Vợ nói nhà tôi chỉ biết nhận chứ chưa từng cho đi
Mẹ tôi trách vợ tôi xem trọng đồng tiền, sống chỉ biết có tiền, chị em khó khăn chẳng thấy giúp đỡ được đồng nào.
Vợ nói tại sao cô ấy phải lao động cực khổ, sống tằn tiện để đem tiền chi cho nhà chồng. Ai cũng phải sống có trách nhiệm với bản thân trước tiên, cô ấy chưa nhận gì từ phía gia đình tôi, cũng không thừa hưởng tấc đất nào mà thậm chí có cho cô ấy cũng từ chối, vì cô ấy biết nếu nhận thì phải lãnh biết bao trách nhiệm lên vai. Tôi thường xuyên xa nhà, số ngày ở nhà rất ít vì tính chất công việc nên bao nhiêu việc nhà cửa, con cái đều một tay vợ lo toan. Nhất là hai con, đứa lớn cách đứa bé có một tuổi. Vợ rất vất vả, tôi hiểu nên xưa nay luôn nhường nhịn và chiều theo ý vợ.
Lương hiện tại sau khi trừ bảo hiểm và tiền cơm cộng các chi phí khác, tôi còn hơn 17 triệu. Mỗi tháng tôi giữ 2 triệu, nếu phát sinh đám tiệc nhiều thì tôi giữ thêm. Tôi gửi ba mẹ mình 2 triệu tiền sinh hoạt mỗi tháng. Tết nhất tôi chi tiền cho bà mua sắm riêng; còn quà cáp bánh trái, thịt cá, hoa quả, vợ tôi mua tầm vài triệu nữa. Chưa kể nhà ba lễ giỗ, vợ tôi chi một nửa, nửa còn lại cô chú bác góp. Mẹ tôi từ hồi cưới dâu về, không chi tiền giỗ nữa.
Ngày trước, khi lương thấp, tôi chỉ gửi bà mỗi tháng một triệu, còn tiền giỗ chạp vẫn phải lo y vậy. Vì nhà có mình tôi là con trai, còn lại ba chị gái nên mọi người ngầm biết trách nhiệm đó sau này thuộc về vợ chồng tôi. Vợ tôi ban đầu tự chi chứ tôi chưa lên tiếng nói gì nhưng đến giờ cô ấy tự ngưng ngang, bảo tôi muốn lo thì tự mang tiền về mà lo, cô ấy không cần cầm đồng lương của tôi nữa. Tết có khi tôi không được về, nói gì giỗ chạp mà về lo được. Vợ tôi nói là làm nên một năm nay, giỗ chạp cô ấy không về luôn. Tôi hỏi thì cô ấy nói nhà tôi sống chỉ biết nhận chứ chưa từng nghĩ con cái khó khăn hay khổ ra sao, miễn lợi ích thuộc về mình là được, nếu không vì thương tôi, cô ấy ly dị lâu rồi.
Mỗi tháng ba mẹ tôi chỉ kiếm được 3-6 triệu đồng từ mấy công đất trồng chuối. Ba tôi lúc trước khỏe còn đi làm thuê được vài triệu nhưng hai năm nay sức khỏe ông không có nên ai kêu gì làm nấy, những ngày mệt quá thì ở nhà. Mẹ tôi nội trợ xưa nay, ngay cả xe đạp cũng không biết đi nên không làm gì được. Các chị gái tôi nội trợ phụ thuộc chồng, ai cũng còn trẻ khỏe nhưng không chịu đi làm. Các anh rể thì thu nhập bao nhiêu tôi không rõ nhưng thấy không có vẻ dư dả.
Vợ bảo mẹ tôi nói bà nghèo, còn nợ mấy cô vài chục triệu nhưng mỗi tháng vẫn dấm dúi nhét tiền cho các chị, giỗ chạp các chị cũng chỉ lại ăn chứ không phụ giúp được chục ngàn nào. Đất thì bà có chia cho các chị nhưng trách nhiệm lại đổ hết lên vai vợ chồng con trai. Sửa nhà, bà luôn miệng nói nhà này sau cũng cho con trai nên cô ấy phải góp tiền vào, nên vợ tôi có chi. Từ lúc cưới đến nay, vợ tôi sống riêng, vì cô ấy thuê nhà mở cửa hàng kinh doanh trước khi lấy tôi. Sau khi cưới hai năm, nhà vợ cho tiền mua lại chỗ đó, ba vợ đứng tên mua sau sang lại cho vợ chồng tôi với điều kiện kèm theo là phải sống hạnh phúc. Còn nhà tôi chỉ nói miệng chứ chưa sang tên cho ai cái gì.
Trong mấy năm hôn nhân, vợ vay tiền mua thêm hai mảnh đất nữa, đến nay chỉ còn nợ ngân hàng 200 triệu. Cô ấy có cửa hàng vật tư và thức ăn chăn nuôi, mỗi tháng kiếm ít cũng 50 triệu, có tháng 70-80 triệu, chưa kể số tiền khách hàng nợ gần 400 triệu. Ngoài ra, mới đây cô ấy hùn hạp với em gái mở hai cửa hàng sữa, bỉm. Vợ nói mẹ tôi còn nợ nần, thay vì ở nhà ngồi không thì chiều đến giúp cô ấy cơm nước, tắm rửa cho cháu vì ban ngày cháu đi trẻ rồi, nợ nần cô ấy sẽ trả thay nhưng bà không muốn.
Trước khi có hai con, vợ tôi bị lưu một bé, sinh non mất một bé. Những lúc như vậy cũng chỉ có mặt ba mẹ vợ. Đứa đầu vợ tôi sinh sớm 3 tuần, lệch ngày, tôi xin phép năm nên lúc sinh không về kịp, tôi có nói mẹ đến bệnh viện cho vợ đỡ tủi thân và cha mẹ vợ cũng không buồn phiền nhưng nói mãi bà không đi. Đứa út khi sinh tôi về kịp nên bà không đến nhưng có đến nhà phụ cơm nước 10 ngày lúc vợ ở cữ, 20 ngày còn lại bà ngoại lo. Tôi nói bà sau này ốm đau cũng chỉ có vợ chồng tôi có khả năng lo cho bà thôi nên bà hãy tốt với vợ tôi một chút. Nhưng bà nói bà có một con trai duy nhất, muốn ở cùng sau này phụng dưỡng thờ cúng nhưng vợ tôi từ ngày cưới tới nay không ở làm dâu ngày nào thì sau này lo cái gì.
Bà trách vợ tôi xem trọng đồng tiền, sống chỉ biết có tiền, chị em khó khăn chẳng thấy giúp đỡ được đồng nào. Bà nhận tiền mỗi tháng cũng là tiền của con trai chứ không nhận của con dâu. Vợ tôi nói chị em tôi có tay chân nhưng không thích lao động chẳng lẽ bắt cô ấy làm đem tiền về nuôi, ai cũng lớn có gia đình riêng cả rồi không lo xây dựng gia đình, lo cho con cái sau này thì thôi, trách móc cái gì. Tiền cô ấy kiếm được cũng lo cho con cái, tài sản mua sắm được cũng cho chồng đứng tên cùng, trong khi đó lương chồng nuôi con không đủ còn muốn cái gì nữa, chẳng lẽ muốn cô ấy vừa nuôi con vừa ở chung làm dâu vừa kiếm ra tiền nuôi cả nhà chồng. Tôi thấy vợ nói cũng đúng, tôi làm việc có chức có quyền nhưng chuyện mẹ chồng con dâu thật sự tôi không có kinh nghiệm giải quyết. Giờ không biết nói sao cho mẹ và vợ thấu hiểu lẫn nhau.
Thái Dương 27/01/2026Chồng nói chỉ nhắn tin hỏi thử chứ không 'bóc bánh trả tiền'
Anh không nhận đi gái gọi, giải thích do nghĩ có ai phá nên nhắn lại thử xem sao.
Tôi và chồng kết hôn được sáu năm, có một bé gái đáng yêu. Từ lúc yêu nhau cho đến hiện tại, anh là người chồng tốt trong mắt tôi và tôi tin tưởng vào anh tuyệt đối. Đó chính là sai lầm của tôi, cũng vì quá tin anh nên mới đau khổ như hiện tại. Tháng vừa qua, tôi vô tình thấy tin nhắn của một bạn nữ...
Đọc thêmChồng chỉ coi tôi như máy đẻ chứ chẳng yêu thương gì
Chồng rất yêu thương con nhưng không chăm lo cho con hàng ngày, toàn là tôi và mẹ chồng giúp chăm các cháu.
Tôi hơn 30 tuổi, có chồng và hai con, một trai một gái. Tôi tự đánh giá mình là người không quyết đoán. Có nghĩa là, đối với tôi, nếu không phải là một cái gì cần phải "hai năm rõ mười", tôi có thể nhân nhượng hoặc tùy ý người khác. Nếu câu chuyện chỉ như vậy cũng không có gì...
Đọc thêmBạn trai bảo thi thoảng chơi cờ bạc cho vui chứ không nghiện
Tôi lo sau này cưới anh, những lúc gia đình mâu thuẫn, liệu anh có lao vào cờ bạc hay thú vui gì đó như cách để trốn tránh không?
Tôi đang yêu một anh ngoài 30 tuổi, có công việc ổn định. Anh kể khi tan làm, đồng nghiệp hay rủ sang nhà chơi, sau khi ăn uống, anh có tham gia chơi cờ bạc, có khi lãi có khi lỗ vài triệu đồng. Mỗi dịp về quê nghỉ lễ, anh cũng chơi cờ bạc với anh em, bạn bè. Anh...
Đọc thêmLiệu tôi có hối hận nếu vì chữ hiếu mà từ bỏ người đàn ông ấy
Tôi thấy bình yên bên anh, ba mẹ bảo chỉ là cảm giác, không chịu gặp anh dù chỉ một lần chỉ vì “khắc tuổi, không tốt cho vận mệnh”.
Tôi là người phụ nữ tuổi Tý, sinh ra trong một gia đình truyền thống, nơi mà "tuổi hợp, tuổi kỵ" được coi là một trong những yếu tố then chốt để quyết định chuyện trăm năm. Tôi luôn tôn trọng cha mẹ, biết ơn vì những gì họ đã hy sinh cho tôi...
Đọc thêmVì tự trọng, tôi thà bỏ lỡ anh chứ không mở lời
Giờ tôi muốn buông tay nhưng không nỡ, tiếp tục thì biết càng kéo dài mình càng tổn thương.
Chúng tôi quen nhau gần hai năm, theo kiểu bạn bè thì đúng hơn. Lúc đầu gặp, tôi đã có cảm tình với anh, nhưng lúc đó chỉ tập trung cho công việc, sự nghiệp, tôi luôn miệng nói chỉ muốn làm bạn, muốn nói chuyện thoải mái, chia sẻ vui buồn, không muốn ràng buộc. Anh cũng nói với tôi vậy, bảo...
Đọc thêm