Bố mẹ dùng tiền tôi gửi về âm thầm mua đất rồi định cho anh tôi
Điều khiến tôi buồn không phải giá trị mảnh đất mà là cảm giác không được bố mẹ tin tưởng và tôn trọng.
Đọc bài viết: "Con trai tuyên bố các chị không có quyền gì với đất bố mẹ đang ở", tôi thấy bóng dáng của mình trong đó. Tôi rất đồng cảm vì sinh ra trong một gia đình nghèo khó và nhiều mâu thuẫn. Tuổi thơ tôi gắn liền với những trận cãi vã của bố mẹ. Khi say rượu, bố thường bạo hành mẹ, nhiều lần tôi can ngăn và bị thương. Có lúc quá bế tắc, tôi từng có suy nghĩ dại dột nhưng không đủ can đảm.
Là con út, tôi chứng kiến gần như mọi chuyện trong gia đình. Từ nhỏ tôi luôn mong thoát khỏi ngôi nhà đầy tiếng cãi vã ấy. Sau này tôi có cơ hội ra nước ngoài làm việc. Những ngày đầu rất khó khăn, tôi phải vay mượn để học tập và tìm cơ hội. Sau nhiều năm cố gắng, tôi trả hết nợ và tích góp được một khoản nhỏ. Dù cuộc sống khá hơn, tôi vẫn không biết mình thực sự đam mê hay giỏi điều gì. Tôi chỉ làm những công việc có thể kiếm tiền: lập trình, kiểm thử phần mềm, trao đổi khách hàng hay quản lý nhóm. Từng trải qua nghèo khó nên tôi luôn lo sợ một ngày quay lại cuộc sống cũ. Sống xa quê, tôi nhiều lần một mình đối mặt với bệnh tật nơi đất khách. Áp lực công việc, nỗi lo tương lai và sự cô đơn khiến tôi thường xuyên mệt mỏi, mất phương hướng.
Mọi chuyện thay đổi vào dịp Tết khi tôi về thăm nhà. Trong lúc gia đình xảy ra mâu thuẫn giữa bố mẹ, anh trai và chị dâu, mẹ vô tình nói mảnh đất bố mẹ mua nhiều năm trước thực chất được mua bằng tiền tôi gửi về khi còn là sinh viên. Khi đó tôi đưa tiền để trả nợ nhưng sau lại dùng để mua đất. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là nhiều năm trước, bố mẹ từng vài lần định sang tên mảnh đất cho anh trai. Lúc đầu tôi không nghĩ nhiều. Đến khi quay lại nước ngoài, tôi càng suy nghĩ càng đau lòng. Tôi nhớ lại chuyện thi đại học: đỗ nguyện vọng hai nhưng bố mẹ giấu kết quả vì muốn tôi theo ngành có người quen. Tôi mất một năm vì quyết định đó. Điều khiến tôi buồn không phải giá trị mảnh đất mà là cảm giác không được bố mẹ tin tưởng và tôn trọng.
Những quyết định liên quan đến cuộc đời và tài sản của tôi lại do người khác tự ý quyết định. Nếu bố mẹ dùng số tiền đó để dưỡng già, tôi không có ý kiến. Đằng này việc biết tài sản ấy hình thành từ tiền mình gửi về, rồi bố mẹ từng có ý định cho anh trai, khiến tôi tổn thương sâu sắc. Tôi vẫn day dứt về chuyện mắt của mẹ. Khi bệnh còn có thể chữa, tôi và các chị đã khuyên mẹ đi khám nhưng mẹ không nghe. Đến khi tôi đưa mẹ đi viện thì đã quá muộn, hiện mẹ chỉ còn nhìn rõ một mắt. Các chị gái khuyên tôi nhẫn nhịn vì bố mẹ đã lớn tuổi, coi như nhường mảnh đất cho con cháu anh trai sau này, nhưng nên nói rõ nguồn gốc của nó. Từ nhỏ, tôi đã có cảm giác mình phải nhường nhịn nhiều hơn. Ngay cả khi đi nước ngoài, tôi vẫn cố gắng làm mọi thứ có thể cho gia đình vì nghĩ đó là trách nhiệm. Mỗi khi bố mẹ đau ốm, tôi đều thu xếp về đưa đi viện và chăm sóc.
Gần đây mẹ thường gọi điện nhưng tôi rất rối bời, không biết nói gì, chỉ nghe và trả lời vài câu rồi thôi. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng, nói ra suy nghĩ thật lòng hay giữ khoảng cách như hiện nay. Tôi luôn có cảm giác bất an, sợ bị từ chối hoặc làm người khác buồn. Có lẽ vì từ nhỏ đã quen để ý cảm xúc người khác nên tôi thường suy nghĩ nhiều về cách họ nhìn nhận mình. Có lẽ điều khiến tôi buồn nhất là nhận ra rằng nơi gọi là gia đình, nơi để trở về sau mệt mỏi, lại chưa bao giờ là nơi bình yên đối với tôi.
Hiền Hòa 02/06/2026Chung tiền đầu tư đất nhưng vợ chồng chị gái âm thầm bán mất
Tôi buồn khi nghĩ lý do gì mà anh chị làm ăn lại không nói với chúng tôi thời điểm bán đất.
Năm 2020, tôi gửi cho chị gái và anh rể 300 triệu đồng để đầu tư đất. Vì anh chị cũng giàu lên với cách làm như vậy khi vốn chưa đủ thì hay mua chung với nhau sau đó được giá bán kiếm lời. Tôi biết với số tiền của mình, không thể mua được mảnh đất đứng tên mình, nhưng không muốn để...
Đọc thêmMẹ chồng dùng lắm chiêu trò để bắt anh gửi tiền
Mẹ chồng suốt ngày vòi vĩnh tiền bạc, gọi điện thoại, nhắn tin cho con trai không gì ngoài chuyện tiền bạc.
Vợ chồng tôi kết hôn được 5 năm, có một đứa con gần bốn tuổi. Chúng tôi làm công ty gần ba mẹ tôi, thu nhập ổn định, đang trả nợ tiền ngân hàng và ba mẹ, chị em phía tôi do mới mua đất. Mẹ chồng tôi người Bắc, ngoài 50 tuổi, công chức lương 13-14 triệu đồng mỗi tháng....
Đọc thêmChồng gửi tôi 6 triệu đồng mỗi tháng nhưng không cho dùng
Khi mua nhà, tôi gom hết quà cưới và tiền anh đưa mỗi tháng cộng với tiền tiết kiệm của riêng tôi, anh bù thêm 15% trị giá căn nhà.
Anh 40 tuổi, làm quản lý cho công ty dược tư nhân. Tôi 34 tuổi, là bác sĩ tuyến huyện. Chúng tôi cưới hai năm, nơi làm cách nhau 100 km, một hai tuần gặp nhau, vẫn chưa con. Tôi không biết tiền lương, mật khẩu điện thoại của chồng. Mỗi tháng anh gửi 6 triệu...
Đọc thêmTôi phải tiết kiệm mua sữa cho con nhưng chồng vẫn đều đặn gửi tiền về quê
Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở.
Tôi kết hôn được năm năm, có một con trai bốn tuổi. Hai vợ chồng làm công nhân trong khu công nghiệp, thu nhập mỗi tháng cộng lại khoảng hơn 20 triệu. Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học của con và sinh hoạt hàng ngày đã chiếm gần hết, nên tháng nào cũng phải tính toán khá kỹ.
Chồng...
Đọc thêmTôi định cho con trai trưởng mảnh đất mua bằng tiền của con út
Dù sao con trai trưởng không học hành giỏi giang như con út, lại hay bất mãn nên tôi sợ sau này con sẽ thua kém anh em trong nhà.
Vợ chồng tôi có hai con gái và hai con trai. Hoàn cảnh gia đình trước đây rất khó khăn nên các con gái phải chịu nhiều thiệt thòi từ nhỏ. Con gái lớn không may bị tật nguyền. Con gái thứ hai vốn có công việc giáo viên ổn định gần quê nhưng vì thương bố mẹ làm nông...
Đọc thêm