Bất an vì chồng và sếp nữ thường đi dạo, chia sẻ mọi chuyện với nhau
10h đêm, chị còn gọi điện cho chồng tôi nói chuyện gần cả tiếng đồng hồ để giãi bày nỗi ấm ức.
Chồng hơn tôi một tuổi, anh gần 40 tuổi. Anh yêu thương và quan tâm vợ con, là một người sống có trách nhiệm trong cả cuộc sống lẫn công việc. Nhưng trong lòng tôi lâu lâu lại có chút lo sợ bất an. Không biết có phải giác quan thứ sáu nổi lên không hay chỉ là sự tự ti của độ tuổi chơi vơi tạo nên cảm giác lo sợ đó. Ở cơ quan chồng, có chị sếp sắp về hưu rất tài giỏi. Trước đây, khi chồng tôi mới về công tác, chị là người sếp rất khó tính trong công việc, yêu cầu cao. Cũng nhờ được làm việc với chị, chồng tôi ngày càng tiến bộ về công việc và nhận thức trong cuộc sống.
Chồng tôi thường xuyên chia sẻ với tôi về sự phức tạp của cơ quan, về áp lực của công việc. Tuy nhiên anh không nói toàn bộ vì có nói tôi cũng không giải quyết được mà chỉ thêm lo lắng. Chị sếp của anh cũng vậy, chồng chị có năng lực, chị nói anh ấy rất uyên bác, là chồng nhưng cũng là bạn của chị. Vậy nhưng khi gặp áp lực công việc, không hiểu sao chị không chia sẻ với chồng mà 10h đêm còn gọi điện cho chồng tôi nói chuyện gần cả tiếng đồng hồ để giãi bày nỗi ấm ức. Nhiều khi chị còn vừa nói vừa khóc với chồng tôi. Mỗi lần như vậy, chồng đều nói với tôi là khổ thân chị ấy không biết nói với ai. Lúc ấy tôi thật sự không hiểu chồng chị có vai trò gì với chị. Mỗi lần như vậy, tôi đều có cảm giác khá khó chịu trong lòng.
Tuy nhiên chị giúp đỡ gia đình tôi khi chúng tôi khó khăn về tài chính, nhưng chỉ một lần duy nhất. Chúng tôi trả lại rất nhanh và cảm ơn chị bằng cách khác. Thật sự trong lòng tôi không thoải mái nhưng lại không tiện nói ra với chồng, rằng khi chúng tôi đi đâu, làm gì, có gì vui buồn hay thú vị, tôi đều thấy chồng nhắn tin với chị ấy; hoặc chụp ảnh, quay video các hoạt động thú vị của gia đình tôi gửi cho chị xem rồi hai người nhắn tin qua lại, thậm chí không quên mua các món quà nhỏ về làm quà cho chị.
Chồng tôi không quên các việc đó những cũng không bỏ bê gia đình chỉ để nhắn tin. Cũng có thể vì chị đi công tác hay mua các món quà nhỏ tặng chồng tôi và gia đình tôi. Tôi cũng cảm thấy không thoải mái khi chồng đi dạo bộ công khai với chị, hai người vừa đi vừa nói chuyện trao đổi công việc và nhiều chuyện khác. Anh có rủ tôi đi cùng nhưng tôi hiểu chỉ là rủ cho có lệ nên tôi không đi mà ở nhà trông con.
Có phải tôi quá ích kỷ và nhỏ nhen khi không thích thấy người chồng yêu thương vốn là của mình giờ đi cạnh người phụ nữ khác vì bất kỳ lý do gì hay không? Có phải tôi đang trong độ tuổi chơi vơi khi vẫn tự kiếm được tiền nhưng lại không giỏi như chị ấy nên với chồng, tôi chỉ là một tình yêu về thể xác và là mẹ của hai đứa con anh? Còn với chị, là một nhu cầu về tinh thần, muốn tiến bộ không ngừng, hay cảm thông giúp đỡ của chồng tôi hay không?
Tôi không biết suy nghĩ này có phải tội lỗi không khi chồng vẫn ngày ngày bên cạnh chăm lo cho ba mẹ con. Anh sống có trách nhiệm, biết trước sau, là người con hiếu thảo với bố mẹ hai bên, cư xử đúng mực với gia đình hai bên nên mọi người đều rất yêu quý. Tôi không biết có phải mình đang có suy nghĩ ích kỷ nhỏ nhen? Rất mong nhận được tư vấn, góp ý xây dựng từ quý khán giả. Xin cảm ơn.
Minh Thư 05/03/2026Chồng vác dao đuổi tôi khỏi nhà vì đi làm tóc về muộn
Tôi cứ lang thang ngoài đường, đến 12h đêm anh không dỗ nổi con mới đưa con cho tôi.
Tôi 33 tuổi, lập gia đình được 10 năm, chồng cực kỳ gia trưởng. Sống trong gia đình như vậy tôi không hề có chút vui vẻ. Từ những ngày đầu chung sống anh đã trả lời cho tôi biết điều đó. Tôi là giáo viên, anh là công chức ở xã. Tôi đến với anh không phải tự nguyện mà chịu sức ép từ phía gia...
Đọc thêmTôi và sếp đều có gia đình nhưng phải lòng nhau
Sau buổi tiệc chia tay thành viên trong nhóm, anh đề nghị đưa tôi về, đứng trước cửa nhà, anh bất ngờ ôm, hôn tôi, nói yêu tôi từ lâu.
Tôi 36 tuổi, là quản lý sản phẩm tại một tập đoàn công nghệ lớn. Tôi có ngoại hình khá, luôn được đồng nghiệp nhận xét là trẻ trung, năng động và chuyên nghiệp. Tôi tự tin mình là người phụ nữ có chính kiến, lý trí mạnh mẽ và luôn trân trọng...
Đọc thêm10 năm chia sẻ mọi chuyện với người cũ, cuộc sống tôi tốt đẹp hơn
Nếu không có anh, đời tôi có lẽ đã rẽ sang hướng khác, không có màu hồng; nhờ có anh mà tôi không gục ngã.
Tôi và anh quen nhau từ hồi đại học, đây là tình yêu sét đánh của cả hai. Lúc đó chúng tôi rất thơ mộng, rạo rực, vừa lãng mạn xen lẫn trong đó là cả những giọt nước mắt giận hờn, những khát khao về tương lai cùng sánh đôi. Thế nhưng cuộc đời không như là mơ, gia đình...
Đọc thêmMệt mỏi vì sếp và đồng nghiệp ở nơi làm mới không thân thiện
Sếp mới là người khá khó tính, còn tôi lại không phải người giỏi giao tiếp hay khéo léo trong quan hệ.
Tôi 38 tuổi, quê ở miền Tây Nam Bộ, chưa có gia đình riêng, vẫn sống cùng mẹ già và em trai. Cuộc sống không dư dả nhưng cũng không đến mức thiếu thốn, chỉ là ngày nào cũng trôi qua khá lặng lẽ. Gần đây tôi vừa tốt nghiệp cao học ngành nông nghiệp, một chặng đường tôi đã bỏ ra...
Đọc thêmChồng để bụng mọi chuyện rồi sau 8 năm bảo tôi coi thường nhà anh
Giờ anh không đưa rước mẹ con tôi nữa, tự đi tự về, muốn làm gì thì làm, anh không cần biết tới nữa, đừng có làm phiền anh.
Vợ chồng tôi sống với nhau được 8 năm, có hai con, bé gái 5 tuổi và bé trai gần hai tuổi. Vợ chồng đều là công chức. Hiện chồng giận tôi vì cho rằng tôi coi thường nhà anh, không chịu về quê chồng, rồi trách tôi đủ thử. Tôi không hiểu sao chồng nhớ từng...
Đọc thêm