Home
Menu

Tôi tự giải thoát khỏi cuộc hôn nhân chỉ có hơi tiền, thiếu đi hơi ấm

Sau khi đóng góp xong phần tài chính, anh ấy mặc nhiên xem mình đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.
Tôi là tác giả bài viết "Chồng để tôi phải dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ". Sau bài viết trước, tôi nhận ra nhiều người đang hiểu lầm câu chuyện của tôi theo hướng "tranh chấp tiền bạc" hay "mơ mộng hão huyền". Nhưng thực tế, quyết định dừng lại của tôi đến từ một nỗi đau thầm lặng, đó là cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Trước hết, tôi muốn khẳng định mình không phụ thuộc kinh tế vào chồng. Cả hai đều là nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định. Từ ngày đầu có con, tôi đã dùng tiền thai sản tự lo liệu. Khi đi làm lại, vì thu nhập của anh cao hơn tôi nên chi phí gia đình luôn được chia theo tỷ lệ 3-7 hoặc 4-6 tùy giai đoạn. Điều khiến tôi cảm thấy hôn nhân vô vị là trong suốt nhiều năm, chồng dường như chỉ đứng ở một vai trò duy nhất: chi trả chi phí. Còn lại, tất cả những gì thuộc về khái niệm gia đình, từ chăm sóc, giáo dục con cái đến việc nhà hay những lúc cần một người ở bên, tôi đều phải tự xoay xở. Sau khi đóng góp xong phần tài chính, anh ấy mặc nhiên xem mình đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.
Một ngày bình thường của tôi là dậy sớm chuẩn bị đồ ăn, lo cho con đi học rồi đi làm. Buổi tối về lại tiếp tục đón con, nấu ăn, dọn dẹp, dạy con học. Có những lúc tôi nhìn sang, thấy anh cũng dậy sớm nhưng chỉ nằm xem điện thoại chờ tới giờ đi làm. Anh đi làm về ăn cơm, rửa chén và phần thời gian còn lại là xem điện thoại đến 12 giờ khuya. Cuối tuần cũng không khác mấy, tôi vẫn là người lo việc nhà. Thậm chí thứ bảy tôi đi làm, anh có thể ở nhà cả ngày nhưng không chủ động đưa con đi học hoặc nấu nổi một bữa ăn trưa mà còn nhắn tôi mua đồ ăn về, lấy lý do là tôi tiện ra khỏi nhà thì đưa con đi học, mua đồ ăn về luôn.
Biến cố lớn nhất là khi mẹ tôi mất cũng là lúc tôi vừa nghỉ làm, nhận trợ cấp thất nghiệp. Đây là lúc tôi đau khổ nhất, lúc tôi cần chỗ dựa cả về tinh thần lẫn vật chất thì anh chỉ lo một hai chi phí, còn lại đứng ngoài để tôi tự xoay xở được bao nhiêu thì tự xoay. Và trong những ngày tôi đau buồn nhất, anh vẫn muốn tôi thực hiện lễ nghĩa với nhà chồng (muốn tôi gọi điện thoại nói khéo với ba mẹ chồng không về giỗ được, do về quê cúng 21 ngày mẹ mất). Chính lúc đó, tôi đã tự hỏi: Nếu một người chỉ tham gia vào hôn nhân bằng tiền, không chia sẻ trách nhiệm, không đồng hành về cảm xúc, có mặt trong nhà nhưng không thực sự "hiện diện" trong cuộc sống của hai mẹ con, thì vai trò của anh ấy trong gia đình là gì? Chẳng lẽ tôi chỉ cần một người cùng trả chi phí?
Việc tôi quyết định dừng lại không chỉ vì nhiều lần mẫu thuẫn với anh trong lối sống, nề nếp, tư duy mà còn là kết quả của rất nhiều lần tôi nhận ra đang gánh vác mọi thứ một mình. Khi tính cách, lối sống và cách nhìn về cuộc sống đã quá khác biệt, sự đồng hành không còn tồn tại nữa. Cái tôi thiếu không phải là vật chất, bao năm tôi đã cùng anh cáng đáng các hóa đơn, việc nhà và chăm sóc con tôi đã làm gần hết, nhưng đổi lại sự hy sinh đó là sự thơ ơ, lạnh lùng của anh. Tôi thích gì tôi có thể tự mua nhưng ngay cả ngày sinh nhật tôi, anh cũng không mảy may nghĩ đến tặng tôi cành hoa hay món quà nhỏ vài trăm ngàn trong khi lương anh 3x triệu, thì tôi thấy đó là sự hẹp hòi, không chỉ hẹp hòi trong tiền bạc mà còn là nghèo nàn trong tình cảm.
Tôi không muốn tiếp tục chung đường với một người chỉ biết giữ lấy cho riêng mình, một người không muốn chi ra dù chỉ là một chút tâm sức hay vật chất cho người đầu ấp tay gối. Tôi nhận ra, môn đăng hộ đối thật sự trong hôn nhân không nằm ở học vấn hay thu nhập, mà nằm ở sự tương đồng về nhận thức và hệ giá trị sống. Tôi chọn dừng lại để giải phóng bản thân khỏi một cuộc hôn nhân chỉ có hơi tiền mà thiếu đi hơi ấm, để tìm lại sự trân trọng mà mình xứng đáng được nhận.
Trang Linh 24/04/2026

Em gái theo hội nhóm dạy dùng tiền để giải thoát nghiệp chướng

Người nhà mất, họ không thờ cúng để nhớ công ơn sinh thành, mà sang nước ngoài để ăn giỗ mẹ của sư phụ.
Em gái tôi bắt đầu tham gia một nhóm tôn giáo từ khi mới vào đại học. Ban đầu chỉ là đi nghe chia sẻ, thiền định cho vui và ăn chay, nhưng dần dần em trở nên rất sùng bái vị thầy của nhóm, gọi người đó là sư phụ, ân sư và xem như cha tinh thần.
Em gần như sống xoay quanh... Đọc thêm

Muốn giải thoát cho chị dâu

Tôi là nữ, hơn 30 tuổi, chưa lập gia đình; một ngày cách đây 4 năm, tôi gặp và cảm mến chị dâu họ của mình.
Tôi và chồng chị là bà con xa đầu ông, trước kia nhà tôi giỗ thì anh tôi không tới. Những năm gần đây năm nào tới giỗ nhà tôi, anh đều đến với chị. Trước mặt mọi người, anh tôi tỏ vẻ là người thành đạt, xài tiền rất thoáng, ra vẻ cưng chiều vợ. Mỗi lần anh tỏ... Đọc thêm

Con bảo 'mẹ hãy tự giải thoát' sau 30 năm tôi chịu đựng người chồng gia trưởng

Những đứa con tôi sống trong cảnh như vậy đã hiểu và không chấp nhận cho tôi tiếp tục sống với chồng nữa.
Tôi có chồng và hai con, hôm nay thật sự mệt mỏi và chỉ muốn tâm sự. Chồng tôi rất gia trưởng, độc đoán và hay ghen tuông vớ vẩn. Chúng tôi sống với nhau gần 30 năm nhưng nói thật tôi chưa một ngày được hạnh phúc. Mọi người nói sao tôi giỏi chịu đựng thế, tôi vẫn chấp... Đọc thêm

Chia tay bạn trai đối với tôi là sự giải thoát

Hôm nay, tò mò vào trang cá nhân của người yêu cũ, tôi thấy ảnh anh và một cô gái đang ôm nhau.
Kỳ thực, tôi ngạc nhiên vì vốn dĩ anh khá khô khan, ngại thể hiện tình cảm, đặc biệt ngại chụp ảnh. Có lẽ, đúng người đúng thời điểm là thế. Tôi mừng vì trong hoàn cảnh của anh, nếu không có bạn gái, không biết anh sẽ dành thời gian trong ngày để làm gì. Anh không có nhiều mối quan hệ,... Đọc thêm

Có nên chấp nhận mất tất cả để thoát khỏi vợ, đến với bồ

Nếu ly hôn, tôi sẽ mất kết nối với gia đình, trở thành người đàn ông tồi tệ trong mắt mẹ mình và con, thậm chí cả họ hàng.
Tôi 37 tuổi, sức khỏe tốt, ngoại hình ổn, sự nghiệp tạm coi là thành đạt, thu nhập cao, gia đình cũng có điều kiện sẵn nên có của ăn của để. Vợ kém tôi 8 tuổi, xinh đẹp, giỏi giang, khéo ăn nói, chúng tôi có bé trai 6 tuổi kháu khỉnh. Nhìn bên ngoài, ai... Đọc thêm