Home
Menu

Chồng nhậu say vẫn cố lái xe đưa con về

Có lần anh uống say khướt vẫn lái xe đưa con về, về đến nhà không thay nổi bộ quần áo, lên giường ngủ ngay lập tức.
Tôi là tác giả của bài viết "Gồng gánh cả gia đình vẫn không khiến chồng thay đổi tính xấu". Sau hơn một năm, tôi xin kể tiếp câu chuyện của gia đình mình và nhờ quý độc giả tư vấn giúp.
Tôi đã đưa bài viết cho chồng đọc, sau đó anh có thay đổi, đi nhậu ít hơn và đa số đều đúng giờ. Tháng này là 8 buổi, trong đó có 2 buổi uống nhà bố mẹ, 2 buổi mời bạn về nhà và 4 buổi nhậu bên ngoài đến 22h về. Nếu tôi cho rằng 8 buổi vẫn nhiều, chồng bảo sẽ không sang bố mẹ nữa thế là được. Đối với anh, bạn bè là nhất. Chúng tôi đã thuê giúp việc nên không còn cãi nhau những việc lặt vặt, làm việc nhà nữa.
Nhưng quan điểm của chúng tôi vẫn luôn trái ngược nhau. Chồng cho rằng tôi lúc nào cũng chỉ lo tiền. Tôi thì cho rằng chồng không tôn trọng vợ và hay nhậu nhẹt bạn bè, lại còn hút thuốc lào. Đúng vậy, tôi đi làm kiếm tiền, gom góp cũng để trả nợ. Năm vừa rồi do học sinh học thêm đông hơn nên tôi kiếm được 70 triệu một tháng nhưng tất cả tiền của tôi đều lo cho gia đình, tôi không ăn uống bạn bè (mấy tháng một lần), không tiêu hoang. Chồng kiếm ngang tôi nhưng tiêu hoang hơn, mỗi lần nhậu phải thuê taxi đưa đón, hay mời bạn đến nhà cũng hết tiền triệu.
Mỗi tháng chồng chuyển lương cho tôi như kiểu ban ơn vậy, suốt ngày kể công. Tôi phải ngoan, không được thái độ về việc anh ăn nhậu thì anh mới chuyển, hoặc là phải hỏi chứ không tự giác chuyển. Ủa, chuyển là để trả nợ chứ có phải cho riêng tôi đâu, đây là trách nhiệm của cả hai vợ chồng mà. Chồng cứ nghĩ tiền của anh là to còn tiền tôi đi làm, gom góp trả nợ thì chồng không coi ra gì. Trước khi cưới, anh cho tôi xem tin nhắn lương mỗi tháng hơn 40 triệu nhưng anh tiêu hoang nên đến khi lấy tôi là không có đồng nào. Tôi quan niệm ai có khả năng giữ tiền thì người đó là tay hòm chìa khóa, nếu chồng giữ tiền tốt, tôi sẵn sàng chuyển lương hàng tháng cho chồng.
Chúng tôi lấy nhau hơn 5 năm, từ hai bàn tay trắng đến nay đã có nhà đất, xe ôtô, hai con đủ nếp tẻ, trả hết nợ ngân hàng và có dư một tỷ gửi tiết kiệm. Nếu tôi không chắt chiu, gom góp chắc gì chúng tôi đã có ngày hôm nay? Tôi thấy mình khá vất vả, đi làm đến tận lúc đẻ và sinh xong một tháng đã đi làm lại rồi. Tôi bán thuốc, bán quần áo, dạy thêm... nói chung tôi không ngại việc, miễn kiếm ra tiền chính đáng. Sinh hai con, tôi đều phải ở nhà thuê nên rất mong nhanh có nhà để các con có chỗ ở ổn định. Tuy nhiên chồng vẫn không trân trọng, không biết thương vợ.
Đỉnh điểm là hôm thứ Tư, chồng bảo rủ bạn đến nhà ăn uống cổ vũ chung kết World Cup. Tôi đã bảo là ra ngoài ăn, không mời về nhà đâu, ảnh hưởng đến cả nhà. Đến ngày thứ Bảy, Chủ nhật, hai ngày tôi dạy 9 ca, rất mệt. Hôm thứ Bảy, tôi nhắn tin bảo chồng là em mệt quá, mai cả nhà đi ăn rồi cho con đi mua quần áo. Hôm sau vào chiều Chủ nhật, trước khi đi làm, tôi nhắc lại, nói trực tiếp với anh như vậy. Vậy mà đến tối anh không hề nhớ gì, không hề đi ăn, cũng không định cho con đi mua quần áo nhưng lại nhớ đi mua gà, lòng, xương, bánh đa... tất cả đồ nhậu để rủ hàng xóm, anh em (khoảng 8 người) đến nhà xem trận chung kết World Cup lúc 4h sáng.
Tôi rất mệt và mai còn phải dậy sớm lúc 6h để đi tập huấn nên bảo anh sang nhà khác hay ra quán ngồi ăn để không ảnh hưởng đến cả nhà. Tôi nói vậy thôi nhưng nếu chồng nhất quyết thì tôi vẫn để chồng ăn với mọi người vì đã mua đồ rồi. Chồng bảo "nhà chỉ có một chủ thôi", tức là anh làm chủ và tôi phải nghe theo anh. Sau đó chồng hủy kèo với mọi người và cho con về quê ngay trong tối để ăn nhậu và xem bóng đá với bạn ở quê. Tôi bảo thôi mua đồ rồi thì ăn ở đây đi nhưng chồng không nghe. 21h mới ở đây về, tôi không muốn cho con về, sợ đi đường tối nguy hiểm nhưng chồng nằng nặc đòi cho con đi cùng, đến hơn 12h đêm mới về đến nhà, hôm sau lại đi luôn. Từ đó đến nay vợ chồng tôi giận dỗi không ai nói với ai câu nào, ai cũng cho là mình đúng.
Nhìn chung, chúng tôi đều đi làm vất vả. Chồng ngoài lúc nhậu nhẹt cũng là người chịu khó, thương con. Nhưng tôi đích thị là con người của gia đình, những lúc dạy con học bài, dạy con nấu ăn là tôi thấy vui rồi, còn niềm vui của chồng tôi nằm ở ăn nhậu cùng bạn bè. Tối đến anh gần như không dạy con học, anh cho rằng vợ là giáo viên nên phải dạy con học. Chúng tôi khác nhau quan điểm sống. Đối với bố mẹ chồng, chồng là người hay nhậu nhẹt bạn bè, mấy lần uống rượu vẫn còn lái xe rất nguy hiểm, vợ và bố mẹ bảo đều không nghe. Có lần uống say khướt vẫn lái xe đưa con về, về đến nhà không thay nổi bộ quần áo, lên giường ngủ ngay lập tức, tôi nói thế nào cũng không nghe, cho rằng có gì bảo hiểm lo, vợ con không phải lo.
Tôi thật sự không thể hiểu nổi, một người có trình độ tại sao nhân sinh quan lại khác người như vậy? Cho dù cả nhà nói anh sai nhưng anh vẫn luôn cho là mình đúng. Vậy nên bài trước anh đăng, đa số độc giả đều "ném gạch đá" đấy. Tôi phải làm sao đây? Xin độc giả hãy để lại lời khuyên cho cả tôi và chồng tôi, để chúng tôi cùng nhìn lại bản thân. Xin trân trọng cảm ơn.Quỳnh Hoa 29/07/2026

Nhậu say rồi đánh vợ, tôi sợ sẽ mất cô ấy

Tôi rất yêu vợ, luôn muốn vợ vui nhưng bản tính ham vui, không kiểm soát hành vi đã khiến cô ấy bỏ nhà đi.
Tôi là nam, 28 tuổi, vợ 26 tuổi, cả hai đều ở tỉnh lên Hà Nội lập nghiệp. Tôi tốt nghiệp một trường top ở Hà Nội, vợ cũng vậy, giờ làm cùng công ty. Thu nhập của tôi không đều, mỗi tháng 50 đến 100 triệu đồng, vợ thu nhập khoảng 20 triệu đồng mỗi tháng. Nhìn qua, vợ... Đọc thêm

Anh chỉ bàn chuyện tương lai khi say, tỉnh rượu lại 'bơ' tôi

Chuyện tương lai và hứa hẹn anh chỉ nói khi đã uống rượu; lúc tỉnh táo tôi hỏi anh chỉ tỉnh bơ.
Tôi 24 tuổi, công việc với mức lương ổn định sau khi chuyển việc một lần. Từ nhỏ, tôi là cô gái luôn nhận được sự yêu thương, chăm sóc tốt từ gia đình. Vì vậy, tôi sống có ý thức, trách nhiệm với bản thân và gia đình. Về ngoại hình, tôi thấy mình không quá nổi bật, cao 1m62,... Đọc thêm

Vợ như người thủy thủ say mềm lái con thuyền mục

Tôi như thuyền ra khơi nhưng có neo và hải đăng làm đích; vợ ngày càng mất phương hướng, kiểu ra khơi không có la bàn hay ống nhòm.
Vợ chồng tôi lấy nhau 11 năm, yêu nhau 14 năm. Chuyện vợ chồng viên mãn, vợ thỏa mãn và tôi luôn chủ động dẫn dắt, vợ không phải làm gì. Vợ đến với tôi sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ, chúng tôi đều có chút lỗi lầm nào đó không định lượng được. Khi... Đọc thêm

Hạnh phúc nhất thế gian nhưng tôi vẫn say nắng anh công nhân

Vợ người kia biết chuyện, gửi những tin nhắn hẹn hò rồi những lần đi nhà nghỉ của chồng mình cho chồng tôi.
Tôi viết những dòng này trong tâm trạng rất tệ. Tôi lấy anh, người chồng thứ hai sau một lần đổ vỡ và có một con trai, anh vẫn là trai tân. Trong 10 năm hôn nhân sau đó, có thể nói tôi là người hạnh phúc nhất thế gian.
Nhà cửa, xe cộ đều từ hai vợ chồng làm nên, anh có... Đọc thêm

Mỗi lần say, tôi lại nhớ việc vợ ngủ nhờ phòng trọ của người đàn ông lạ

Mỗi lần say, nhớ đến chuyện đó, tôi lại đánh vợ, lần này vợ bỏ đi 5 ngày rồi.
Tôi và em cưới nhau 5 năm rồi, rất yêu thương và cực kỳ hợp nhau. Tính tôi không cờ bạc gái gú, rượu chè chỉ khi nào có vợ tôi mới uống. Đến khi tôi uống quá nhiều lại mất kiểm soát hành vi và dùng vũ lực với vợ đôi ba lần, em đều bỏ qua. Đỉnh điểm là lần này chúng tôi uống rất say, tôi... Đọc thêm