Home
Menu

Vợ có cách sống ăn tiêu thoải mái, không cần lo ngày mai

Vợ không chịu ở phòng trọ mà đòi thuê chung cư bảy triệu đồng, tôi hỏi tiền đâu ra, vợ nói thiếu thì đi vay rồi tính.
Tôi là người miền Trung, lấy vợ Sài Gòn. Gia đình vợ có gốc gác ở đây, được thừa kế nhiều nhà đất có giá trị từ những năm 90. Nhà vợ từ ông bà, cha mẹ đến con cái đều sống kiểu phóng khoáng, chi tiêu rộng rãi, không tiết kiệm và không lo xa. Thời tôi học đại học, vợ bây giờ là bạn gái thời ấy, đưa ba đứa bạn chúng tôi về sống cùng phòng trong nhà, lấy tiền phòng rất rẻ, còn cho chúng tôi mở cả máy lạnh, nhiều hôm mở cả đêm cả ngày. Nhà em ăn gì, cho chúng tôi ăn như vậy.
Lúc ấy tôi từ miền quê khó khăn, nhìn nhà bạn gái mà ngỡ ngàng về cách ăn tiêu. Họ không tính toán hay lo nghĩ nhiều về áp lực cuộc sống như tôi, cứ năm sáu năm lại bán nhà để chi tiêu và xem đó là chuyện bình thường, khó khăn thì bán. Tôi hay lo về tương lai và nhắc nhở nhà vợ về việc chi tiêu quá mức, họ đáp lại "Sống hôm nay biết hôm nay con, lo chi xa, kệ đi, cứ vui khỏe mỗi ngày là được...". Họ xem mọi việc nhẹ tênh.
Rồi chúng tôi làm đám cưới. Vợ bảo về sống cùng nhà vợ nhưng tôi không ở rể nên ra ngoài thuê nhà trọ. Tôi thấy chưa có con cái nên chỉ thuê phòng trọ, mức lương hai vợ chồng là 21 triệu, không cao để thuê nhà nguyên căn. Tuy nhiên vợ không chịu ở phòng trọ mà đòi thuê chung cư bảy triệu đồng, nội thất sắm sửa cho đầy đủ. Tôi hỏi tiền đâu ra, vợ nói thiếu thì đi vay rồi tính.
Trong cuộc sống hàng ngày cũng vậy, chúng tôi trái ngược nhau. Tôi chỉ dám uống ly cà phê mười ngàn đồng, còn ly trà sữa của vợ bảy, tám mươi ngàn đồng vợ không xót. Còn rất nhiều thứ khác, tôi không kể hết. Tôi nhận ra rằng cuộc sống lạc quan là tốt nhưng đừng chủ quan. Như nhà ba mẹ vợ, từ lúc có nhiều đất nhiều nhà, giờ chỉ còn một căn để ở và đang có suy nghĩ bán nhà đất lên chung cư, còn tiền để dưỡng già. Theo kinh nghiệm của gia đình tôi, tiết kiệm giúp tài sản nhà mình mỗi năm một tăng thêm, không bị nợ nần. Tôi muốn vợ tiết kiệm cùng tôi nhưng thật sự khó cho cô ấy.
Đức Hoàng 13/03/2024

Chiều chuộng đủ kiểu, vợ vẫn không để tôi sống thoải mái

Tôi để vợ tự thu chi, động viên vợ đi chơi, làm đẹp nhưng vợ không thích, chỉ cần tôi ở nhà ngoài giờ làm.
Tôi 39 tuổi, sống ở tỉnh lẻ, trước đây làm cơ quan nhà nước nhưng bỏ việc ra ngoài lập nghiệp. Hiện tại tôi xây dựng được một doanh nghiệp nhỏ, công việc ổn định, mua được nhà mặt phố, vài bất động sản tích lũy, xe cộ đầy đủ không thiếu gì. Tôi luôn cảm thấy... Đọc thêm

Tôi nhớ mãi những ngày tăm tối khi sinh con đầu lòng cách đây 20 năm

Có những lúc, tôi ngồi ôm con trong phòng, nước mắt lặng lẽ chảy xuống áo.
Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên theo năm tháng nhưng chỉ cần một khoảnh khắc chạm đúng vào vết nứt cũ, chúng lại trỗi dậy rõ ràng đến nhói lòng. Với tôi, ký ức ám ảnh ấy gắn liền với những ngày sau sinh con đầu lòng năm 2007 - quãng thời gian lẽ ra người phụ nữ nào cũng cần được chở che, vỗ... Đọc thêm

Không đủ tiêu chí em cần nên tôi chẳng dám bày tỏ

Không biết vì lý do gì, dù chỉ đọc vài bài viết, xem vài comment của em và nhìn hình em trên mạng, tôi đã phải lòng đôi mắt ấy.
Hợp nhau ở tính cách, kính trọng nhau bởi tài hoa nhưng trở thành tri kỷ của nhau lại vì nhân phẩm. Anh tự nhận mình không đủ các tiêu chí mà em cần. Em là cô gái thông minh, có khuôn mặt hiền hậu, đôi môi biết cười dù có khép, nhưng đôi mắt em rất buồn. Và... Đọc thêm

Chồng cần bạn đời, không cần người làm việc nhà

Anh trân trọng việc tìm thấy tôi, một người tri kỷ, hiểu được anh và biết rõ về anh.
Tôi là tác giả bài: "10 năm chồng luôn yêu thương và xin lỗi dù tôi sai". Đọc bình luận của mọi người, tôi thấy rất thú vị, muốn chia sẻ thêm đôi chút, đặc biệt câu hỏi về việc chồng làm thế nào vừa dành thời gian cho gia đình vừa chăm lo cho sự nghiệp. Trong bài này tôi sẽ chia sẻ rộng hơn về... Đọc thêm

Mỗi lần vợ chồng cần tiêu gì, anh đều phải xin tiền bố mẹ

Tôi bảo chồng mình là gia đình riêng, cần phải có thu nhập rõ ràng, không thể cần gì đều phải xin như thế.
Tôi 28 tuổi, chồng 32 tuổi, kết hôn gần hai năm và có bé 7 tháng tuổi. Khi kết hôn, tôi đồng ý sống chung cùng nhà chồng với điều kiện kinh tế phải riêng (chồng làm cho công ty của bố mẹ). Tôi chuyển việc từ thành phố về quê, mang thai khó khăn nên chỉ duy trì mức thu nhập 7-10... Đọc thêm