Home
Menu

Quá giận, tôi lỡ đánh và ném đồ vào mẹ

Tôi nghĩ quẩn liệu có nơi nào cưu mang một người không tiền, bệnh nan y, tôi sẽ gửi bà vào.
Tôi vừa đánh vào mặt và ném đồ vào người sinh tôi ra nhưng không lo cho tôi. Bà đi thêm lần đò nhưng gặp phải chồng sau hám của, đào mỏ, chỉ chăm chăm vào tài sản của ngoại tôi. Bản thân bà cũng ham mê đỏ đen, không an phận chăm lo cho con cái. Rồi họ cũng chia tay, làm khổ thêm một đứa trẻ. Bà theo tình nhân lưu lạc đất khách quê người, bỏ tôi cho họ hàng, bỏ em cùng mẹ khác cha cho cha của nó. Vài năm sau, bà trở về khi căn bệnh quái ác đã trở nặng (sau này tôi mới biết là bà vốn đã biết có bệnh từ lâu, nhưng không hiểu sao bà không chữa trị từ giai đoạn mới phát hiện). Em còn đang học, tôi là con lớn phải dang tay cứu bà.
Thời gian đầu, tôi cũng xót, lê la theo bà sớm khuya trong bệnh viện. Cơm nước tôi lo sẵn. Nhà cửa tôi cũng dọn dẹp, ưu tiên cho bà từ những việc nhỏ nhất. Tôi cũng còn công việc, còn gia đình, chỉ không hiểu vì sao bà không chủ động phụ giúp tôi những việc nhỏ, trong khả năng của bà. Tôi góp ý nhẹ có, nặng có, nhưng bà chỉ nói mệt không làm nổi rồi thôi. Càng ở chung về sau, tôi càng chán nản. Bà chỉ nằm bấm điện thoại sáng đến tối, nhà cửa không quan tâm. Tôi nấu ăn, bà không phụ, có khi tôi góp ý bà phụ tôi việc vặt để tôi nấu nhanh hơn còn tranh thủ nghỉ đi làm, bà cũng nhăn mặt nói ngồi không nổi. Trong khi bà nhờ người mua đồ ăn đến nhà thì ngồi ăn nói chuyện lâu bình thường.
Bản tính của bà là lười biếng, luôn để người khác phục vụ mình và ỷ lại, nhờ vả người khác. Tôi muốn xem bà như một người bệnh neo đơn để cưu mang, nhưng cứ bị những gì bà đối xử trong quá khứ khiến tôi thu mình lại, chỉ dừng ở việc lo cái ăn, nơi ngủ, một phần chi phí khám bệnh, chứ không còn tình cảm nào với bà. Còn việc bà đối xử thế nào, tôi không thể kể hết. Các bạn nghĩ xem một người phụ nữ nghỉ cả việc để đi đánh bài, còn ra đi bỏ cả hai đứa con không nuôi một đứa nào, các bạn sẽ hình dung được tâm lý tuổi thơ của chúng tôi ra sao.
Tôi đã nhiều lần lớn tiếng với bà về sinh hoạt thường ngày, tôi khuyên bà bệnh thì hạn chế ăn uống những gì, nhưng bà không nghe, dẫn tới thận yếu rồi nhập viện. Ăn xong có khi rửa chén bằng nước không rửa xà bông. Đồ tôi phơi ở nhà bị mưa gió tạt ướt, bà cũng bỏ mặc, chỉ lấy đồ khô của bà vào. Có khi tôi mệt nằm ra không ăn cơm nổi, bà đi ngang nhưng không hỏi thăm gì, chỉ hỏi tôi ăn cơm không (vì nhà tôi hay dọn mâm cơm ăn chung). Tôi nói "con mệt, mẹ ăn trước đi", vậy là bà ra bới cơm ăn xong vào nằm, không hỏi tình hình tôi ra sao. Nhiều điều tôi bất mãn về bà, cảm giác bà không hề xem tôi là con, mà chỉ là nơi bấu víu khi khốn khổ.
Đỉnh điểm hôm nay tôi phát hiện bà lại nhờ người hàng xóm mua đồ trong nhà, một món đồ rất nhỏ nhưng không hề kêu tôi mua. Tôi rất ngại khi bà cứ hết nhờ người này tới người khác mua đồ và đồ ăn. Tôi đã góp ý nhiều lần rồi, nói làm vậy phiền người ta lắm, sau lưng người ta sẽ nói tôi bỏ mặc không lo cho bà. Trong khi tự mình làm được lại nhờ người ta làm gì. Cuộc sống mà, tôi biết việc mình làm không ai thấy, nhưng mình sai họ sẽ rêu rao. Tôi không kiềm được mà đánh và ném đồ vào người bà. Bà hét rất lớn như thể cho người khác nghe thấy.
Tôi muốn giải thoát cho cả bà và mình. Tôi nghĩ quẩn liệu có nơi nào cưu mang một người không tiền, bệnh nan y, tôi sẽ gửi bà vào. Biết đâu ở với người lạ bà sẽ vui hơn, bệnh tình đỡ nặng thêm. Chứ ở cùng tôi, bà cũng xem tôi như người dưng, mà không khí còn căng thẳng ngột ngạt hơn. Giờ tôi rất buồn vì đã hành động với bà như vậy. Tôi biết tôi hành động như vậy là quá sai nhưng tôi không còn chịu đựng được nữa. Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Hoàng Khánh 30/07/2025

Tôi sẽ đánh mất bạn gái nếu vào Nam dạy học

Đứng giữa việc làm nghề giáo theo nguyện vọng của bố mẹ và ở bên người yêu, tôi phải làm sao?
Tôi là giáo viên dạy hợp đồng, 28 tuổi, sinh ra ở miền Trung. Bố mẹ tôi là nông dân. Gia đình có năm chị em, tôi là con trai duy nhất nên bố mẹ gửi gắm tất cả mong muốn của mình vào tôi. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, hai chị đầu học hết cấp hai đã vào Sài Gòn làm công nhân để phụ... Đọc thêm

Nhà vợ vu tôi 'đánh vợ chảy máu', ép thông gia 80 tuổi bay vào giải quyết

Tôi nói với cha vợ nếu không nói giúp câu nào khi vợ chồng con cãi nhau thì hãy im lặng, đừng 'đổ dầu vào lửa'.
Tôi là tác giả bài viết "Vợ quỳ lạy xin tôi buông tha em". Xin cảm ơn mọi người đã cho tôi những lời khuyên; theo tôi cũng có những lời khuyên bổ ích giúp tôi nhìn nhận vấn đề, nhưng cũng có ý kiến tôi thấy chưa công bằng cho gia đình vợ và vợ mình, đó là cho rằng họ bòn... Đọc thêm

Rảnh vào buổi tối, tôi rơi vào tệ nạn lúc nào chẳng hay

Do rảnh vào mỗi tối nên tôi bắt đầu tìm hiểu và tham gia, bị nghiện khi nào không biết.
Tôi 36 tuổi, là cán bộ công chức nhà nước, có vợ và một con nhỏ, tổng thu nhập hàng tháng 12 triệu đồng, chạy xe công nghệ lúc rảnh hàng tháng tầm năm triệu đồng, cuộc sống rất ổn và hạnh phúc trong gia đình. Tuy nhiên, khi dịch Covid-19 ập đến, vì bản thân đi hoạt động rất nhiều trong thời... Đọc thêm

Tôi bị bạn gái giận vì mua nhà không đúng ý cô ấy

Bạn gái không chịu dù tôi đã phân tích rằng điều kiện trọ của tôi không tốt và nhà đất thành phố sẽ tăng nhanh hơn ở thị trấn.
Đọc bài "Hơn 20 năm làm dâu, tôi luôn trăn trở chuyện ăn tết ở đâu", tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình. Năm ngoái khi tôi 24 tuổi, là người bạn trai được nhắc đến trong bài viết: Bạn trai chê bai tôi chỉ ngủ và chơi khi nghỉ dạy 3 tháng hè. Ai đọc... Đọc thêm

Chồng giận dỗi mỗi lần bị tôi từ chối sinh hoạt

Tôi chỉ ngủ quên và vô thức quay lưng qua hay gạt tay một cái là chịu mấy ngày cảnh chiến tranh lạnh.
Từ khi sinh xong hai bé, tôi không có cảm xúc chuyện vợ chồng, rất hiếm khi có cảm xúc, nhưng tôi vẫn sinh hoạt bình thường mỗi khi chồng có nhu cầu. Chồng tôi thường thích sinh hoạt đêm sau khi con ngủ; còn tôi sau khi cho con ngủ, không mở được mắt. Có lúc tôi đang ngủ say, chồng muốn,... Đọc thêm