Home
Menu

Biết ơn bố mẹ chồng cũ

Cảm ơn bố mẹ chồng cũ đã không chỉ là ông bà nội của cháu, còn là hai người tử tế trong hành trình làm mẹ đơn thân của tôi.
Trưa đầu tiên của tháng 6, tôi báo tin con gái được nghỉ và có thể về quê thăm ông bà nội bất cứ lúc nào. Chỉ ít phút sau, bà nội gọi lại, bảo ông sẽ đi xe ghép lên Hà Nội đón cháu ngay trong chiều dù bà bị đau khớp, còn bố cháu đang nằm viện. Bữa trưa của hai mẹ con tôi diễn ra trong niềm háo hức, con tự gấp quần áo, chọn sách, xếp đồ chơi, chuẩn bị nhật ký. Con vui đến mức vừa kéo vali xuống tầng một vừa cười nói không ngớt. Đúng 15 giờ, ông nội con, bố chồng cũ của tôi, đã có mặt, mồ hôi nhễ nhại. Tôi chào ông, vẫn xưng "con", ông cũng trìu mến gọi tôi như chưa từng có đoạn rẽ nào trong quan hệ gia đình. Ông đưa tôi hộp bánh bảo gửi biếu ông bà ngoại, nói nhỏ: "Bố đi xe ghép, họ chỉ chờ 10 phút, không tiện sang thăm, mong ông bà thông cảm".
Tôi là mẹ đơn thân. Ba năm trước, vợ chồng tôi ly hôn. Hai con gái đều sống với tôi tại Hà Nội, còn ông bà nội ở Hải Dương, cách khoảng 90 km. Suốt mấy năm qua, không năm nào con tôi vắng mặt ở quê trong tháng 6, tháng nghỉ hè đầu tiên của năm học. Ngay khi năm học kết thúc, ông bà nội đều ngóng cháu về. Hai con gái sống cùng mẹ nhưng luôn nhận được tình cảm đầy đủ từ ông bà nội. Mỗi dịp hè về, ông bà đều ngóng đợi cháu như chờ một mùa quả ngọt. Năm nào cũng vậy, cứ khi nào cháu được nghỉ, ông bà sẽ giục chồng cũ tôi đưa cháu về quê sớm. Nếu bố cháu bận, ông hoặc bà sẽ thu xếp lên Hà Nội đón cháu về quê, để bù đắp tình yêu thương mà ông bà tin là cháu không được trọn vẹn như những đứa trẻ khác. Dù có tuổi, sức khỏe không còn như xưa, ông bà chưa bao giờ để con bé phải chờ đợi một kỳ nghỉ trọn vẹn.
Điều khiến tôi cảm động không chỉ là việc ông bà nội giữ trọn vai trò của mình, mà còn là cách ông bà gìn giữ mối quan hệ tử tế với tôi, người con dâu cũ. Chúng tôi không còn là người một nhà trên danh nghĩa, nhưng vẫn còn tình nghĩa vì giữa chúng tôi là hai đứa trẻ cần được yêu thương đủ đầy từ hai phía. Ông ngồi uống nước, ăn miếng cam, nói chuyện với tôi và cháu chừng 10 phút. Trước khi đứng lên, ông chủ động bắt tay tôi và nói: "Bố gặp con thế này là bố mừng rồi. Con giữ gìn sức khỏe còn nuôi hai con. Bố mẹ không giúp gì được cho con". Tôi nghẹn lời, tim thắt lại trong một cảm giác vừa xót xa vừa biết ơn sâu sắc.
Chúng tôi đã không còn là người một nhà nhưng bố mẹ chồng cũ vẫn giữ trọn đạo nghĩa với cháu và dành cho tôi sự tử tế khiến tôi cảm động vô cùng. Ông già rồi, bà đau chân, chồng cũ tôi đang nằm viện, thế mà ông vẫn bắt xe ghép lên tận Hà Nội đón cháu về quê chơi hè, không than phiền, không trách móc, chỉ nhẹ nhàng, chu đáo, ân cần như thể chưa hề có những đổi thay của cuộc sống. Tôi biết không phải gia đình nào sau ly hôn cũng giữ được sự văn minh ấy. Có người cắt đứt, có người coi nhau như xa lạ, thậm chí thù hằn. Nhưng tôi tin rằng, những đứa trẻ chỉ có thể lớn lên hạnh phúc khi người lớn biết đặt con cái lên trên tổn thương của chính mình. Không phải người mẹ đơn thân nào cũng may mắn có được một người "bố chồng cũ" như vậy.
Người ta hay nói sau ly hôn, ai về nhà nấy, người dưng hóa lạ, nhưng tôi tin, nếu vẫn giữ được lòng trân trọng, vẫn nghĩ cho những đứa trẻ ở giữa, vẫn có thể đối xử với nhau bằng tình người. Nhiều người có thể sẽ ngạc nhiên khi biết tháng 8 tới, con tôi sẽ bước vào lớp 5, thời điểm không ít gia đình bắt đầu cho con ôn thi vào lớp 6 trường chất lượng cao. Tôi vẫn để con về quê trọn vẹn một tháng với ông bà. Tôi tin rằng nghỉ hè một tháng không làm con học kém đi, nhưng một tuổi thơ thiếu mùa hè đúng nghĩa sẽ khiến con thiệt thòi. Con trẻ cần được sống chậm, được chơi, được khám phá thế giới bên ngoài sách vở. Những buổi chiều bắt cua, mò ốc, trèo cây, những tối mất điện ngồi nghe ông kể chuyện dưới ánh đèn dầu, những buổi sáng theo bà ra vườn hái rau... đó là những trải nghiệm mà thành phố không có, trường học không dạy.
Tháng 7 con quay lại Hà Nội, bắt đầu học ôn vẫn kịp. Tháng 6 này, con cần một mùa hè đúng nghĩa, không phải lịch học dày đặc, không là áp lực thành tích mà là thời gian để trái tim con lớn lên bằng niềm vui, sự gắn bó gia đình và những bài học từ cuộc sống. Tôi muốn con được vui chơi thỏa thích trước khi bắt đầu hành trình học tập căng thẳng. Trẻ con cần những mùa hè đúng nghĩa không chỉ là học thêm, luyện thi, mà là thời gian được sống, được chơi, được gắn bó với ông bà, với quê hương, với đồng ruộng, sông ngòi...
Tôi để con về quê chơi với ông bà không chỉ vì đó là sự nối dài tình thân, mà còn vì tôi nhận thấy rất nhiều lợi ích tích cực cho con, con có tuổi thơ đúng nghĩa. Ở thành phố, ngoài giờ học, trẻ em quanh quẩn trong bốn bức tường hoặc những lớp học thêm nối tiếp nhau. Về quê, con tôi được sống giữa thiên nhiên, theo ông ra vườn, theo bà đi chợ, chạy chơi với trẻ con trong xóm, tắm ao, bắt cá... Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại chính là ký ức đẹp nhất mà con sẽ mang theo suốt đời. Con hiểu hơn về cội nguồn, gia đình.
Ly hôn không có nghĩa là cắt đứt tình cảm bên nội. Trái lại, việc vẫn được về quê đều đặn mỗi năm giúp con giữ kết nối máu mủ, hiểu rằng ông bà luôn yêu thương và dõi theo con. Điều này giúp con lớn lên với tâm lý cân bằng, không cảm thấy mất mát. Con học tính tự lập và biết ơn. Về quê, không có mẹ kè kè bên cạnh, con học cách tự chăm sóc bản thân, làm việc nhà, phụ ông bà những việc nhỏ. Qua đó, con biết quý sức lao động và trân trọng tình cảm gia đình.
Tôi biết nhiều bố mẹ sau ly hôn ngần ngại để con về quê, hoặc vì mối quan hệ đôi bên không còn tốt, hoặc vì lo con "lười học". Nhưng tôi luôn tin: một tháng hè chơi đúng nghĩa không khiến con học kém đi, ngược lại giúp con thư giãn, hồi phục tinh thần để học tốt hơn khi trở lại thành phố. Tôi không ép con học bởi hè là để nghỉ, để sống, để con được là chính mình. Tôi không dám nói nhiều, chỉ muốn viết bài này để cảm ơn bố mẹ chồng cũ, những người ông, người bà tuyệt vời đã giữ trọn tình yêu thương với cháu và sự tử tế với tôi, ngoài ra còn để chia sẻ một góc nhìn: Ly hôn không phải là kết thúc của mọi mối quan hệ. Nếu còn có thể giữ lại sự tôn trọng, văn minh và tình nghĩa, hãy giữ vì những đứa trẻ và cả vì lòng nhân hậu của chính mình.
Bố mẹ ơi, con cảm ơn bố mẹ đã không chỉ là ông bà nội của cháu, mà còn là hai người tử tế trong hành trình làm mẹ đơn thân của con. Tôi chia sẻ một trải nghiệm mà bản thân tin rằng nhiều phụ huynh, đặc biệt là các gia đình đã không còn nguyên vẹn có thể tham khảo: Hãy cho con về quê nghỉ hè. Hãy để tình thân tiếp tục chảy. Hãy để những người ông, người bà có cơ hội làm tròn thiên chức của mình dù cuộc sống đã có những đổi thay. Các bạn có đồng ý với tôi không, xin nhận được những chia sẻ từ các bạn.
Minh Huyền 10/06/2025

Mẹ chồng nói tôi không biết giữ chồng khi anh ngoại tình

Hóa ra, sự phản bội của con trai bà là chuyện có thể bỏ qua, còn nỗi đau của tôi thì bị quy về hai chữ "không khéo".
Tôi phát hiện chồng ngoại tình không phải trong một khoảnh khắc kịch tính, mà bằng cảm giác mỏi mệt kéo dài. Những buổi tối anh về muộn hơn, điện thoại luôn giữ khư khư, những câu trả lời cụt lủn khi tôi hỏi han. Tôi không phải kiểu phụ nữ thích tra hỏi hay làm... Đọc thêm

Chưa biết nói sao để mẹ chồng sang tên sổ đỏ

Nói chồng bảo bà chuyển nhượng lại quyền sở hữu, anh không chịu, sợ bà nghĩ vợ chồng tôi chưa gì mà tham của.
Tôi 36 tuổi, chồng hơn ba tuổi, về làm dâu cũng được mười năm. Tôi làm giáo viên tự do, lương tạm ổn, chồng làm chăn nuôi tại nhà. Vợ chồng tôi đang ở chung với mẹ chồng, bố mẹ chồng ly dị đã lâu và ông đã có gia đình mới. Mẹ chồng nhận nuôi một chị gái, nay đã... Đọc thêm

Có nên hàn gắn khi biết chắc chồng không thay đổi

Nếu quay lại, chắc chắn tôi ở kèo dưới và phải nhường nhịn chồng nhiều hơn thì hôn nhân này mới kéo dài hơn.
Chúng tôi quen nhau khi làm chung công ty, từ đồng nghiệp, bạn nhậu, người yêu tới vợ chồng. Một hành trình với đầy đủ cung bậc cảm xúc từ hỉ, nộ, ái, ố nhưng cuối cùng hai đứa cũng về chung nhà và có bé trai kháu khỉnh. Nghĩ là sẽ hạnh phúc nhưng thực tế lại không... Đọc thêm

Bạn gái thông báo sắp lấy chồng vì 'thích cho tôi biết'

Mấy hôm nay tôi không ăn uống gì, cũng không đi làm; ba mẹ cũng có hạnh phúc, bỏ tôi lủi thủi, cô đơn, giờ em cũng bỏ tôi.
Tôi 26 tuổi, bạn gái cũ nhỏ hơn hai tuổi. Tôi ở tỉnh, học hết 12 rồi được dì giới thiệu lên Sài Gòn làm công nhân nhà máy sữa và ở nhà dì, còn em ở Bình Dương, đang học đại học ở Thủ Dầu Một. Tôi và em quen nhau tình cờ trên mạng xã hội, cứ như vậy... Đọc thêm

Có chồng nhưng tôi vẫn nghĩ về người chị quen biết

Tôi hơn 30 tuổi, sắp đón con đầu lòng; ba năm trước tôi quen một chị bác sĩ lớn hơn một tuổi, giỏi về chuyên môn.
Chồng tôi là người tốt, yêu thương vợ. Tôi rất thương chồng và luôn mong hạnh phúc trong cuộc sống cũng như trong mối quan hệ vợ chồng. Do tính chất công việc, tôi rất hay nói chuyện và hỏi về kiến thức liên quan đến chuyên môn của chị. Chị hướng dẫn tôi tận tình,... Đọc thêm