Home
Menu

Bên anh những lúc hoạn nạn, tôi vẫn chọn rời đi trước ngày hẹn cưới

Tôi trả lại lời hẹn ước trăm năm cho mây trời ở miền Trung, giữ lại lòng tự trọng và tương lai rực rỡ đang chờ tại Sài Gòn.
"Tôi từng bay từ Sài Gòn về quê đồng hành cùng anh từ hai bàn tay trắng sau biến cố gia đình lớn. Nhưng khi trang trại dần ổn định, sự vô tâm và những lời hứa suông của anh đã khiến tôi chọn cách rời đi trong sự kiêu hãnh ngay trước thềm hẹn ước trăm năm". Hôm nay, chỉ còn 10 ngày nữa là đến mốc 5/8 âm lịch, ngày mãn tang hai năm của mẹ anh, cũng là ngày lời hẹn ước đám cưới của chúng tôi năm xưa đến hạn. Thế nhưng tôi của hiện tại đang ngồi ở Sài Gòn, cân nặng đã tăng trở lại, tâm trí hoàn toàn nhẹ nhõm và biết mình đã đúng khi chọn rời đi trong sự kiêu hãnh.
Chúng tôi quen nhau qua mạng xã hội tại TP HCM vào ngày 11/11/2023. Anh quê Bình Định, còn tôi ở Quảng Ngãi. Khi gặp trực tiếp, tôi chỉ mới quý mến chứ chưa yêu. Anh vốn thật thà, ít nói và lạnh lùng, kỳ lạ là khi ở cạnh tôi, anh lại nói rất nhiều. Anh dùng sự chân thành đó để đồng hành cùng tôi suốt 10 ngày liên tiếp, trước khi bất ngờ báo tin phải đi xuất khẩu lao động Đài Loan hai năm theo hợp đồng. Không muốn rơi vào một cuộc tình yêu xa mập mờ, tôi đưa ra thử thách: hoàn toàn giữ im lặng trong 45 ngày. Anh đã rụt rè xin giảm xuống còn 44 ngày, vì ngày thứ 45 chính là Valentine 14/02/2024. Quy ước là trong 44 ngày ấy, mỗi người sẽ tự viết nhật ký để dành tặng đối phương.
Ngày anh bay sang Đài Loan 30/12/2023, tôi ra sân bay tiễn anh và đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng tôi được gặp mẹ anh. Trong suốt 44 ngày đếm ngược, dù ngưng liên lạc, anh vẫn âm thầm chuyển khoản cho tôi kèm lời nhắn bằng ký hiệu số tình yêu: "530" (Anh nhớ em), "1314" (Trọn đời trọn kiếp). Ngày Valentine đến, chúng tôi vỡ òa kết nối lại, nói chuyện suốt đêm qua những trang nhật ký ngập tràn chân thành. Tôi chính thức nhận lời làm bạn gái anh.
Suốt 8 tháng yêu xa Sài Gòn và Đài Loan, đó là khoảng thời gian đẹp nhất. Anh nâng niu tôi từng chút, nhờ người thân mua hoa, quà tặng tôi. Khi biết tôi chuẩn bị mua xe trả góp, anh tha thiết xin gánh khoản tiền trả trước 10 triệu đồng và trả góp mỗi tháng 2,6 triệu đồng vì "chưa tặng quà người con gái nào", thậm chí còn năn nỉ: "Lỡ sau này hai đứa không thành thì em có thể bán xe chia lại cho anh hihi". Sự đáng yêu, chăm chỉ và có chí tiến thủ của anh khiến tôi yêu anh sâu sắc. Tháng 10/2024, biến cố tàn nhẫn ập xuống gia đình anh ở quê: mẹ mất đột ngột, bố vướng vòng lao lý. Anh suy sụp hoàn toàn, bỏ việc bay gấp về nước.
Ngày anh đáp xuống Tân Sơn Nhất, tôi đứng đó chờ anh. Nhìn thấy tôi, anh ôm chặt nghẹn ngào: "Cảm ơn vì còn có em đồng hành lúc này". Tôi tiễn anh ra chuyến xe muộn vượt hơn 600 km về lại Bình Định chịu tang mẹ. Tròn 49 ngày mất của bác gái, tôi bay từ TP HCM về Quảng Ngãi, rồi vượt tiếp 133 km từ Quảng Ngãi về Bình Định để thắp hương. Nhìn dáng vẻ lủi thủi của anh trong ngôi nhà hoang lạnh tôi thương anh vô cùng. Đêm ấy tôi tự nguyện trao cho anh điều quý giá nhất của người con gái. Tôi trao đi vì một tình yêu đã kinh qua thử thách, vì lòng trắc ẩn và sự tự nguyện đồng hành cùng anh từ hai bàn tay trắng. Anh ở lại quê gầy dựng trang trại chồn tự thân. Một mình anh lủi thủi làm tất cả từ sáng đến đêm để giữ hơi ấm cho ngôi nhà khi các em đứa ở Nhật, đứa ở Sài Gòn.
Tôi trở lại Sài Gòn, cuộc tình chuyển thành yêu xa Bình Định với Sài Gòn. Mỗi năm gặp nhau vỏn vẹn một hai lần, mỗi lần chỉ một hai ngày. Khi trang trại dần ổn định từ tháng 3/2025 đến tháng 10/2025, anh bắt đầu coi sự hy sinh của tôi là hiển nhiên. Tôi dần biến thành "chiếc thùng rác cảm xúc", luôn lắng nghe mọi áp lực của anh, nhưng đổi lại là sự hời hợt vô tâm đến nghẹt thở. Khi tôi mệt mỏi vì công việc, anh chỉ bảo: "Thôi về quê anh nuôi, phụ anh cơm nước là được". Anh không hiểu tôi là người phụ nữ tự chủ, đã vạch sẵn kế hoạch để khi về quê cùng anh vẫn có thể độc lập tài chính. Tôi không sợ khổ, chỉ cần sự trân trọng. Thứ tôi nhận lại là những lời nói dối lén lút hút thuốc, ngày lễ tôi nhắc thì anh nhớ và anh gửi tiền bảo tôi tự mua quà chứ không tốn tâm sức chọn lựa.
Giọt nước tràn ly đến vào tối 7/3/2026, tôi và anh nói chuyện qua ngày mới 8/3/2026. Là ngày Quốc tế Phụ nữ, anh cũng không đủ tinh tế để gửi một lời chúc đến tôi trước khi đi ngủ. Cả một ngày 8/3, trong khi tôi nhận hoa, quà của đồng nghiệp, người mà tôi mong được nhớ đến nhất chính là anh thì tuyệt nhiên không thấy, dù chỉ là một lời chúc yêu thương. Chỉ đến khi tôi đăng status nhận hoa quà của mọi người lên mạng, anh mới nhớ ra và nhắn lời xin lỗi suông. Chỉ vậy thôi, không một lời chúc muộn, không một sự bù đắp cho ngày hôm sau. Sự vô tâm ấy khiến mối tình yêu xa của tôi càng trở nên cô đơn, nghẹt thở. Tôi quyết định chặn mọi liên lạc.
Lúc này, vì sợ mất tôi như mất đi một món đồ có sẵn, anh bắt đầu cuống cuồng níu kéo. Anh nhắn tin xin lỗi, phân trần rằng vì quá bận nên không nhớ tới, thậm chí anh còn buông lời cầu hôn bằng tin nhắn: "Làm vợ anh, em nhé". Anh gửi cả những lời nhắn qua đài FM để giải thích thành thật, hứa hẹn sẽ quan tâm, lo lắng cho tôi nhiều hơn và xin một cơ hội cuối bằng hành động. Đau lòng thay, tất cả cũng chỉ dừng lại ở những lời nói suông qua màn hình cảm ứng.
Đầu tháng 6/2026, tôi quyết định bay về quê thăm anh lần cuối. Chuyến đi ấy là để tôi đưa ra quyết định cho cuộc đời mình: tiếp tục đồng hành hoặc là chọn bước tiếp một mình. Những ngày ở cạnh nhau, tôi hoàn toàn không cảm nhận được chút lưu luyến nào từ anh. Anh vẫn hờ hững và xem sự có mặt của tôi là điều hiển nhiên. Đúng ngày 7/6/2026, tôi chính thức nói lời chia tay. Từ đó đến nay tròn đúng 3 tháng. Suốt thời gian qua, anh vẫn độc thoại nhắn vài dòng rập khuôn: "Nhớ em quá", "Vợ iu ngày mới vui vẻ", "Anh lúc nào cũng nhớ và nghĩ về em. Anh còn có thể gặp lại em không" kèm những sticker vô hồn, tuyệt nhiên không một cuộc gọi trực tiếp, không một lời hỏi han xem tôi ổn không.
Anh viện cớ "biết gọi tôi không nghe" để chọn cách níu kéo ít tốn công sức nhất, ích kỷ, thỏa mãn cảm xúc của riêng mình. Tôi chọn cách im lặng tuyệt đối đến nay tròn đúng 3 tháng nhưng không chặn liên lạc nữa. Tôi mở lòng đón nhận mốc ngày mùng 5 tháng 8 âm lịch sắp đến với tâm thế bình thản nhất. Lời hẹn ước của tôi và anh là sau giỗ mẹ anh, anh và gia đình ra thăm gia đình tôi, chọn ngày cưới hỏi. Đi qua những cung đường cũ ở Sài Gòn, lòng tôi vẫn nhớ về kỷ niệm, nhưng là để trân trọng thanh xuân và chính tấm lòng chân thành không toan tính của mình năm đó.
Tôi ngẩng cao đầu vì đã sống trọn vẹn, đồng hành cùng anh lúc hoạn nạn nhất. Tôi trả lại lời hẹn ước trăm năm cho mây trời ở miền Trung, giữ lại cho mình lòng tự trọng và một tương lai rực rỡ đang chờ phía trước tại Sài Gòn.Hồng Ngọc 07/09/2026

Rảnh vào buổi tối, tôi rơi vào tệ nạn lúc nào chẳng hay

Do rảnh vào mỗi tối nên tôi bắt đầu tìm hiểu và tham gia, bị nghiện khi nào không biết.
Tôi 36 tuổi, là cán bộ công chức nhà nước, có vợ và một con nhỏ, tổng thu nhập hàng tháng 12 triệu đồng, chạy xe công nghệ lúc rảnh hàng tháng tầm năm triệu đồng, cuộc sống rất ổn và hạnh phúc trong gia đình. Tuy nhiên, khi dịch Covid-19 ập đến, vì bản thân đi hoạt động rất nhiều trong thời... Đọc thêm

Căng thẳng trước ngày cưới nên bạn gái nhiều lần muốn hoãn

Tôi 31 tuổi, bạn gái 30 tuổi, dự định kết hôn vào cuối năm nhưng bạn gái luôn căng thẳng về việc chuẩn bị cưới.
Chúng tôi xác định tinh thần sẽ phải lo nhiều việc trước ngày cưới, vì thế chia nhỏ một số khâu chuẩn bị để không bị dồn dập sát ngày cưới. Càng sát ngày, bạn gái càng căng thẳng, nhiều lần muốn hoãn cưới, còn tôi phân vân khi đứng giữa gia đình hai bên. Mong... Đọc thêm

Vì sao nạn nhân khó rời đi dù bị bạo hành ái kỷ

Đọc bài: "30 năm sống trong vòng luẩn quẩn với người chồng ái kỷ", tôi thấy tác giả lẫn độc giả chưa nắm được hết về ái kỷ.
Khái niệm ái kỷ còn khá mới ở Việt Nam nhưng đã được phổ biến rộng rãi ở các nước phương Tây. Đó cũng là lý do tác giả đề cập đến "các bác sĩ tâm lý nước ngoài" chứ không phải tác giả đi gặp bác sĩ tâm lý hay đang bị bác sĩ mác nước ngoài... Đọc thêm

Bạn gái rời đi ngay lúc tôi khó khăn, áp lực nhất

Khi tôi mệt mỏi nhất, khi giá trị vật chất không còn được đáp ứng trọn vẹn, họ lần lượt rời đi, để lại cho tôi những gánh nặng.
Lại một ngày dài kết thúc. Như mọi hôm, tôi rời công ty khi thành phố đã lên đèn, trở về căn hộ thuê quen thuộc sau một ngày bán mình cho công việc. Bữa tối đơn giản qua loa, điện thoại bỗng rung lên. Tin nhắn chúc mừng sinh nhật tự động từ một... Đọc thêm

Mất việc vì dám lên tiếng trước nạn bắt nạt nơi công sở

Tôi luôn tìm cách làm việc hiệu quả, sáng tạo nhưng lại tổ phó và các thành viên trong bộ phận gây khó dễ.
Tôi 27 tuổi, đi làm một thời gian mới thấy điều đáng nói về 4 chữ "ổn định tập thể". Nghe thì thấy chuyên nghiệp lắm, đó là quá trình giải quyết mâu thuẫn, thống nhất mục tiêu chung và xây dựng sự gắn kết, làm rõ nguyên nhân gốc rễ, thực hiện giao tiếp cởi mở và thiết... Đọc thêm