bớt nhiệt tình đi đám cưới bạn hơn, bận thì thôi không dự.
Tôi có một nhóm bạn thân từ hồi đại học gồm năm người, đa số các bạn đều lập nghiệp trong Sài Gòn, chỉ mình tôi về quê làm. Tôi trải qua cảm giác không vui sau khi đi đám cưới hai người bạn trong nhóm.
Đám cưới của bạn đầu tiên lấy chồng, tôi rất vui và háo hức nên xin nghỉ... Đọc thêm

Hụt hẫng khi bạn gái không thích nấu ăn

Thường về đến nhà là cô ấy tắm giặt, nằm nghỉ ngơi, sắp xếp đồ đạc, đến giờ thì gọi đồ hoặc ra ngoài ăn.
Tôi 30 tuổi, bạn gái kém hai tuổi, làm ở tập đoàn nước ngoài. Cô ấy thông minh, nhanh nhẹn, nói chuyện rõ ràng, dứt khoát, trong công việc thì tháo vát vô cùng. Tôi yêu tính cách ấy của cô ấy, cảm giác rất đáng tin cậy và tự hào khi đi bên cạnh. Thêm nữa, cô ấy sống... Đọc thêm