Home
Menu

10 năm trôi qua vẫn không thể quên một người

Tôi muốn trải lòng với những người xa lạ về câu chuyện giữ suốt 10 năm, mong một phép màu nào đó để anh đọc được những dòng này.
"Màu nắng hay là màu mắt em. Mùa thu mưa bay cho tay mềm". Giữa những ngày thu tháng 9 ở Huế, trời se lạnh và thỉnh thoảng có những cơn mưa rào, tôi lại nhớ về những cơn mưa Sài Gòn, nhớ những kỷ niệm đã đi cùng mình suốt 10 năm qua. Tôi nghĩ đã đến lúc mình nên một lần viết ra câu chuyện này. Khi viết bức thư này, tôi từng mong người tôi viết về sẽ một lần đọc được, thế nhưng mọi chuyện vẫn là duyên số. Tôi chỉ muốn trải lòng với những người xa lạ về một câu chuyện đã giữ trong lòng suốt 10 năm, cũng mong có một phép màu nào đó để anh vô tình đọc được những dòng này. Có một điều mà tôi thật sự không hiểu được ở bản thân mình, đó là đã 10 năm rồi, tôi vẫn không quên được người "hàng xóm" từng nghĩ chỉ biết qua mạng.
Những ngày đầu gặp anh ở lớp tiếng Anh của quỹ học bổng, thật sự tôi chẳng có chút ấn tượng tốt nào. Tôi không hiểu tại sao ngày đầu tiên đi học lại có một anh cứ lén lén lút lút chụp ảnh cả lớp phía sau ô cửa. Tôi cũng không hiểu có cần phải chụp nhiều đến thế không, mà càng khó chịu hơn khi thấy ống kính cứ hướng về phía mình. Sau đó tôi mới biết anh là trợ giảng của lớp, nhưng lại thường xuyên không thấy anh đến, chắc lúc ấy anh bận đi làm.
Trong một buổi ngoại khóa của lớp, chẳng hiểu sao lúc lên xe tôi lại ngồi cạnh anh. Anh quay xuống hỏi chuyện và nhìn thẳng vào mắt tôi suốt lúc nói chuyện. Tôi cũng nhìn lại, kiểu như muốn xem anh có thôi nhìn mình như thế nữa không. Đang nói chuyện thì anh quay mặt đi, rồi tôi thấy anh cười mỉm, kiểu hơi ngại ngùng. Sau đó, lúc mọi người đàn hát trên xe, tôi lại phát hiện anh đánh đàn rất hay, điêu luyện. Đấy là những ấn tượng đầu tiên của tôi về anh, hoàn toàn lãng xẹt luôn.
Rồi một ngày anh đăng bài viết về việc thường xuyên đi cà phê một mình, hôm đó còn có một chú mèo nhỏ ngồi cùng. Anh chia sẻ rằng sẽ khó có được một tình yêu trọn vẹn với ai đó vào thời điểm sự nghiệp chỉ mới bắt đầu. Tôi thấy đồng cảm với những điều anh viết nên thả like trên Facebook. Vậy mà thật lạ, sau đó anh lại hủy kết bạn với tôi. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn không hiểu động lực đâu ra để mình tiếp tục theo dõi một người đã không còn là bạn bè trên mạng nữa, rồi để đến 10 năm sau lại ngồi viết những dòng này. Thế nhưng có những thứ cứ đến một cách tự nhiên như vậy.
Tôi cảm động trước sự cố gắng của anh trên hành trình làm nghề. Theo dõi chặng đường ấy trong một khoảng thời gian dài, tôi không chỉ học hỏi được qua những công trình anh làm mà còn thấy đồng cảm với nhiều điều anh chia sẻ trên mạng xã hội. Hơn nữa, nếu không có những sở thích khá giống nhau, chắc tôi cũng chẳng theo dõi anh lâu đến vậy. Có những ngày mới ra trường đi làm, tôi lại tình cờ thấy một chiếc xe giống xe của anh thường xuyên đi qua khu phố mình ở. Mãi sau này tôi mới biết đó thật sự là anh. "Sài Gòn mưa trưa nắng sớm", tìm đâu thấy nữa những góc phố quen, những người bạn thân đã cùng mình trải qua bao nhiêu kỷ niệm. Cũng chẳng còn cái cảm giác bắt gặp một chiếc xe quen thuộc trên đường, rồi vừa sợ vừa có một chút hy vọng mơ hồ rằng biết đâu người ấy cũng cố tình muốn nhìn thấy mình.
Tôi nghĩ cuộc đời là tổ hợp của rất nhiều cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên. Vậy mà không hiểu sao, xác suất tình cờ thấy anh hay gặp những người bạn quen với anh lại có nhiều sự trùng hợp đến vậy. Có lẽ có những chuyện trên đời chỉ có thể giải thích được bằng chữ duyên. Tôi luôn tin vào tình yêu chân thật, xuất phát từ trái tim, từ sự rung động và những cảm xúc đến một cách tự nhiên nhất. Tôi nghĩ sống trên đời này cần lý trí để xử lý rất nhiều thứ.
Rồi sau tất cả, người ta thường chọn làm những điều xuất phát từ trái tim, không chỉ trong tình yêu mà cả trong công việc. Nói thì đơn giản, nhưng để làm được nhiều khi rất khó, có lúc còn phải chấp nhận cả sự đánh đổi. Vì thế, tôi luôn ngưỡng mộ những cặp đôi có câu chuyện tình thật đẹp, cùng nhau trải qua nhiều trắc trở nhưng vẫn chọn ở bên nhau, cùng nhìn về một hướng. Ngoài kia, nhiều người chọn kết hôn nhưng chưa hẳn vì tình cảm xuất phát từ trái tim. Bởi vậy, tôi nghĩ để có thể sống thật với bản thân, với những điều mình thật sự mong muốn, cần rất nhiều dũng khí. Bây giờ tôi và anh đã cách nhau gần 1.000 km.
Lúc tôi về đây cũng là khi Covid ở Sài Gòn vừa kết thúc, còn nhớ thời điểm đó khi cách ly mấy tháng trời trong phòng trọ nhỏ, tôi đã được an ủi phần nào khi có một người thường gọi điện và động viên. Về sống gần ba mẹ cũng là điều tôi đã ấp ủ từ lâu. Thế nên tôi rời Sài Gòn, rời xa những người bạn thân, xa những kỷ niệm và cả những ký ức mơ hồ về anh. Tôi từng cảm động trước hoàn cảnh của người ấy, một người mồ côi và tuổi thơ từng sống "đầu đường xó chợ" đúng nghĩa đen. Ngay từ đầu khi thật sự quen nhau, tôi đã linh tính rằng hai người không phù hợp để đi cùng nhau và rồi sẽ chia tay.
Cuối cùng chuyện đó cũng xảy ra. Bây giờ mọi chuyện đã qua lâu, tôi cũng không còn để tâm nữa. Vì suy cho cùng, bao nhiêu lời nói hay ho cũng làm sao bằng một hành động tử tế và chân thành. Với tôi bây giờ, tình yêu giống như một chuyến tàu đến muộn. Tôi vẫn kiên nhẫn đợi nó đến, đợi khi cả hai đã cẩn thận thu xếp hành lý cảm xúc của mình, mang theo một tình cảm đủ ấm áp, chân thành và bao dung cho nhau, đủ rộng lòng để ôm ấp cả những khuyết điểm ngốc nghếch nhất của nhau.
Bức thư này có thể sẽ mãi không có hồi âm, cũng chẳng có một chút duyên nào giữa tôi và anh, hoặc mọi chuyện từ đầu đến cuối đều chỉ là những điều tôi tự tưởng tượng mà thôi. Thế nhưng tôi biết thứ tình cảm 10 năm của mình là một điều có thật. Đôi khi, theo dõi một ai đó từ xa để mình thấy cuộc đời đẹp hơn, đáng yêu hơn thì cũng nên một lần viết ra. Nếu anh có đọc được và cũng chỉ muốn vô tình lướt qua, tôi vẫn mong anh sẽ sống thật hạnh phúc. Một ngày nào đó, anh sẽ gặp được người con gái mình thật lòng yêu thương nhé. Còn tôi, vẫn chờ chuyến tàu của riêng mình.Hoài Ngọc 20/09/2026

Vài năm trôi qua, chồng của một cô gái vẫn chưa buông tha tôi

Vừa rồi tôi cưới vợ lại có người gọi tới làm phiền, bảo là chồng của bạn gái kia, vẫn tức tôi, biết tôi lấy vợ nên sẽ chọc phá.
Tôi 40 tuổi, năm 2023 từng làm việc xa nhà ở nước ngoài, thời điểm đó tôi chưa có vợ con và chưa có người yêu. Lúc đó tôi làm tổ trưởng cho một nhà máy sản xuất, gặp một bạn nữ cùng quê Việt Nam nên nói chuyện qua lại. Chúng tôi chỉ chào hỏi... Đọc thêm

Tránh làm phiền vợ, tôi tự xử khi ham muốn trỗi dậy

Tôi đang cố gắng dùng lý trí để kiểm soát bản năng, nhưng nhiều khi nghĩ lại, thấy mình thật biến thái.
Tôi 29 tuổi, đã có vợ con. Vợ lớn hơn tôi năm tuổi. Trước khi yêu vợ, tôi đã có hành vi thủ dâm, tự thỏa mãn. Tôi là người nhạy cảm về vấn đề sinh lý. Mười năm nay, tôi vẫn lén lút thực hiện việc này mỗi khi cảm thấy khó chịu. Tôi tôn trọng vợ và chưa một lần có lỗi... Đọc thêm

Trải qua nhiều cuộc tình trong 2 năm, tôi vẫn không quên được người cũ

Tôi dùng sự quan tâm của người khác để vá những khoảng trống bên trong mình, rồi khi cái mới mẻ trôi qua, tôi lại rời đi.
Mối tình đầu của tôi kéo dài bốn năm. Khi chia tay, tôi nghĩ mọi thứ rồi sẽ qua nhanh thôi. Vậy mà đến nay đã gần hai năm, tôi mới nhận ra có những thứ không mất đi như mình tưởng. Thời gian trôi qua, tôi thay đổi, cô ấy chắc chắn cũng đã khác. Cuộc sống cuốn... Đọc thêm

Từng yêu ba tháng mà 14 năm chưa thể quên anh

Tôi hiểu phải buông bỏ quá khứ, sống tốt với người hiện tại, đấu tranh nội tâm rất mệt mỏi nhưng chưa thể quên người cũ được.
Gần 14 năm tại sao tôi vẫn chưa quên được bạn trai cũ? Chỉ bên nhau đúng ba tháng mà đến nay gần 14 năm tôi vẫn nhớ như in từng ánh mắt, nụ cười, giọng nói, kỷ niệm bên anh. Anh hơn tôi năm tuổi, đi du học về, sinh trưởng trong gia đình có đạo đức... Đọc thêm

15 năm chưa thể quên bạn gái cũ

Nhiều khi, bạn bè nhắc lại chuyện cũ, tôi chỉ cười nói: "Kệ đi"; trong lòng tôi chẳng biết mình sẽ kệ đến bao giờ.
Ngoài trời đang mưa, cơn mưa rào như trút xuống không ngớt, cũng giống như tâm trạng của tôi lúc này. Hôm nay là ngày người yêu cũ của tôi đi lấy chồng. Đúng, người yêu cũ, nhưng sao nghe vẫn xót xa. Chúng tôi chia tay nhau đã 15 năm, thời gian trôi qua dài đến thế mà sao... Đọc thêm