Home
Menu

Tiền của chồng là của anh, tiền của tôi phải để lo cho cả nhà

Tôi không cần anh chu cấp hay nuông chiều, chỉ cần anh cùng hướng về một mục tiêu, cùng lo, cùng tính, cùng mơ về tương lai chung.
Tôi không nghĩ tình yêu lại có thể chết dần vì tiền cho đến khi sống trong một cuộc hôn nhân mà mọi thứ đều tách biệt. Chồng tôi không nghèo, anh có công việc ổn định, thu nhập khá, có khoản tiết kiệm riêng, thậm chí có cả tài sản riêng mà tôi chỉ biết qua lời người khác. Trong căn nhà này, mọi chi tiêu từ tiền điện, tiền học con, tiền ăn uống, thuốc men đều do tôi lo. Tôi không than nghèo vì bản thân vốn là người tiết kiệm và biết thu vén. Tôi chỉ thấy buồn khi hiểu ra anh chưa từng coi chuyện tài chính là việc chung. Có lẽ với anh, tiền của anh là của anh, còn tiền của tôi là để lo cho cả nhà.
Không ít lần tôi nhẹ nhàng góp ý: "Vợ chồng nên có quỹ chung hoặc ít nhất là kế hoạch tài chính chung, để cùng nhau hướng tới tương lai". Anh chỉ cười: "Em giỏi chi tiêu, cứ để em lo". Đó không phải lời tin tưởng mà là cách anh đẩy trách nhiệm sang tôi. Một năm qua, chúng tôi không có tài khoản chung, không bàn chuyện tích góp, không đặt ra mục tiêu nào để cùng hướng đến. Tôi thấy mình như người đi một mình trong cuộc hôn nhân hai người. Khi vợ chồng không có gì chung: không tài khoản chung, không kế hoạch chung, không ước mơ tài chính chung, yêu thương dần không còn điểm tựa.
Tôi bắt đầu nguội lạnh tình cảm, không phải vì khổ, vì thiếu tiền, mà vì cách chồng ứng xử với đồng tiền. Tôi không cần chồng phải chu cấp hay nuông chiều, chỉ cần anh cùng mình hướng về một mục tiêu, cùng lo, cùng tính, cùng mơ về một tương lai chung. Vợ chồng không có mục tiêu tài chính chung, tôi nghĩ sớm muộn cũng chẳng còn chung điều gì nữa. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Hoàng Ngân 21/10/2025

Bất kỳ lời nào của mẹ, anh đều cho là đúng và buộc tôi phải nhịn

Tôi khao khát có thêm con nhưng không dám sinh vì ám ảnh lần sinh đầu mẹ chồng áp đặt quá nhiều thứ, chồng lại đồng tình với mẹ.
Tôi 37 tuổi, có một bé gái. Tôi là người miền Nam nhưng lấy chồng miền Bắc, vì lập gia đình muộn nên giờ con mới 4 tuổi. Hồi tôi sinh, chồng thật sự rất vô tâm. Tôi ở nhà chăm con nên anh phó mặc chuyện chăm sóc con cho tôi. Tôi thấy chồng vất vả nên... Đọc thêm

Gần 20 năm vợ phải lo cho nhà chồng, giờ muốn ly hôn

Ba mẹ vợ nói tôi tha cho con cháu họ, họ sẽ lo đầy đủ cho hai cháu, tôi không cần cấp dưỡng và về làm tròn đạo hiếu đi.
Vợ chồng tôi 41 tuổi, tôi làm công chức, vợ buôn bán, thu nhập mỗi tháng hai vợ chồng 25-35 triệu đồng. Cuộc sống đủ trang trải và nuôi hai con, chưa hẳn dư dả vì tiền chi ra quá nhiều. Cha tôi lúc trước đi làm thuê, mỗi tháng được vài triệu đồng, mẹ chỉ làm... Đọc thêm

Tôi phải đi vay tiền chữa bệnh cho ba dù vợ chồng có của ăn của để

Ba cần 180 triệu đồng chữa bệnh, vợ gom hết tiền tiết kiệm chung khoảng 60 triệu đồng đưa tôi, còn tôi chỉ lo được 40 triệu đồng.
Vợ chồng tôi đều 40 tuổi rồi, cưới nhau hơn 10 năm, cố chạy chữa mãi cũng có cô con gái 4 tuổi. Chúng tôi đều có công ăn việc làm. Tôi làm cơ quan nhà nước, trước lương thấp nhưng lương hiện tại sau khi trừ bảo hiểm còn 20 triệu đồng. Vợ buôn bán... Đọc thêm

Tôi làm IVF, chồng vẫn bắt phải cho trứng chị gái anh

Câu anh nói làm tôi hụt hẫng: "Vợ nhiều trứng thế thì cho chị anh bớt, trứng thôi mà có phải là gì to tát đâu".
Hôm nay, một ngày nắng đẹp sau những ngày bão giông, cũng là hôm tôi quyết định tìm hiểu thủ tục ly hôn. Tôi đang nuôi con nhỏ dưới một tuổi, kết hôn được gần 3 năm, lúc tìm hiểu rồi quyết định kết hôn cũng nhanh trong khoảng một năm là chung nhà, tôi khi ấy 34 tuổi,... Đọc thêm

Chồng muốn cho tiền, phải nói khéo tôi mới nhận

Tôi không bao giờ nhận gì cho cho riêng mình, để tránh việc anh ta kể lể sau này như đã từng.
Thứ nhất, vì tôi đã sinh hai con (bé thứ hai nhỡ kế hoạch khi bé đầu mới 13 tháng tuổi do chủ quan canh ngày, nhưng tôi chưa từng hối hận. Bé gái chính là sợi dây làm bố bé bình tĩnh hơn trong mọi cuộc tranh luận, và con luôn đứng về phía mẹ). Tôi không có quyền cướp đi gia đình của các con. Bố... Đọc thêm