Home
Menu

Dù 'mất lửa' với công việc, tôi không dám bỏ để nhận cơ hội lương cao

Công việc chủ yếu là mấy việc lặt vặt, không liên quan gì đến nông nghiệp, đến cái tôi học suốt bao nhiêu năm.
Tôi 38 tuổi, làm viên chức nhà nước, bằng thạc sĩ nông nghiệp. Nghe có vẻ ổn đúng không? Ổn định, có học thức, công việc nhà nước đàng hoàng. Nhưng thực tế mấy tháng nay của tôi không được như vậy. Sau đợt sáp nhập đơn vị vừa rồi, tôi được chuyển về chỗ mới. Công việc chủ yếu là mấy việc lặt vặt, không liên quan gì đến nông nghiệp, đến cái mình học suốt bao nhiêu năm. Thêm khoản đường xa hơn nơi làm cũ, sáng đi tối về mệt, về đến nhà chỉ muốn nằm xuống. Tôi không dám than với ai vì sợ người ta nói: thôi ráng đi, có việc làm là tốt rồi, nhiều người còn không có việc kìa. Tôi biết. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng biết vậy mà lòng vẫn không yên được.
Chuyện đáng nói nhất là vài tuần trước, tôi đi phỏng vấn một công ty nước ngoài, thật ra lúc đầu cũng chỉ thử cho biết, không nghĩ mình đậu. Vậy mà đậu thật. Lương họ đưa ra cao hơn lương viên chức của tôi khá nhiều, công việc lại đúng chuyên môn nông nghiệp, môi trường trẻ, chuyên nghiệp. Và tôi đã từ chối. Lý do có nhiều, sợ mất biên chế, sợ mất ổn định, nghĩ đến vợ con ở nhà, nghĩ đến lương hưu sau này, nghĩ đủ thứ. Lúc quyết định từ chối, tôi tự nhủ mình đang chọn cái chắc chắn hơn cho gia đình. Nhưng từ hôm đó đến giờ, tôi hay ngồi thẫn thờ một mình và nghĩ: mình có vừa tự đóng cửa với chính mình không?
38 tuổi, không còn trẻ nữa nhưng cũng chưa già. Cái tuổi mà người ta hay nói là đã chín rồi, đủ kinh nghiệm, còn sức làm việc, đầu óc còn minh mẫn. Vậy mà tôi đang làm những việc mà thật lòng, bất kỳ ai cũng làm được, thậm chí làm nhanh hơn tôi vì họ còn hứng hơn. Tôi ghét chính mình. Tôi ghét cảm giác mình đang lãng phí thời gian của chính mình. Hồi học thạc sĩ, tôi nghiên cứu về đất, về cây trồng, về kỹ thuật canh tác. Có những buổi làm thí nghiệm ngoài đồng, về nhà tay chân lấm lem mà vui. Giờ ngồi trong phòng máy lạnh, áo bỏ vào quần tử tế nhưng lòng trống hơn hồi đó nhiều.
Điều tôi đang loay hoay là không biết mình nên làm gì tiếp theo. Ở lại thì cứ thế này, không biết bao giờ mới được làm đúng chuyên môn, không biết có được chuyển về chỗ phù hợp hơn không. Mà bước ra thì sợ, sợ thật sự, không phải sợ cho có. Sợ lỡ thất bại thì sao, sợ ở tuổi này ra ngoài rồi không cạnh tranh được với người trẻ hơn, sợ gia đình bị ảnh hưởng. Thật ra tôi không chắc mình đang tìm kiếm điều gì, tiền nhiều hơn hay công việc có ý nghĩa hơn, hay đơn giản chỉ là cảm giác mỗi sáng thức dậy thấy mình đang đi đến một nơi xứng đáng với công sức bỏ ra. Nghe có vẻ mơ hồ nhưng đó là thật. Tôi đang mơ hồ thật sự với chính cuộc đời của mình.
Tôi viết bài này không phải để than thở hay tìm người an ủi. Tôi đang thật sự muốn nghe ý kiến của mọi người, nhất là những ai từng đứng ở chỗ tương tự. Bạn đã chọn ở lại hay bước ra? Điều gì khiến bạn quyết định? Nhìn lại bây giờ bạn có tiếc không? Hay nếu bạn là tôi, 38 tuổi, chuyên môn không được dùng đến, vừa từ chối một cơ hội lương cao, bạn sẽ làm gì tiếp theo? Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như này, khi 40 hay 45 tuổi, tôi sẽ hối tiếc vì mình đã sống mòn. Tôi hỏi thật, không phải hỏi cho có. Mỗi góc nhìn của bạn với tôi lúc này đều quý, dù chỉ là một câu comment ngắn thôi. Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.
Minh Hoàng 17/03/2026

Việc lương thấp gần nhà hay lương cao xa nhà?

Vợ không đồng ý cho tôi đi làm xa nhà, còn la tôi một trận khi nghe tôi có ý định làm xa.
Tôi và vợ làm chung văn phòng, chỗ làm gần nhà. Tuy nhiên bộ phận của tôi lương hơi thấp, có dư hàng tháng nhưng không nhiều. Công việc của vợ lương ổn hơn tôi. Tôi có nhiều mối quen giới thiệu làm lương gấp rưỡi, có chỗ gấp đôi chỗ hiện tại nhưng phải đi xa các tỉnh. Ý định của tôi muốn... Đọc thêm

Tuổi 38, tôi không dám bỏ việc lương 5 triệu đồng tìm việc khác

Công việc hiện tại tương đối nhàn, thời gian rảnh nhiều, tôi cảm thấy mỗi ngày trôi qua thật phí hoài.
Tôi là nam, sinh ra và lớn lên ở miền Tây Nam Bộ, nhà có bảy anh chị em, năm anh chị đã lập gia đình và ra riêng hết. Đa phần anh chị chỉ có cuộc sống bình thường, có hai chị đang mắc nợ và một chị phải đi làm giúp việc để trả nợ. Quay về câu chuyện cuộc đời tôi, năm nay tôi... Đọc thêm

Lương không cao, luôn sợ làm sai, có nên bỏ việc ở tuổi 32

Tôi yếu tâm lý, rất sợ bị phạt dù đã cẩn thận hết mức, cũng chỉ làm kế toán nội bộ, không dám làm các việc liên quan đến thuế.
Tôi 32 tuổi, chồng cùng tuổi, có bé trai 5 tuổi, đang ở trọ, góp được gần 2 tỷ đồng để mua nhà ở Sài Gòn. Tôi đang làm kế toán nội bộ với lương net 11 triệu đồng/tháng. Chồng là kĩ sư, lương net 30 triệu đồng/tháng, tuy nhiên anh làm công ty ở xa... Đọc thêm

Em gái vô ơn sau khi được tôi xin việc lương cao

Tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và em, trong đó có những lời lẽ khiến tôi đau lòng.
Tôi 35 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một gia đình ba anh chị em tại Ninh Thuận. Gia đình không khá giả nhưng chúng tôi luôn cố gắng vượt lên nghịch cảnh. Năm tôi tròn 18 tuổi, ba mất vì tai nạn. Từ đó, mọi gánh nặng kinh tế đổ dồn lên vai mẹ. Dù hoàn cảnh khó khăn, mẹ và gia đình vẫn cố gắng... Đọc thêm

Nếu tôi xin lại việc lương cao, bạn trai cũ sẽ muốn hàn gắn

Anh chỉ nói chuyện công việc, tiền bạc, bảo tôi xin lại việc cũ; kiểu như xin được thì quen tiếp, không thì thôi.
Tôi yêu anh hai năm rồi chia tay. Lúc quen anh, tôi có công việc tốt, thu nhập khá. Anh từng có một đời vợ. Khi quen nhau, tôi hỏi vì sao ly dị, anh kể vòng vo rồi nói do vợ anh lười làm việc nhà, không hợp khi sống chung với gia đình chồng nên về nhà mẹ đẻ ở. Sau đó họ chia... Đọc thêm