Vợ chồng tôi nuôi con giúp việc học Y suốt 6 năm
Con gái cô giúp việc nhà tôi trúng tuyển ngành Y nhưng gia đình khó khăn vì bố mất sớm.
Tôi và vợ bằng tuổi nhau, cùng quê, là sinh viên hai khoa khác nhau của một trường đại học và ra trường cùng lúc. Hai đứa rủ nhau ở lại Sài Gòn lập nghiệp, cùng nhau tích lũy và vay mượn để một năm sau ngày ra trường thì mua được một căn nhà cấp bốn ở Thủ Đức - khi đó còn là một huyện ngoại thành của TP Hồ Chí Minh - với sự giúp đỡ của bố mẹ hai bên khoảng 50% giá trị căn nhà.
Rồi chúng tôi cưới nhau, có hai con: con gái đầu, ba năm sau là con trai. Như bao nhiêu cặp vợ chồng trẻ lập nghiệp xa quê nhà, không gần và cũng gần như không còn sự trợ giúp của bố mẹ, người thân, gia đình chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn trong công việc, chăm sóc con cái và kiếm tiền để gây dựng cuộc sống.
Chúng tôi không theo đạo nhưng đều tin vào tâm linh và nhân quả. Không ít lần, chúng tôi cầu xin trời Phật phù hộ cho gia đình vượt qua khó khăn, công việc thuận lợi để kiếm tiền lo cho cuộc sống tốt hơn. May mắn là trời Phật thương tình và cũng may mắn là gần như suốt cuộc đời, chúng tôi đều gặp được những người tốt, những người đã hết lòng giúp đỡ và bao dung cho mình.
Chúng tôi không có tham vọng lớn, không mong cầu quyền cao chức trọng, không muốn và cũng không có khả năng lấn lướt ai... Chỉ mong được là những người bình thường, có công việc bình thường nhưng thuận lợi để cuộc sống thoải mái và cùng chung một tâm nguyện rằng khi dư dả, chúng tôi sẽ giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, như cuộc đời từng giúp đỡ chúng tôi trong những ngày hàn vi.
Tôi có thói quen cho tặng: gặp người ăn xin thì cho, gặp hoàn cảnh khó khăn thì cho; cho người quét dọn vệ sinh công cộng ở nhà hàng, siêu thị hay những điểm mình ghé qua; cho bà bán vé số; thêm tiền cho người mình nhờ làm việc gì đó... Dĩ nhiên, mỗi lần như vậy không nhiều, mười nghìn hay vài chục, trăm nghìn, tùy lúc trong túi có bao nhiêu, thường là tiền lẻ dưới trăm nghìn thì cho hết, với những câu như "gửi anh cà phê", "gửi chị uống nước", "gửi bà (ông) chút ít", "cho con mua bánh"... Tôi thấy vui khi người nhận vui.
Nhưng thói quen như vậy có tốt và đúng không? Có thể không phải ai xin cũng đáng được cho, nhưng chắc cũng không nhiều; và cũng không phải ai khó khăn cũng nhận cho tặng. Có những trường hợp tôi cảm thấy họ khó khăn, định biếu chút tiền nhưng họ từ chối nhận. Lúc đó cảm giác mình thật vô duyên và không biết cho tặng thế nào cho đúng.
Vợ tôi cũng thích cho tặng, thích đóng góp vào các tổ chức từ thiện và giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Con gái cô giúp việc nhà tôi trúng tuyển ngành Y nhưng gia đình khó khăn vì bố mất sớm. Vợ trao đổi với tôi và chúng tôi hứa cho bé toàn bộ học phí sáu năm học để con yên tâm nhập học. Một năm sau đó, con trai tôi cũng thi ngành Y nhưng không đủ điểm nên học ngành Dược trong năm năm. Hết năm nay, cả hai đứa - con trai tôi và con gái cô giúp việc - sẽ ra trường, xem như không phải lo cho các con nữa. Con gái tôi đã ra trường ba năm, đi làm tự sống, thấy con có tích lũy và biết lo nên tôi cũng yên tâm.
Vợ tôi vì sức khỏe đã nghỉ hưu sớm. Tôi vẫn đang làm việc nhưng khá nhàn nhã, đủ hoàn thành tốt nhiệm vụ ở cơ quan nên có nhiều thời gian. Vợ muốn đóng góp và giúp đỡ nhiều hơn cho những hoàn cảnh khó khăn, nhưng bằng cách nào và làm như thế nào cho tốt thì chúng tôi vẫn còn băn khoăn, vì không ít lần đã cho tiền không đúng chỗ, hoặc chỗ cần cho thì biết sau...
Chúng tôi không có nhiều tiền nhưng quan niệm rằng không phải giàu mới giúp đỡ được người khác. Tôi viết những dòng này trong những ngày đầu năm 2026, với lòng biết ơn cuộc đời đã cho gia đình tôi một cuộc sống an lành, và mong muốn được chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn như mình từng được chia sẻ trong những ngày gian khó.
Kính chúc quý độc giả năm mới vạn sự an lành, vạn điều như ý.
Đức Khải 08/01/2026Tôi biết con không phải máu mủ nhưng vẫn nuôi dạy suốt 30 năm
Một ngày, tôi nghe được câu nói từ người yêu cũ của vợ tôi: "Chúc mừng ông tậu được cả trâu lẫn nghé".
Tôi 65 tuổi, thợ cơ khí về hưu. Tôi sống giản dị, làm việc cần cù, chưa bao giờ nghĩ có ngày phải gánh một nỗi đau mà chẳng biết giãi bày cùng ai. Hơn 30 năm trước, tôi kết hôn với người phụ nữ mình yêu tha thiết. Lúc đó tôi không có gì ngoài đôi bàn tay lao động và trái...
Đọc thêmCó nên cho giúp việc nghỉ để con đi học khi mới 22 tháng tuổi
Vợ chồng tôi ở tỉnh lẻ, có hai con trai, 14 tuổi và 22 tháng, thuê giúp việc 5,5 triệu đồng mỗi tháng.
Điều khiến chúng tôi đau đầu là các bà giúp việc cứ làm một thời gian lại đòi tăng lương và không nhiệt tình như lúc đầu dù công việc rất nhàn, chỉ chơi với cháu, ăn gì bà cháu tự nấu ăn với nhau, ngủ trưa từ 13h đến 16h dậy. Nhà chung cư của chúng tôi chỉ 60 m2. Vợ chồng tôi...
Đọc thêmChồng có thể nuôi vợ và hai con, tôi có nên dành 9 năm đi học
Tôi phân vân lắm, giờ 30 tuổi, nếu có đỗ thì học 9 năm là gần 40 tuổi rồi, có quá già để thực hiện ước mơ làm bác sĩ?
Tôi 30 tuổi, có một con và chuẩn bị sinh bé thứ hai. Gần hai năm trở lại đây, công việc chính khiến tôi cảm thấy hoang mang do lãnh đạo gần như muốn thay đổi lại nhân sự, đối với những người như chúng tôi cảm thấy bấp bênh trong cuộc sống. Đối với tôi,...
Đọc thêmTiếc nuối khi bỏ đại học đi làm việc tay chân
Giờ bằng cấp không có, phải đi làm việc tay chân, hủy hoại tương lai chỉ vì mấy đồng tiền cờ bạc.
Em là sinh viên năm ba. Lúc đi uống cà phê, có một bạn rủ em vào chơi cờ bạc online. Ban đầu em có lãi, mua xe mua điện thoại mua laptop các thứ. Học hai năm đầu, em không xin tiền gia đình, đến năm ba thì em trả lại tất cả, thua lại hết, tiền học phí xin của cha mẹ, em cũng đem đi...
Đọc thêmChồng cũ muốn tôi nuôi con riêng giúp anh
Từ chối thì thấy tội nghiệp bé, mà nhận nuôi là mình sẽ mất rất nhiều thời gian.
Tôi 35 tuổi, quen chồng tính đến nay được 10 năm, có một bé gái 5 tuổi. Trước tôi, anh từng kết hôn và có con gái riêng. Anh ly hôn vì ngoại tình. Khi đến với tôi, anh cũng chia sẻ thật điều đó. Với niềm tin vào tình yêu, tôi luôn nghĩ có thể thay đổi được anh, rằng mình sẽ là người phụ nữ cuối...
Đọc thêm