Home
Menu

Sống đầy đủ ở Mỹ nhưng tôi luôn có khoảng cách với nhà chồng

Tôi không biết mình đang sống cho ước mơ nào, cho tình yêu, cho trách nhiệm hay chỉ để tồn tại.
Từ một sinh viên năng động, tôi trở thành người u uất, hay lo âu và tiêu cực. Mọi chuyện bắt đầu trước khi tôi tốt nghiệp đại học vài tháng, khi bạn trai, giờ là chồng hợp pháp của tôi tại Mỹ về nước thăm. Chúng tôi đã quen nhau hơn sáu năm, anh theo gia đình sang Mỹ định cư được ba năm. Lần đó, anh gặp ba tôi, đặt vấn đề cho tôi đi du học, rồi sau đó làm thủ tục kết hôn ở Mỹ. Ba lo chúng tôi yêu xa dễ phai nhạt nên đồng ý, dù kinh tế gia đình chỉ ở mức trung bình.
Tôi cũng nghĩ đến tương lai, không muốn anh phải bỏ dở cuộc sống ở Mỹ nên quyết định đi. Nhưng khi đặt chân đến nơi, mọi thứ khác xa tưởng tượng, học phí cao, việc làm thêm vất vả và bị chèn ép. Xa nhà, không bạn bè, tôi dần kiệt sức. Việc phải chuyển ngành học, bỏ lại bốn năm đại học ở Việt Nam khiến tôi hụt hẫng. Tôi sống cùng gia đình bạn trai, tuy họ không khắt khe nhưng tôi vẫn thấy ngột ngạt. Mọi lời nói, cử chỉ đều phải cân nhắc, sợ bị hiểu lầm.
Anh mải chơi game, không lo cho tôi như đã hứa. Thủ tục bảo lãnh kéo dài, tôi rơi vào khủng hoảng. Nhiều lúc, tôi tuyệt vọng đến mức nghĩ đến chuyện tự làm đau mình. Ở Mỹ, du học sinh như tôi thường bị một số Việt kiều coi thường. Họ nghĩ chỉ cần được bảo lãnh là "may mắn", phải biết ơn. Tôi không sợ bị khinh mà sợ ba mẹ ở quê bị xem thường. Gia đình bạn trai không tỏ thái độ rõ ràng nhưng tôi vẫn cảm nhận được họ có khoảng cách.
Trước khi tôi qua Mỹ, ba từng gọi điện gửi gắm với ba anh. Vậy mà sau này, mẹ anh lại trách rằng khi tôi sang, ba mẹ tôi không gọi điện cho họ. Dù tôi ở nhà anh, ăn ở không tốn kém (tôi chủ động xin góp), tôi vẫn thấy áy náy, mang ơn. Cuối cùng, tôi xin ra ngoài thuê phòng riêng. Chuyện này khiến ba mẹ anh không vui. Họ cho rằng tôi "ngại", không hiểu vì sao tôi thấy "bất tiện". Trong nhà chỉ có hai phòng cho năm người, em trai anh phải nằm tạm trong phòng ba mẹ để nhường chỗ cho tôi. Tôi lại không có giấy tờ cư trú, mỗi lần chủ nhà đến phải trốn, tủi thân đến mức muốn khóc.
Hai năm sau, tôi và anh đăng ký kết hôn. Ở Mỹ, khi ký giấy kết hôn thường có một lễ tuyên thệ nhỏ, mời người thân và bạn bè đến dự. Chúng tôi mời ba mẹ anh và vài người bạn. Vậy mà ngay sáng hôm đó, ba anh vẫn trách sao tôi không hỏi ý kiến ông bà trước khi chọn giờ. Buổi lễ chỉ kéo dài 15 phút, không ảnh hưởng đến ai, nhưng tôi thấy tủi vô cùng. Không có đám cưới, không có người thân, lại bị trách móc, tôi thấy mình như người đi "xin cưới". Dù là con gái, tôi lại thấy bản thân ở thế yếu, không có quyền lựa chọn.
Giờ chồng tôi đã có công việc ổn định, nhưng chuyện cưới xin ở Việt Nam vẫn chưa đâu vào đâu. Ba mẹ anh nói rõ: "Hai đứa tự lo chi phí cưới hỏi". Tôi không phản đối vì vốn quen tự lập. Mẹ anh lại than tốn kém, nói thẳng rằng: "tiền vàng cho cô dâu tốn quá", trong khi nhà tôi chưa từng đòi hỏi gì. Bà còn so sánh, cho rằng bay về Việt Nam dự cưới là "phiền phức, tốn kém", dù trước đó vẫn thường xuyên về thăm họ hàng. Ba mẹ tôi sốt ruột, muốn tôi ổn định sớm. Ba tôi luôn nói: "Học là chuyện cả đời nhưng hạnh phúc phải nắm giữ khi còn có thể".
Ngày trước, ba mẹ anh từng hứa đợi anh ra trường rồi cưới. Giờ anh đã tốt nghiệp, mẹ anh lại bảo "đợi thêm hai năm nữa". Tôi cảm thấy họ chỉ nghĩ cho mình, không hề hiểu nỗi khổ của tôi, người con gái xa quê, chờ đợi mỏi mòn. Còn về chồng tôi, anh thay đổi nhiều so với trước. Anh trưởng thành hơn, ít làm tôi buồn. Anh biết lắng nghe, cố gắng bù đắp những gì tôi đã chịu đựng. Anh cũng thuyết phục ba mẹ để chúng tôi ra ở riêng. Anh nói sẽ tổ chức cưới theo cách khiến tôi vui, nhưng tôi không muốn cứ phải nhắc mãi về chuyện đó. Mỗi lần nghĩ đến, lòng tôi lại chùng xuống.
Hiện tại, tôi sống trong điều kiện đầy đủ, tiện nghi giữa nước Mỹ, nhưng tận sâu trong lòng, vẫn có một khoảng trống không thể lấp đầy. Tôi không biết mình đang sống cho ước mơ nào, cho tình yêu, cho trách nhiệm hay chỉ để tồn tại. Tôi viết những dòng này không để than thở mà để chia sẻ. Tôi chỉ mong tìm lại bình yên trong chính cuộc sống mà mình lựa chọn, mong nhận được sự chia sẻ của các bạn.
Hoài Thu 02/11/2025

Không đủ kinh tế để xóa khoảng cách, tôi chấp nhận mất em

Có lẽ lần này em dứt khoát, tôi nên dừng lại để em có cơ hội tìm người khác tốt hơn không.
Chúng tôi quen nhau gần một năm, tôi ở Hà Nội, em ở Sài Gòn. Chúng tôi đã gặp nhau một lần và rất hạnh phúc. Thời gian trôi qua, cả hai gặp nhiều mâu thuẫn. Tôi ở xa, chẳng thể ở bên em thường xuyên, ngay cả ngày sinh nhật của em tôi cũng không có mặt.
Càng ngày em càng ít dành thời gian cho... Đọc thêm

Sợ đánh mất bạn gái vì khoảng cách và 'cơm áo gạo tiền'

Dù tôi bị khuyết tật chân phải, em vẫn luôn ở bên, nhưng giờ tôi lại sợ sẽ không giữ được em.
Tôi 26 tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp 3, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi một mình khăn gói vào Sài Gòn kiếm việc làm. Cuộc sống không như những gì tôi mong muốn; bản thân không bằng cấp, không kinh nghiệm, ngoại hình nhỏ bé, đôi chân khuyết tật nên kiếm được một công việc rất... Đọc thêm

Hôn nhân tan vỡ vì khoảng cách từ sofa đến bồn rửa chén

Hôn nhân không vỡ sau những cú nổ lớn, thường rò rỉ và cạn dần qua những mệt mỏi nhỏ nhặt đọng lại dưới đáy bồn rửa chén lúc 23h.
Sự bền vững của một mái nhà đôi khi không nằm ở những viên gạch lớn mà ở cách hai người cùng nhau dọn dẹp những mẩu vụn li ti mỗi ngày. Người ta hay nói về hôn nhân bằng những danh từ lấp lánh như nhẫn kim cương hay những động từ mạnh như... Đọc thêm

Sự hối hận của người chỉ còn khoảng một năm để sống

Tôi nhận ra mình đã sống rất sai, cả đời chưa bao giờ tôi thực sự tử tế và chân thành với ai.
Tôi viết câu chuyện của mình lên đây, vào thời khắc bản thân không còn nhiều thời gian, vừa để tâm sự vừa là chia sẻ bài học cho nhiều người trẻ chiêm nghiệm và cân nhắc trước lựa chọn của mình.
Tôi 46 tuổi, xin được không nói đến cụ thể bệnh của mình, chỉ là tôi còn khoảng... Đọc thêm

Tôi nhớ mãi những ngày tăm tối khi sinh con đầu lòng cách đây 20 năm

Có những lúc, tôi ngồi ôm con trong phòng, nước mắt lặng lẽ chảy xuống áo.
Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên theo năm tháng nhưng chỉ cần một khoảnh khắc chạm đúng vào vết nứt cũ, chúng lại trỗi dậy rõ ràng đến nhói lòng. Với tôi, ký ức ám ảnh ấy gắn liền với những ngày sau sinh con đầu lòng năm 2007 - quãng thời gian lẽ ra người phụ nữ nào cũng cần được chở che, vỗ... Đọc thêm