Home
Menu

Giá như con quan tâm mẹ bằng nửa con của con

Con nhẹ nhàng, kiên nhẫn với người ngoài nhưng lại không làm được điều ấy với mẹ.
Đã ba tuần kể từ ngày mẹ rời xa các con của mẹ mãi mãi. Khi còn, mẹ luôn muốn được nói chuyện với các con, được các con nhẹ nhàng, quan tâm đến mẹ. Con là đứa bất hiếu mẹ ạ. Con nhẹ nhàng, kiên nhẫn với người ngoài nhưng lại không làm được điều ấy với mẹ. Con cáu gắt với mẹ, không muốn nói chuyện với mẹ vì không đủ kiên nhẫn để nghe cái ẩm ương, lẩm cẩm của tuổi già. Con luôn nghĩ mẹ sẽ sống được nhiều năm nữa nhưng không đủ quan tâm và yêu thương mẹ để nhận ra rằng: Mẹ đã già yếu và bệnh rất nặng. Cái mà con thấy lúc về nhà hoặc khi gọi điện cho mẹ chỉ là sự gắng gượng của mẹ để con yên tâm đi làm.
Con biết khi mẹ cấp cứu và phẫu thuật ở bệnh viện mấy năm trước là khoảng thời gian mẹ rất hạnh phúc. Mẹ được con trai luôn nhẹ nhàng chăm sóc, yêu thương và nói chuyện cùng mẹ. Vậy mà sau đó, con vô tâm đến tàn nhẫn. Bốn tháng con gọi điện cho mẹ bốn cuộc và chưa lần nào hỏi mẹ khỏe không, mẹ có mệt không? Mẹ có buồn vì ốm đau, mắt kém nên chỉ quanh quẩn ở nhà suốt năm không? Giá như con quan tâm mẹ chỉ bằng một nửa con của con thì con chắc chắn mẹ vẫn còn bên mình. Rõ ràng thời gian gần đây, con thấy mẹ ăn uống khó khăn, nhợt nhạt và mệt mỏi, vậy mà sao con bỏ qua tất cả.
Mọi thứ giờ đã muộn màng, con đau khổ, hối hận và thương nhớ mẹ vô cùng. Con không biết mình có vượt qua nỗi đau này hay không. Con nhớ quãng thời gian thơ ấu bên mẹ, cả khi con mệt mỏi, suy sụp nhưng luôn có mẹ bên cạnh ủng hộ, yêu thương và bênh vực. Giờ đây ai quan tâm, yêu thương con vô điều kiện đây mẹ ơi? Ngoảnh lại con thấy mọi thứ với con trống rỗng, cô đơn đến kỳ lạ. Con nấu món ăn mềm cho ai ăn bây giờ? Về nhà con gọi "Mẹ ơi" thế nào bây giờ? Con còn ai để yêu thương bây giờ?
Người phụ nữ quan trọng và con yêu nhất trên đời, mẹ nơi ấy có ăn uống được không? Có ai nấu cho mẹ ăn không? Mắt kém có ai dẫn đường không? Có còn bị bệnh tật làm đau mệt không? Có ai nói chuyện cùng không? Có nhớ các con của mẹ không? Có cô đơn không?... Và thực sự có nơi vĩnh hằng nào đó mẹ đang đợi các con của mẹ không? Mẹ ơi, con nhớ mẹ!
Ngọc Sơn 26/05/2024

Cưới tôi bằng được sau đó anh chẳng quan tâm

Anh không hề quan tâm tôi, mọi việc tôi có thể tự nguyện làm cho anh vui, còn nhờ anh làm gì anh cũng khó chịu.
Chúng tôi biết nhau từ thời còn sinh viên, khi ra trường mỗi người một nơi nhưng vẫn giữ liên lạc. Anh yêu cô bé cùng công ty, yêu nhau được hai năm thì cô ấy có người mới. Anh đau khổ níu kéo nhưng không được. Anh tâm sự lúc nào cũng nghĩ tới cô ấy, không ăn, không ngủ được,... Đọc thêm

Hơn 20 lần trượt việc làm, tấm bằng giỏi của tôi thật 'vô dụng'?

Gần nửa năm thất nghiệp, số tiền tích cóp ít ỏi dần vơi, tôi buộc phải trả phòng, trở về quê sống cùng bố mẹ.
Kiểm tra hộp thư đến, tôi lại thở dài. Dòng chữ quen thuộc hiện lên: "Cảm ơn bạn đã quan tâm đến vị trí tuyển dụng... tuy nhiên hiện tại chúng tôi nhận thấy năng lực của bạn chưa thực sự phù hợp". Tôi không còn nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình nhận mail từ... Đọc thêm

Hôn nhân như địa ngục khi tôi không để ý bằng cấp của anh trước cưới

Tôi gần như không muốn giao tiếp với chồng; anh chửi rủa, tôi cũng im, bởi càng phản ứng thì mọi chuyện càng tệ, con cái lại ảnh hưởng.
Tôi 39 tuổi, chồng 41 tuổi, kết hôn được 9 năm, có bé trai 7 tuổi và bé gái 4 tuổi, cả hai bé đi học ở trường gần nhà. Khi quen biết, chúng tôi không ở gần nhau, tôi làm ở thành phố, anh ở tỉnh, chỉ cuối tuần anh mới về thành phố để gặp nhau.... Đọc thêm

Lúc chờ kết quả khám của bố, tôi hiểu cần quan tâm gia đình hơn

Từ lúc đó nhận thức của tôi về sự mất mát đã thay đổi, tôi cần quan tâm đến cha mẹ, gia đình nhiều hơn, giúp cha mẹ có nhiều hạnh phúc hơn bên con cháu.
Tôi 37 tuổi, buôn bán nhỏ, nhà có ba anh chị em. Cha mẹ đã ngoài 60 tuổi, độ tuổi đáng nhẽ được nghỉ ngơi, hưởng thụ tuổi già bên con cháu nhưng vẫn phải lao động quần quật từ sáng đến tối để kiếm tiền. Mục đích kiếm... Đọc thêm

Cuộc sống bất tiện khi phòng tôi và ba mẹ chỉ ngăn bằng tấm vách

Một đứa con gái sinh ra trong gia đình không mấy hoàn hảo và khá giả sẽ trải qua như thế nào?
Độ tuổi trưởng thành mà tôi không có sự riêng tư sẽ thế nào? Phòng tôi không kín, ngăn cách với phòng ba mẹ chỉ bằng một tấm vách, ban ngày hay ban đêm chỉ thở thôi cũng nghe tiếng. Đêm không phải ai cũng dễ ngủ, thi thoảng phải nghe những âm thanh từ phòng ba mẹ kéo dài tầm 30 phút đến cả... Đọc thêm