Home
Menu

Ở với chồng, tôi thấy phí phạm cuộc đời

Mối liên hệ giữa hai vợ chồng vô cùng lỏng lẻo, hay cãi nhau, tôi tâm sự với chồng nhưng không quá hai tuần đâu lại vào đấy.
Tôi 32 tuổi, chồng hơn một tuổi, yêu nhau từ thời đại học, đến giờ kết hôn được 7 năm, có hai con trai 5 tuổi và 3 tuổi, cuộc sống khá bình lặng. Hai ba năm gần đây, tình cảm vợ chồng không còn như trước. Có giai đoạn tôi nghĩ mình bị trầm cảm nhẹ (sau khi sinh con thứ hai), thế nhưng tôi kể cho chồng, thậm chí mẹ đẻ, không ai quan tâm và chỉ nói tôi "vớ vẩn". Tôi rơi vào tâm trạng u uất, hay cáu bẳn, luôn cảm thấy cô đơn. Từ đó đến giờ, tâm trạng tôi luôn thất thường, đó có thể là lý do khiến chồng chán ghét tôi hơn.
Vợ chồng tôi từ lâu không nói chuyện tâm tình, chỉ nói những việc liên quan đến ăn ở, học hành của các con. Chúng tôi không đi chơi riêng, không đi chơi cùng các bạn của nhau (tôi thậm chí còn không muốn đi chơi với bạn của mình). Kinh tế gia đình không quá tốt nhưng được ông bà nội ngoại hỗ trợ nên việc không đi chơi không phải do thiếu tiền. Tiền bạc lương ai nấy tiêu, chi tiêu cho con tùy tâm, ai tiện thì chi, không có quy định ràng buộc. Chúng tôi rất hay cãi nhau vì những việc vụn vặt, chồng không bao giờ làm lành trước, thường sau đôi ba ngày không nói năng gì với nhau thì tôi xuống nước trước. Đến giờ tôi thấy quá mệt mỏi, vì vậy không khí gia đình rất ngột ngạt, tôi thấy thế còn chồng thấy thế nào tôi không biết.
Chuyện vợ chồng chẳng khá hơn, cách đây hai năm tôi luôn là người chủ động đòi hỏi. Sau đó thấy chồng thờ ơ tôi cũng giảm nhiệt. Đến giờ nửa năm, chúng tôi quan hệ không quá 3 lần. Tôi chẳng biết chồng có bồ bịch hay giải tỏa ở đâu không nữa, chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi muốn ly dị luôn rồi. Chồng tôi hay đi nhậu, anh bảo là do công việc. Quanh chúng tôi đã có người thân bị bệnh hiểm nghèo, những người đó sinh hoạt thất thường, rượu bia không kiểm soát. Tôi nói nhưng chồng không nghe, tôi rất khó chịu.
Sống thế này tôi cảm thấy quá phí phạm và nhạt nhẽo. Tôi lên mạng thấy nhiều lời khuyên phụ nữ nên chăm sóc bản thân hơn để thấy yêu đời. Tôi đi tập gym, mua sắm, thay đổi phong cách. Mọi người khen tôi đẹp hơn nhưng thực sự tôi thấy không thể vui được, cảm giác như có cục đá nặng lúc nào cũng đeo trong lòng. Thậm chí tôi còn thấy mình già đi chứ chẳng hề đẹp lên. Trước đây tôi hay nhờ chồng việc nọ việc kia, như vụ xe cộ, giấy tờ... Dạo này chồng không quan tâm nữa, tôi nhờ chồng sửa xe mà đến 4 tháng không làm nổi, không hiểu là bận đến mức nào. Vậy là tôi tự làm những việc có thể, hạn chế ít nhất nhờ vả chồng. Tôi cảm nhận rõ ràng mối liên hệ giữa hai vợ chồng đã vô cùng lỏng lẻo. Chúng tôi cãi nhau, rồi tôi nhắn tin nói rõ tâm sự trong lòng, thế nhưng sự tình khá lên không bao giờ quá hai tuần xong đâu lại vào đấy.
Chồng cũng không bao giờ tâm sự chuyện công việc với tôi. Tôi hỏi anh không thèm trả lời nên tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Lâu dần tôi không hỏi nữa. Cũng có thời gian tôi luôn mong muốn được một người đàn ông nào khác yêu thương, nhưng không cụ thể là ai cả, những lúc đó tôi cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Rồi sau những trận giận dỗi, cãi vã với chồng, tôi lại thấy chán nản, kể cả chuyện yêu đương. Giờ tôi thấy sợ cả yêu, không tin vào tình yêu nữa. Tự dưng tôi sợ và đề phòng cả những người đàn ông khác dù chưa chắc họ đã có ý gì với mình. Không hiểu sự tình như vậy có phải là do tôi hay nghĩ ngợi linh tinh?
Tôi có phải bị hoang tưởng không? Cảm giác không được tôn trọng, coi trọng, liệu có phải do tôi tự nghĩ ra? Đã có lúc tôi định đi khám tâm lý nhưng sợ ai đó biết được, ảnh hưởng đến công việc. Liệu các gia đình khác có trải qua giai đoạn này không? Có khả năng nào gia đình tôi vượt qua được? Các con tôi còn quá nhỏ, tôi bế tắc quá, mong nhận được sự chia sẻ.
Hồng Hoa 20/05/2026

Mẹ của bạn gái xúc phạm khi tôi ngủ chung phòng với em

Tối đó tôi uống với bố của em mấy cốc bia, đau đầu quá nên tôi vào phòng bạn gái ngủ, cả hai trong sáng.
Tôi và em tình cờ quen qua mạng. Sau khi quen và trò chuyện cùng nhau một tháng, tôi đến nhà em chơi hai lần. Lần thứ ba tôi đến vào mùng 7 tết, chúc tết gia đình em. Lần này tôi cũng xác định xin công ty nghỉ một ngày để sang nhà em xin phép bố mẹ em cho đăng ký kết hôn trước, ổn... Đọc thêm

Trúng tuyển nhiều nơi nhưng thấy lãng phí bằng cấp nên vẫn thất nghiệp

Hiện tại tôi chạy xe ôm công nghệ, tiếp tục tìm việc, rồi phải lo trả khoản nợ học phí đã vay ở ngân hàng cũ.
Tôi 26 tuổi, trải qua không ít thăng trầm trong cuộc sống, tuổi thơ từng phải làm nhiều việc chân tay để phụ giúp gia đình. Bố mẹ bận kiếm tiền nên từ nhỏ tôi nhận được ít sự quan tâm nhưng luôn cảm nhận được tình thương bố mẹ dành cho mình. Hồi đó bạn bè luôn... Đọc thêm

Bị chồng xúc phạm thậm tệ nhiều lần, ngủ dậy tôi lại quên hết

Nhớ hồi mới cưới, ở nhà chồng, tôi chỉ muốn bỏ trốn, không hiểu kiểu gì vẫn duy trì đến hiện giờ.
Tôi 33 tuổi, vợ chồng yêu và kết hôn nhanh chóng được hơn 3 năm. Tôi và anh có một bé trai và một bé gái, đều chưa đầy hai tuổi. Trong cuộc sống hôn nhân chúng tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn, mỗi lần cãi nhau anh đuổi tôi cút đi, nói những từ xúc phạm, bảo tôi ngu, không hiểu tiếng... Đọc thêm

Chồng xúc phạm, bảo tôi ở nhà chăm hai con dưới 3 tuổi là sướng

Anh không hiểu tôi ở nhà tù túng, chăm con rất mệt, anh không thương, không đỡ đần mà còn dở giọng như vậy.
Tôi 27 tuổi, quen và yêu anh được một năm thì cưới. Anh làm kinh tế khá, cũng dư dả để nuôi ba mẹ con tôi. Anh ngoan ngoãn (không rượu chè, thuốc lá, tụ tập linh tinh), cố gắng làm việc để lo cho con. Lúc quen, tôi cũng tìm hiểu kỹ nhưng rồi phải ngớ người khi bản thân không làm... Đọc thêm

Chỉ vì miếng thịt, mẹ chồng nói như xúc phạm tôi

Vì sơ suất để miếng thịt ở ngăn mát thay vì ngăn đông, thịt bị ôi, bà chửi tôi: “Mua về cho mà ăn còn để thối ra”.
Tôi sống ở ngoại thành Hà Nội. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi có một gia đình yên ấm. Trước mặt họ hàng, mẹ chồng luôn tỏ ra yêu quý con dâu. Bà hay nói: "Con nó được lắm, hiền lành, chịu khó". Những lời ấy khiến ai nghe cũng tin tôi là nàng dâu may mắn.... Đọc thêm