Chỉ vì miếng thịt, mẹ chồng nói như xúc phạm tôi
Vì sơ suất để miếng thịt ở ngăn mát thay vì ngăn đông, thịt bị ôi, bà chửi tôi: “Mua về cho mà ăn còn để thối ra”.
Tôi sống ở ngoại thành Hà Nội. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi có một gia đình yên ấm. Trước mặt họ hàng, mẹ chồng luôn tỏ ra yêu quý con dâu. Bà hay nói: "Con nó được lắm, hiền lành, chịu khó". Những lời ấy khiến ai nghe cũng tin tôi là nàng dâu may mắn. Có người còn bảo tôi số sướng, được mẹ chồng thương. Chỉ tôi biết, phía sau những câu nói ấy là 13 năm ngậm đắng nuốt cay.
Có những lần, trong lúc nóng giận, ông bà đuổi vợ chồng tôi ra ở riêng, nói thẳng: "Cút đi mà sống riêng". Một lần, hai lần, rồi đến lần thứ ba, bà chửi thẳng là "mất dạy" và lại bảo cút ra ở riêng, lần đó tôi không còn đứng vững nữa. Tôi quỳ xuống trước mặt bố mẹ chồng, không phải vì nghĩ mình sai mà vì tôi quá mệt. Tôi ngửa tay ra, nói trong nước mắt: "Ông bà cho con xin ra ở riêng. Con ngu dại. Bao nhiêu năm nay ông bà chăm cháu cho con, công lao ấy con xin ghi nhận. Thôi bà và con không hợp nhau, con cũng chỉ được như vậy thôi. Giờ cho con ra ở riêng, con nghèo đói con chịu. Giỗ, tết ông bà gọi thì con về". Đó không phải lời thách thức, mà là lời buông xuôi. Thế nhưng ngay sau đó bà lại nói: "Tao thương mày mà mày không biết". Tôi không hiểu, nếu thương, sao lại đuổi? Nếu không muốn tôi đi, sao lại bắt tôi quỳ? Tôi sống giữa những lời nói thay đổi như gió: lúc xua đi, lúc giữ lại, lúc trách móc, lúc bảo thương. Tôi không biết đâu mới là thật.
Tôi đi làm, có đồng lương riêng. Mỗi lần lĩnh lương, tôi mua sẵn hai, ba bịch bỉm cho con vì sợ tiền tiêu dần rồi hết, đến lúc cần lại không có. Với tôi, đó là sự tính toán của một người mẹ. Đứng dưới cầu thang, mẹ chồng chửi đổng: "Thừa tiền, hoang phí. Tiêu hoang không biết nghĩ". Tôi nghe rõ từng chữ. Không phải tôi tiếc tiền mà tôi đau vì ánh nhìn coi mình như một người không biết lo toan.
Sinh đứa con thứ hai được vài tháng, tôi gần như kiệt sức; đêm thức trông con, ngày vẫn nấu cơm trưa để 11h ông bà đi làm về có sẵn mâm cơm nóng. Tôi cố làm tròn bổn phận con dâu dù cơ thể còn đau, mệt. Có hôm con quấy khóc không đặt xuống được, tôi vẫn nấu cơm nhưng không kịp quét sân. Mẹ chồng về, hằm hằm cầm chổi quét, vừa quét vừa nói: "Nhà này toàn người đi ở nhờ", ý là không ai làm gì đỡ đần. Câu nói ấy như nhát dao cùn cứa chậm vào lòng tự trọng của tôi. Tôi đang bế con nhỏ, tay chân rối bời, nhưng trong mắt bà, tôi chỉ là người "ở nhờ" không biết điều.
Có những buổi con ốm, tôi không kịp phơi quần áo. Mẹ chồng đi làm về mặt nặng mày nhẹ. Không cần mắng, chỉ ánh mắt cũng đủ khiến tôi cảm thấy mình là người có lỗi. Một lần khác, vì sơ suất để miếng thịt ở ngăn mát thay vì ngăn đông, thịt bị ôi, bà chửi: "Mua về cho mà ăn còn để thối ra". Chỉ là một miếng thịt nhưng lời nói ấy của bà như đóng đinh vào lòng tự trọng của tôi. Mỗi lần tủi thân, tôi lại nhớ đến nó.
Sáng nào mẹ chồng cũng dậy từ 5h. Tôi từng nghĩ tuổi già khó ngủ nhưng tiếng đập cửa bếp, tiếng cánh tủ đóng mạnh, tiếng xoong nồi va vào nhau lạch cạch giữa tinh mơ lặp lại gần như mỗi ngày, như một cách đánh thức, như một lời nhắc rằng tôi phải dậy, phải biết mình đang ở trong nhà ai. Trong khi đó, tôi vẫn dậy từ 5h30 nấu ăn cho con, chuẩn bị đồ cho gia đình, đi chợ, mua sắm. Mỗi tháng tôi vẫn đưa mẹ chồng từ 3-4 triệu đồng phụ tiền sinh hoạt.
Tôi không lười, không ỷ lại, không trốn tránh, nhưng luôn sống trong cảm giác bị soi xét. Bà bắt tôi phải thân thiết với những người tôi không thích, phải xởi lởi với hàng xóm, trong khi chính bà lại mang chuyện gia đình đi kể khắp nơi. Có lần vợ chồng tôi xin ra ở riêng không được chấp nhận, sau đó bà lại kể với người ngoài rằng: "Chúng nó đi ba ngày nhà cũ, khổ quá lại phải về", tôi nghe mà nghẹn. Sự thật không phải vậy nhưng tôi không thanh minh. Tôi mệt rồi, mệt đến mức không còn sức giải thích đúng sai.
Chuyện ngày rằm hôm ấy như giọt nước tràn ly, nhà bán cây quất cho người buôn, tôi vào trong thắp hương. Khi tôi ra, mọi người đã ngắt được hai rổ quất. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói: "Vặt lại ít quất để rửa tay chân, thỉnh thoảng vắt vào nước rửa bát cho sạch", một câu nói bình thường, không to tiếng. Trưa, khi tôi đang rửa bát, mẹ chồng mang hai rổ quất đổ ra thùng rác ven đường, nói: "Đổ hết đi, ai ăn gì mà giữ". Tôi chỉ ngoái ra: "Ôi, quất vặt để rửa chân tay". Tôi không cãi, không dừng tay. Bố chồng cũng bảo sao lại đổ đi, nhặt vào. Bà hậm hực nhặt lại một túi, vứt cho ông, giọng đầy mỉa mai: "Đây, mang hết vào mà rửa chân tay".
Rồi khi tôi đã lên tầng hai, tiếng bà quét lá ngoài đường vọng lên: "Kệ chúng mày. Giờ tao không phải vạ mệt người. Ị ra cho người ta hầu còn kêu. Đi mà trông nhau. Tao không hầu" (trong câu nói có những từ tục tĩu, xin phép không nói hẳn ra). Ý là chuyện đưa cháu đi học mỗi ngày, như thể tôi là người ỷ lại, trong khi sáng nào tôi cũng dậy từ 5h30. Tôi đi làm, lo ba đứa con, lo tiền học, tiền sinh hoạt, lo đủ thứ áp lực. Tôi chưa từng trốn tránh trách nhiệm. Tôi không hiểu mình đã làm gì sai.
Chiều hôm đó, đi làm về, tôi vẫn chào, bà đáp lại một tiếng "Ừ" nặng nề, không hỏi han các cháu như mọi ngày, không khí trong nhà đặc quánh. Tôi lên phòng, ngồi lặng. Mười ba năm trôi qua, con lớn đã 12 tuổi, ngoài xã hội tôi được nhiều người yêu quý, đồng nghiệp trân trọng, bạn bè tin tưởng. Tôi không phải người kém cỏi. Chỉ trong mắt mẹ chồng, tôi luôn là người sai. Ngày xưa, khi bà không thích, bà nói với chồng tôi, anh nghe mẹ mà không hỏi lại vợ. Bao lần vợ chồng cãi nhau vì những điều tôi không hề biết. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình cố hơn một chút, nhịn thêm một chút, mọi chuyện sẽ êm. Càng nhịn, tôi càng thấy mình nhỏ lại.
Điều khiến tôi đau nhất không phải những câu chửi mà là cảm giác suốt 13 năm qua, trong chính ngôi nhà mình sống, tôi luôn phải nhìn mặt người khác để thở. Tôi không hỗn, không lười, không vô trách nhiệm. Tôi chỉ là một người phụ nữ cố gắng làm tròn vai trò của mình: làm vợ, làm mẹ, làm con dâu. Có những nơi, dù mình có cố đến đâu, người ta cũng không muốn nhìn thấy sự cố gắng ấy. Nỗi buồn lớn nhất của tôi là sau 13 năm vẫn tự hỏi: "Mình đã làm gì sai"?
Diệp Minh 06/03/2026Tôi ốm nghén thèm thịt bò, chồng bảo chờ cả tuần để mua thịt 'xịn'
Ngoài ra anh cũng bỏ mặc tôi mọi khoản chi phí, không có lấy hộp sữa hay phụ một bữa đi chợ nào nữa, mẹ chồng cũng vậy.
Tôi lấy chồng được 6 tháng, đang mang bầu tháng thứ 5 nhưng lại rơi vào cuộc khủng hoảng hôn nhân. Tôi và anh lấy nhau sau một năm hẹn hò, có phần chưa đủ hiểu nhau nhưng do tuổi tác đã lớn (anh 35, tôi 28) nên quyết định kết hôn. Chúng tôi cùng quê nhưng tính cách...
Đọc thêmMẹ chồng chưa từng mua cho con tôi được miếng thịt cá nào
Bà mang cháu ngoại sang trông, chăm bẵm, dạy cháu ngoại nói, mua thịt tôm cá, chim... về nấu cho cháu ăn.
Việc mẹ chồng nàng dâu không hòa thuận là chuyện bình thường ở các gia đình, đặc biệt là khi sống chung chạm mặt nhau hàng ngày. Chuyện không có gì đáng kể nếu việc ông bà đối xử với các cháu nội ngoại bình đẳng nhưng mẹ chồng tôi lại khác. Từ hồi tôi sinh, bà chưa tắm cho cháu...
Đọc thêmBị chồng xúc phạm thậm tệ nhiều lần, ngủ dậy tôi lại quên hết
Nhớ hồi mới cưới, ở nhà chồng, tôi chỉ muốn bỏ trốn, không hiểu kiểu gì vẫn duy trì đến hiện giờ.
Tôi 33 tuổi, vợ chồng yêu và kết hôn nhanh chóng được hơn 3 năm. Tôi và anh có một bé trai và một bé gái, đều chưa đầy hai tuổi. Trong cuộc sống hôn nhân chúng tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn, mỗi lần cãi nhau anh đuổi tôi cút đi, nói những từ xúc phạm, bảo tôi ngu, không hiểu tiếng...
Đọc thêmChồng xúc phạm, bảo tôi ở nhà chăm hai con dưới 3 tuổi là sướng
Anh không hiểu tôi ở nhà tù túng, chăm con rất mệt, anh không thương, không đỡ đần mà còn dở giọng như vậy.
Tôi 27 tuổi, quen và yêu anh được một năm thì cưới. Anh làm kinh tế khá, cũng dư dả để nuôi ba mẹ con tôi. Anh ngoan ngoãn (không rượu chè, thuốc lá, tụ tập linh tinh), cố gắng làm việc để lo cho con. Lúc quen, tôi cũng tìm hiểu kỹ nhưng rồi phải ngớ người khi bản thân không làm...
Đọc thêmChồng ở bẩn, hay xúc phạm gia đình vợ
Tôi rất muốn bỏ người chồng này nhưng cứ nghĩ sau này con trai lấy vợ mà gia đình không được trọn vẹn lại thôi.
Tôi thương và cưới anh khi anh đã ly hôn và có con trai riêng. Chồng tôi là con nhà nông, chất phác, hơn tôi 13 tuổi, là kĩ sư. Tôi vui vì lấy được người chồng có học vấn lại lớn tuổi, nghĩ sẽ học hỏi được nhiều thứ. Thế nhưng chẳng ai học chữ ngờ. Khi sống chung,...
Đọc thêm