Sợ đánh mất bạn gái vì khoảng cách và 'cơm áo gạo tiền'
Dù tôi bị khuyết tật chân phải, em vẫn luôn ở bên, nhưng giờ tôi lại sợ sẽ không giữ được em.
Tôi 26 tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp 3, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi một mình khăn gói vào Sài Gòn kiếm việc làm. Cuộc sống không như những gì tôi mong muốn; bản thân không bằng cấp, không kinh nghiệm, ngoại hình nhỏ bé, đôi chân khuyết tật nên kiếm được một công việc rất khó.
Lúc ấy, dì xin cho tôi vào làm gia công quần áo trong một gia đình, được ăn ở tại chỗ. Sau một tháng, tôi xin nghỉ vì sinh hoạt không thoải mái, lại chưa quen nếp sống ở đây. Dù thời gian ngắn ngủi, tôi cũng học được chút kinh nghiệm may vá.
Tôi về Thủ Đức, xin vào làm công nhân cho một công ty may mặc. Vì lương tính theo sản phẩm, tôi luôn cố gắng làm nhiều nhất có thể, thường xuyên đi sớm về trễ. Sau một năm, tôi nhận ra mình cần thay đổi và phát triển bản thân. Với đam mê điện, tôi đăng ký học tại trường cao đẳng. Ban ngày đi làm, tối đạp xe đến lớp, có lúc mệt đến mức chỉ muốn ngủ gục nhưng tôi vẫn cố gắng. Năm nhất, tôi đạt học sinh giỏi và được miễn học phí vì hoàn cảnh khó khăn. Nhờ tiền tiết kiệm và miễn học phí, tôi mua được chiếc xe máy. Tốt nghiệp loại giỏi, tôi nghỉ việc ở công ty may và xin vào làm đúng chuyên ngành.
Có một cô gái mới chuyển đến phòng trọ đối diện tôi. Em xinh xắn, hiền lành. Tôi giúp em sắp xếp đồ đạc, rồi dần dần thân thiết. Tôi nấu cơm, mời em sang ăn. Chúng tôi yêu nhau, cùng chia sẻ cuộc sống giản dị nhưng hạnh phúc. Dù tôi bị khuyết tật chân phải, em vẫn luôn ở bên, điều đó khiến tôi vô cùng biết ơn. Chúng tôi nghĩ đến tương lai lâu dài. Vì thu nhập chưa cao, tôi quyết định học thêm điện lạnh để mở cửa hàng riêng. Tôi chấp nhận lương học việc thấp, dành hết tiền tích góp để học nâng cao tay nghề. Sau khi học xong, tôi được mời làm lại với mức lương cao hơn, rồi mâu thuẫn khiến tôi quyết định nghỉ việc.
Tôi dự định vào lại Sài Gòn làm thêm một thời gian để góp vốn, rồi về quê Thanh Hóa của em mở cửa hàng vì thấy nhiều tiềm năng. Bố mẹ em không muốn em quay lại Sài Gòn. Tôi lo sợ khoảng cách sẽ khiến cả hai xa nhau. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Hoàng Nam 15/02/2026Không đủ kinh tế để xóa khoảng cách, tôi chấp nhận mất em
Có lẽ lần này em dứt khoát, tôi nên dừng lại để em có cơ hội tìm người khác tốt hơn không.
Chúng tôi quen nhau gần một năm, tôi ở Hà Nội, em ở Sài Gòn. Chúng tôi đã gặp nhau một lần và rất hạnh phúc. Thời gian trôi qua, cả hai gặp nhiều mâu thuẫn. Tôi ở xa, chẳng thể ở bên em thường xuyên, ngay cả ngày sinh nhật của em tôi cũng không có mặt.
Càng ngày em càng ít dành thời gian cho...
Đọc thêmÁp lực cơm áo gạo tiền khiến chồng mệt mỏi, hay từ chối chăn gối
Tình dục, từ lúc nào đó, không còn là sự gần gũi tự nhiên mà trở thành điều bị gạt sang một bên vì "mệt, để lúc khác".
Tôi nhận ra đời sống vợ chồng mình nguội lạnh không phải sau biến cố lớn nào, mà bắt đầu từ những con số. Những khoản chi chồng chéo lên nhau mỗi tháng, tiền nhà, tiền học của con, tiền trả góp, tiền sinh hoạt... Chúng tôi không còn nói chuyện nhiều như...
Đọc thêmVợ chồng thường cãi vã vì mệt mỏi chuyện 'cơm áo gạo tiền'
Tôi 30 tuổi, có bằng kĩ sư điện, làm công ty tư nhân ở tỉnh nghèo với mức lương gần 7 triệu đồng; vợ lương gần 5 triệu đồng.
Công ty ban đầu có ba người nhưng đã nghỉ hết, chỉ còn một mình tôi. Tôi làm bên dịch vụ sửa chữa điện công nghiệp, vừa bán hàng, báo giá, quản lý kho và phải đi công trường sửa chữa dịch vụ nữa. Do lượng khách hàng không nhiều nên doanh thu không có...
Đọc thêmSống đầy đủ ở Mỹ nhưng tôi luôn có khoảng cách với nhà chồng
Tôi không biết mình đang sống cho ước mơ nào, cho tình yêu, cho trách nhiệm hay chỉ để tồn tại.
Từ một sinh viên năng động, tôi trở thành người u uất, hay lo âu và tiêu cực. Mọi chuyện bắt đầu trước khi tôi tốt nghiệp đại học vài tháng, khi bạn trai, giờ là chồng hợp pháp của tôi tại Mỹ về nước thăm. Chúng tôi đã quen nhau hơn sáu năm, anh theo gia đình sang Mỹ định cư được ba...
Đọc thêmBạn trai kêu tình phí tốn kém dù tháng chỉ chi khoảng 2 triệu đồng
Tính tôi tự lập, không muốn dựa ai và cũng không muốn làm gánh nặng cho anh nên tình phí chia sẻ cho anh đầy đủ.
Tôi là mẹ đơn thân, 35 tuổi, nuôi con trai 11 tuổi, quen anh cũng đổ vỡ hôn nhân có con gái 8 tuổi ở với mẹ. Chúng tôi quen nhau đã ba năm, hai bên gia đình đã biết mặt. Chúng tôi từng hạnh phúc, giận hờn có, cãi vã có nhưng vẫn gắn bó với nhau. Công việc của tôi thu nhập đủ...
Đọc thêm