Home
Menu

Họ hàng chê cười khi tôi chuyển từ châu Âu sang Đài Loan học

Gác lại những nhận xét không tốt, tôi gạt nước mắt ra sân bay, bắt đầu hành trình mới, hành trình của chính mình và rồi tôi đã đúng.
Những ngày mùa đông khiến chúng ta hay hồi tưởng lại những gì đã diễn ra trong quá khứ. Nhân tiện với cảm giác se lạnh của mùa đông Hà Nội, tôi xin chia sẻ một chút về cuộc sống của mình. Tôi sinh ra ở TP HCM, quê gốc miền Trung và ra Hà Nội làm việc, may mắn nhận được sự quý mến của đồng nghiệp và bạn bè ở nơi đây. Điều đó khiến tôi như tiếp thêm sức mạnh để bay cao trên con đường học vấn. Sau thời gian khó khăn hồi đại học, tôi vượt qua và giành được một suất học bổng cao học tại vương quốc Anh sau gần hai năm rời ghế nhà trường. Điều đó giống như một món quà vô giá mà cuộc đời có lẽ không gì bằng.
Ngay sau đó tôi chia tay mái ấm gia đình và thầy cô ở Hà Nội để bước đến một môi trường xa lạ. Dường như tôi nhận ra khoảng thời gian thử sức ở nước ngoài đã giúp mình biết nhiều điều và quan trọng hơn là cảm thấy mình chưa đủ sức học ở một quốc gia châu Âu. Từ đó tôi ấp ủ một niềm tin sẽ tìm đường mới cho riêng mình. Cũng chính nguồn cảm hứng đó đã giúp tôi vượt qua khó khăn để tốt nghiệp được ở Anh. Lúc đó tôi đã định hình công việc sắp tới và biết rõ giới hạn cũng như sở trường của mình tới đâu. Rồi tôi tiếp tục nhận được học bổng tại Đài Loan để học tiếp bậc tiến sĩ.
Mọi điều rắc rối đến với tôi từ đây, họ hàng đột nhiên quay lưng với tôi và bố mẹ vì có lẽ tôi nhận được sự kỳ vọng cao nhưng lại rời bỏ môi trường châu Âu để quay về một hòn đảo nhỏ bé, nơi mà họ cho rằng đối với tôi đó là sự trốn chạy thất bại. Bố mẹ tôi là người làm nông, họ cũng thật thà, bố tôi học được lớp 12 nhưng mẹ vì hoàn cảnh thời đó nên không đủ khả năng học. Mới đầu nghe qua tôi tâm sự muốn quay về nơi này thì bố mẹ im lặng, đến khi nghe tác động từ họ hàng và những người quen thì bố bắt đầu kiếm cớ gây sự với tôi nhiều lần.
Thú thật tôi không hiểu mình làm sai chuyện gì nhưng hầu như trong các cuộc gặp mặt gia đình, họ hàng, chủ đề về tôi luôn được đem ra bàn tán. Lúc đó tôi từng cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng, rồi tới hàng xóm cũng không ít lời trêu đùa. Có lẽ họ có tiền và đủ khả năng tài chính cho con đi học ở những quốc gia lớn nên khi nhìn vào dự định của tôi, họ thấy buồn cười. Lựa chọn từ trái tim và suy nghĩ thấu đáo giúp tôi có một hành trang tốt ở xứ sở này.
Sau 3 năm đèn sách, tôi và vợ hoàn thành bậc tiến sĩ và khi đó tôi có cảm xúc ít khi diễn tả bằng lời. Nhìn lại những khó khăn ngày nào đã góp thêm một phần năng lượng để tôi vượt qua những cơn sóng dữ. Gần 10 năm trôi qua, tôi nhìn lại hành trình đã di và hay nói vui với học trò mình ở Australia rằng: "Thầy đã làm tròn trách nhiệm với cuộc đời mình và mạnh mẽ bước qua sự thị phi". Trong tương lai, mặc dù vài năm tới tôi có dự án ở bên Australia nhưng chắc chắn sẽ về Việt Nam cống hiến cho quê hương. Trên hết, đó là tôi vẫn mong được truyền tải những câu chuyện cuộc đời mình để giúp được phần nào đó những bạn nhỏ đang còn học. Xin cảm ơn quý độc giả đã lắng nghe, chân thành cảm ơn rất nhiều.
Hà Thanh 06/12/2024

Bị chồng mắng lăng loàn chỉ vì cậu bạn đại học bóp vào vai tôi

Anh chửi tôi với đủ từ ngữ xúc phạm như kiểu tôi bồ bịch, nay người này, mai người khác.
Từ khi có gia đình, tôi phải bỏ mọi mối quan hệ với các bạn khác giới. Trên thực tế chỉ là những người bạn từ cấp hai, ba đến đại học chứ không hề có tơ tưởng gì về yêu đương. Trước kia thỉnh thỏang tôi có nói chuyện về tình hình sức khỏe, gia đình với vài người bạn, nhưng... Đọc thêm

Mẹ mắng tôi đua đòi khi muốn học đại học

Có lúc mẹ la tôi khá nặng: "Nhà nghèo mà đua đòi, sau có làm ông to bà lớn không mà học?".
Thu nhập gia đình tôi chỉ tầm trung bình. Nhà có bốn anh chị em, tôi là đứa áp út. Em út mới học lớp bảy, anh chị tôi phải lo cuộc sống cho gia đình nhỏ của riêng mình. Ba mẹ làm nông, mò cua bắt ốc nuôi các con khôn lớn. Ngày tôi tốt nghiệp cấp ba cũng đến. Ba mẹ và anh trai không ủng hộ mong... Đọc thêm

Lo lắng khi phát hiện con trai học năm thứ ba đại học sống thử

Tôi không phản đối các cháu yêu nhau, chỉ muốn tách hai đứa không sống chung thôi.
Gia đình tôi ở thành phố tỉnh, con trai đang trọ học năm thứ ba tại trường đại học lớn ở Hà Nội. Các con tôi được thầy cô và nhiều người khen ngoan, học lực khá. Gia đình tôi cơ bản đầy đủ. Con thường xuyên gọi video về mỗi tuần, vợ chồng tôi bận rộn, chỉ ra thăm con một hai lần mỗi... Đọc thêm

Khó xử khi anh chị chồng xin cho con gái học đại học sống cùng

Anh chị cũng tâm sự thật là lên thăm phòng trọ con ở thấy điều kiện quá thiếu thốn, tạm bợ và cảm giác mất an toàn.
Vợ chồng tôi sống ở thành phố được gần mười năm trong căn chung cư rộng 58 m², hai phòng ngủ, mua trả góp từ ngày cưới. Cuộc sống không dư dả nhưng ổn định. Một phòng dành cho vợ chồng tôi, phòng còn lại cho hai con trai đang học tiểu học, ngủ chung từ bé nên... Đọc thêm

Tôi bị rối loạn tâm thần nặng vì có nhà nội khắc nghiệt, bố mẹ nhu nhược

Nơi mà tôi sống bao trùm bởi sự thù ghét, khinh miệt giữa người với người.
Cách đây 10 năm, chị họ tôi làm điều dại dột nhưng được cứu kịp. 10 năm sau, tôi phải làm bản cam kết không tự kết thúc cuộc đời với bên tham vấn tâm lý. Em họ tôi phát điên, loạn thần lúc mới 13 tuổi, chị gái của em ấy phá thai lúc 14 tuổi. Tất cả những chuyện này xảy ra ở nơi được coi là gia giáo... Đọc thêm