Tôi thất bại khi cố gắng làm hài lòng bố mẹ chồng
Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng.
Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: "Đã nấu xong đâu mà ăn". Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: "Không cần thiết đâu". Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là "nên làm" lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: "Về nhà này là phải lo hết". Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Thanh Bình 06/05/2026Sau 13 năm làm mẹ đơn thân, tôi lại thất bại với hôn nhân lần hai
Tôi 30 tuổi, làm giáo viên mầm non, tài sản lớn nhất là hai đứa con, con riêng của tôi 13 tuổi.
Sau 13 năm làm mẹ đơn thân, tôi gặp anh, chồng hiện tại cùng tuổi, có với nhau bé gái 10 tháng. Cả hai đến với nhau đều rõ ràng, bé lớn tôi nuôi và mọi chi phí của bé tôi đều lo. Tôi cũng nói với chồng rằng đó là con tôi thì tôi phải có trách nhiệm nuôi nấng, chăm sóc; nếu anh thương tôi thì...
Đọc thêmSau hai tháng tự làm chủ và thất bại, tôi đã tỉnh thức
Bây giờ, khi nhìn thấy ai đó làm việc hay nỗ lực kiếm tiền, dù ít hay nhiều, tôi đều cảm thấy trân trọng và xúc động vô cùng.
Tôi là nữ, 38 tuổi, có chồng và hai đứa con đáng yêu. Trong 15 năm đi làm công ty, tôi trải qua nhiều vất vả, căng thẳng nhưng nhìn chung công việc vẫn thay đổi theo hướng tốt dần, với công việc cuối cùng có mức lương khoảng 80 triệu đồng. Chỉ có điều,...
Đọc thêmCố gắng mãi tôi mới được làm 'bạn trai tập sự' của em
Em là con út trong gia đình truyền thống quân đội, có phong thái, tự tin, tên rất hay, hay nói cười hân hoan.
Tôi 26 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, là con một trong gia đình trung lưu. Bố mẹ tôi sống đơn giản, không áp đặt con. Tôi học khá tốt, vào trường top, biết cư xử với họ hàng, bạn bè, công việc IT lương trên 30 triệu mỗi tháng. Tôi cao 1,8 m, không thuốc rượu bao giờ, không có...
Đọc thêmAnh là người cha thành đạt nhưng thất bại khi làm chồng
Mỗi lần cãi nhau, anh luôn lôi chuyện ly hôn ra để hơn thua, câu "Không ở được thì ly hôn đi" trở thành câu cửa miệng của anh.
Tôi 30 tuổi, anh bằng tuổi, cưới nhau và may mắn được ông bà để lại cho căn nhà riêng 3 tầng, tưởng rằng đó sẽ là khởi đầu cho một cuộc sống hạnh phúc, thoải mái nhưng đời sống hôn nhân không phải lúc nào cũng như mơ. Chúng tôi có một bé gái 7 tháng tuổi...
Đọc thêmTuyệt vọng vì thất bại khi làm IVF tìm con
Hôm nay là một ngày rất buồn, có lẽ là một trong những ngày buồn nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi tin rằng những anh chị từng bước vào hành trình điều trị hiếm muộn sẽ hiểu cảm giác này. Năm 2025 là một năm không hề dễ dàng với tôi. Công việc áp lực vì tôi là quản lý và phải ra mắt sản phẩm mới. Tôi đầu tư bất động sản thì bị lừa mất 350 triệu, vẫn đang trả nhỏ giọt, đơn...
Đọc thêm